VIEW FULL VERSION: Link
Title: Tại sao .....
Tags:
Blog Entry: Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-priority:99; mso-style-qformat:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin-top:0in; mso-para-margin-right:0in; mso-para-margin-bottom:10.0pt; mso-para-margin-left:0in; line-height:115%; mso-pagination:widow-orphan; font-size:11.0pt; font-family:"Calibri","sans-serif"; mso-ascii-font-family:Calibri; mso-ascii-theme-font:minor-latin; mso-hansi-font-family:Calibri; mso-hansi-theme-font:minor-latin;}    Chuyến đi vì những mảnh đời bất hạnh bổng nhắc.. là ở Việt Nam vẫn còn những người cũng là Việt Nam khốn khổ ở những cái tên ít khi nghe thấy như..Quỳnh Lập , Văn Môn, Sóc Sơn, Phú Bình,Quy Hòa ...      Họ chẳng bao giờ "áo màu tung gió chơi vơi",chẳng bao giờ là "người em chờ dưới bóng dừa", chẳng bao giờ có trong"tàn thu", trong "cô gái hái mơ, mộng dưới hoa"...         Nhưng họ vẫn có một đời sống, những bàn tay không còn ngón đó có bao giờ nắm lấy một bàn tay người khác ? Đôi má ấy có bao giờ đón những nụ hôn ? mái tóc đó có bao giờ đã có những ngón tay luồn qua ...?          Chắc là phải có !       Nhưng những thứ ấy chắc đã quá xa..đã quá lâu ko còn trở lại trong trí của những người đàn ông,đàn bà đã thấy ...Thấy rồi ko muốn nhớ đến nữa , nhớ đến để làm hỏng một bữa cơm, làm buồn hết một buổi sáng, làm hỏng cả một ngày hay sao ..?         Những cái đau đớn của thân xác bị bệnh tàn phá ko còn cho họ nhớ lại những điều hạnh phúc đó. Họ hẳn là phải có những ước mơ cho đời sống, những ước mơ như tất cả chúng ta khi căn bệnh chưa phát ..           Nhìn họ trong những chổ họ đang sống, khó có thể nghĩ đã có một thời họ ko khác gì chúng ta ...        Nhưng những sinh vật ấy, khó có thể gọi họ là người mặc dù gọi như thế , gọi họ là những sinh vật là một xúc phạm lớn ko thể tha thứ được, vẫn tiếp tục sống..Họ cũng là vợ chồng của nhau, họ cũng có thôi thúc của cơ thể . Họ yêu nhau , sinh con đẻ cái…      Một hình ảnh ko thể quên là ..những bàn tay bé bỏng của những đứa bé ôm lấy những bàn tay ko còn ngón có thể là cha mẹ, ông bà của chúng, và bổng nhận ra họ cũng là người ...       Trong đôi mắt tuyệt vọng khổ đau đó ..những giọt nước mắt lã chã rơi của người mẹ trẻ với đứa con mang những hậu qủa của những thứ thuốc bà uống bỗng làm người chứng kiến thấy bao nhiêu chuyện khác điều vô nghĩa lý hết .....           Những cái áo đẹp,buổi hội họp đêm nay ta là người đẹp nhất, những tình khúc lãng mạn, những đoạn thơ chuốt lọc hay nhất bỗng vô nghĩa lý...           Tại sao có những người khổ đến thế trên cõi đời này ???         Thượng Đế có bất công ko ??       Tại sao có thể nói là mọi người sinh ra đời điều bình đẳng và mục tiêu của đời sống là mưu cầu hạnh phúc..mà vẫn có ..có những người cùi như vậy ....???