Ba con ráºn hút máu má»™t con lợn, tranh nhau ăn, Ä‘em nhau Ä‘i kiện. Má»™t con ráºn khác gặp, há»i:
- "Ba anh kiện nhau vỠviệc gì thế?"
Ba con ráºn đáp: "Chúng tôi kiện nhau, vì tranh nhau má»™t chá»— đất mầu mỡ."
Con ráºn kia nói: "Tôi tưởng các anh chẳng nên tranh lẫn nhau thế là m gì. Các anh chỉ nên lo đến con dao cá»§a ngưá»i đồ tể giết lợn, ngá»n lá»a cá»§a bó rÆ¡m thui lợn mà thôi."
Ba con ráºn nghe ra, biết là dại, thôi không Ä‘i kiện nữa, cùng nhau quần tụ, là m ăn vá»›i nhau, dù no, dù đói, cÅ©ng không bá» nhau. Con lợn má»—i ngà y má»™t gầy, ngưá»i ta không là m thịt cứ để nuôi, ba con ráºn nhá» thế mà no đủ mãi.
Suy ngẫm:
Dân trong má»™t xứ mà cứ tranh già nh lẫn nhau cái lợi trước mắt, không nghÄ© gì đến cái háºu quả lâu dà i chung, thì trà khôn tháºt không bằng mấy con ráºn nói trong truyện nầy.
Tranh nhau, cãi nhau, đánh nhau, kiện nhau, thì oan oan tương kết, lợi chẳng thấy đâu, chỉ thấy hại, hại cho má»™t mình lại hại cho cả đà n, cả lÅ© nữa. Sao không biết: Sâu đục cây, cây đổ thì sâu cÅ©ng chẳng còn: trùng hại váºt, váºt chết thì trùng cÅ©ng hết kiếp. 
((( Ä‘á»c thôi đừng bắt trước nhen..)))