Dưới con mắt trẻ thÆ¡, ngưá»i lá»›n có những ''trò chÆ¡i'' vừa chán, vừa phức tạp. Chúng ghét những trò chÆ¡i ấy vì bá»—ng dưng cuá»™c sống chẳng giống thưá»ng ngà y .
Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà . Nó chỉ má»›i được là m cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang, Cà Rốt và Cá»§ Hà nh Ä‘á»u thắc mắc: "Bố xây cầu thang ở ngoà i là m gì nhỉ? Äã có má»™t cái trong nhà rồi".
Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Cá»§ Hà nh: ''Chắc là để phÆ¡i quần áo đấy mà â€.
Cá»§ Hà nh ngẫm nghÄ© má»™t lát rồi bảo: “Ừ, chắc váºy. Bên nhà Mi Mi cÅ©ng phÆ¡i quần áo ở cầu thangâ€.
Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chÆ¡i trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cưá»i lên khanh khách.
Má»™t tuần sau, khi cầu thang xây xong, Ä‘i há»c vá», Cà Rốt và Cá»§ Hà nh ngạc nhiên thấy trong nhà má»c thêm má»™t cánh cá»a. Cánh cá»a nà y bịt kÃn lối Ä‘i lên lầu. Mẹ giải thÃch vá»›i Cà Rốt: "Kể từ hôm nay, con sẽ ở dưới nà y vá»›i mẹâ€. Bố cÅ©ng giải thÃch vá»›i Cá»§ Hà nh: "Con lên lầu sống vá»›i bốâ€.
Thế là Cà Rốt và Cá»§ Hà nh hiểu rằng, ly dị nghÄ©a là không sống chung má»™t nhà nữa, phải chia ra là m hai nÆ¡i. Con cái cÅ©ng chia là m đôi, má»—i ngưá»i má»™t đứa. Cà Rốt giãy lên khóc: “Bố mẹ ly dị thì ly dị. Con vá»›i Cá»§ Hà nh không ly dị đâuâ€.
Củ Hà nh cũng khóc ti tỉ: "Con muốn ở chung với Cà Rốt. Con không lên lầu".
Bố, má»™t tay xách va li, má»™t tay xốc Cá»§ Hà nh: “Thôi, đừng có rối rÃt nữa. Lên nhà ngay".
Mẹ, hai mắt ầng áºng nước, đứng sững nhìn Cà Rốt lôi chân bố.
Cà Rốt hét: “Äể Cá»§ Hà nh lại. Con ghét bố. Con ghét bố".
Trên tay bố, Củ Hà nh giãy giụa: "Thả con xuống. Thả con xuống. Con không đi với bố đâu".
Nhưng bố đã ra đến cá»a rồi. Cà Rốt khóc òa. Cá»§ Hà nh cÅ©ng khóc òa. Trong nhà , mẹ ngồi thụp xuống đất, úp mặt và o hai đầu gối.
Sao lại bắt trẻ con phải chịu cảnh nà y, trá»i Æ¡i!
Buổi sáng, mẹ luôn chở Cà Rốt đến trưá»ng sá»›m. Mãi má»™t lúc sau má»›i thấy Cá»§ Hà nh lếch thếch chạy và o.
Cà Rốt há»i: "Hôm nà o cÅ©ng Ä‘i muá»™n thế?â€.
Cá»§ Hà nh chu chu cái miệng, hÃt mÅ©i đánh sá»™t: "Bố ngá»§ quên. Em phải đánh thức đấyâ€. Cà Rốt lại há»i: “Thế bố có pha sữa cho Cá»§ Hà nh uống trước khi Ä‘i há»c không?".
Cá»§ Hà nh lắc đầu: "Em tá»± pha. Dá»… lắm. Äổ sữa và o cốc, thêm nước và o, khuấy lên. Nhưng mà nó nhạt phèo, chả ngá»t như mẹ pha lúc trước".
Cà Rốt xịu mặt: “Chứ bố là m gì mà không pha cho Củ Hà nh?".
Cá»§ Hà nh nghiêng nghiêng đầu, ra vẻ suy nghÄ©: "À, bố cứ nằm mãi ở giưá»ng, gác tay lên trán. Có khi bố báºn đánh răng".
Cà Rốt bảo: "Bố thế là hư rồi".
Hai chị em nắm tay nhau Ä‘i và o lá»›p há»c. Lá»›p Chồi cá»§a Cá»§ Hà nh ở ngay cạnh lá»›p Lá cá»§a Cà Rốt. Thỉnh thoảng, hai đứa lại vá» vÄ©nh chạy ra cá»a để ngó nghiêng và o lá»›p đứa kia. Gặp nhau ở trưá»ng sướng tháºt. Cà Rốt và Cá»§ Hà nh chán nhất khi phải vá» nhà . Lúc đó, má»—i đứa lại phải ở má»™t nÆ¡i.
Giá» ra chÆ¡i. Cà Rốt và Cá»§ Hà nh không thÃch nô đùa cùng các bạn. Hai đứa cùng ngồi trên ghế xÃch Ä‘u, vừa ăn bánh sữa, vừa trò chuyện. Cá»§ Hà nh kể: “Hôm qua bố ngồi vá quần cho em, bị kim chá»c và o tay, kêu ui da, buồn cưá»i lắm".
Cà Rốt cÅ©ng khúc khÃch: "Còn mẹ sá»a cái bếp Ä‘iện mãi mà không xong, há»… cắm dây và o là nổ cầu chì. Sau phải nhá» chú Ngân sá»a má»›i xong đấy".
Cá»§ Hà nh xịu mặt: "Sao mẹ không gá»i bố mà lại nhá» chú Ngân?''.
Cà Rốt gà ngón tay xinh xinh và o trán Cá»§ Hà nh: "Ngốc thế. Ly dị rồi là không có nhá» vả chuyện gì cảâ€.
Cá»§ Hà nh há»i: "Mẹ bảo thế à ?
Cà Rốt gáºt đầu: "Ừ".
Củ Hà nh cáu: “Chán mẹ lắm. Tự nhiên lại ly dị".
Cà Rốt gáºt đầu ra vẻ đồng tình, mặt buồn thiu...
Má»™t hôm... Khi mẹ đến đón Cà Rốt, chiá»u đã muá»™n lắm rồi. Thế mà bố vẫn chưa đến đón Cá»§ Hà nh. Cô giáo đưa mắt nhìn hai đứa trẻ vui vẻ chÆ¡i lò cò trên sân rồi băn khoăn nói vá»›i mẹ: “Hôm nay nhà em có việc. Không biết chừng nà o anh má»›i đến đón cháu?â€.
Mẹ bảo: “Thôi, để tôi đưa cháu vỠluôn".
Cá»§ Hà nh tròn mắt: “Mẹ cho con vá» chung vá»›i Cà Rốt hả?â€.
Mẹ gáºt đầu. Hai đứa nhảy tưng tưng vì mừng.
Trên xe, Cà Rốt và Cá»§ Hà nh nói cưá»i luôn miệng. Và o nhà , Cá»§ Hà nh lăng xăng chạy tá»›i, chạy lui. Tất cả Ä‘á»u quen thuá»™c. ThÃch quá.
Cà Rốt đột nhiên ngưá»i lá»›n hẳn.
Con bé nhìn em má»™t cách bao dung: “Chạy vừa thôi. Äi tắm rồi còn ăn cÆ¡m chứâ€.
Cá»§ Hà nh vẫn chạy lui, chạy tá»›i: “Em thÃch chạy". Hai tay cu cáºu dang rá»™ng như lái máy bay, quẹt cả và o ngưá»i Cà Rốt: "Ôi ôi, thÃch quá. Xê ra cho máy bay bay nà o''.
Khi bố vá», trá»i đã khuya lắm. Bố đứng lá»±ng khá»±ng trước cá»a, khẽ hắng giá»ng rồi lại đứng im. Mẹ đẩy cánh cá»a mở hé cho rá»™ng thêm, bảo: “Anh và o Ä‘iâ€.
Bố rón rén bước và o. Nhà im phăng phắc. Hai đứa trẻ Ä‘ang ngá»§ ngon trong giưá»ng.
Mẹ bảo: “Anh để Cá»§ Hà nh ngá»§ ở đây má»™t đêm cÅ©ng được. Äừng đánh thức nó ná»a chừng".
Bố nói nhá»: “Anh xin lá»—i. Có việc đột xuất nên không thể đến đón nó đúng giá»".
Mẹ lạnh lùng: "Ngưá»i anh cần xin lá»—i là nó chứ không phải emâ€.
Bố đứng như chôn chân trước giưá»ng ngá»§ cá»§a hai đứa trẻ. Dưới ánh đèn má» nhạt, hai gương mặt bầu bÄ©nh ká» sát nhau tháºt ngây thÆ¡, đáng yêu.
Cá»§ Hà nh ngá»§ say, miệng chóp chép nhai trong giấc mÆ¡, bà n tay vẫn nắm chặt tay Cà Rốt. Con chị nằm gác chân lên ngưá»i em, hai mắt nhắm tịt, nhưng miệng lại tá»§m tỉm cưá»i.
Hai vai bố như xệ hẳn xuống.
Bố nói mà không nhìn mẹ: “Sao mình lại để má»i sá»± trở nên tồi tệ thế nà y hả em?".
Hai ngưá»i ngồi đối diện trong má»™t quán cà phê.
Trước mặt anh, chiếc gạt tà n đã đầy ắp tà n thuốc lá. Ly nước của chị cũng cạn đến đáy rồi. Cuộc trò chuyện lâu hơn hỠnghĩ.
Khi anh nói tên quán cà phê, chị đã rùng mình. Äó là nÆ¡i hai ngưá»i từng hẹn hò nhau từ lúc má»›i yêu. Chiếc bà n trong góc cÅ©ng là bà n quen thuá»™c. Anh muốn nhắc nhở chị Ä‘iá»u gì chứ, khi chÃnh anh là kẻ có lá»—i trăm bá»?
Chi không thể tha thứ, mặc dù anh đã quỳ xuống chân chị xin lá»—i rất nhiá»u lần.
Chị không thể chấp nháºn hình ảnh anh ôm ngưá»i phụ nữ khác trong tay, âu yếm há» như âu yếm chị.
Niá»m tin và tình yêu chị dà nh cho anh quá lá»›n, đến ná»—i khi biết sá»± phản bá»™i cá»§a anh, chị bất ngỠđến sá»ng sốt, tê dại cả ngưá»i.
Quyết định ly hôn cá»§a chị là m má»i ngưá»i ái ngại. Mẹ chị khuyên: “Äà n ông ai chẳng có lúc lạc lòng. Nó đã biết lá»—i thì tha thứ Ä‘i con ạ. Như mẹ từng tha thứ bố mà y ấyâ€.
Có lẽ trong tình yêu, khó có lá»i khuyên nà o áp dụng tháºt chÃnh xác cho từng trưá»ng hợp.
Chị biết rõ mình không thể lướt qua má»i chuyện được như mẹ, xem như không có gì. Sống tiếp tục vá»›i anh, nằm bên anh má»—i ngà y để chỉ nghỉ đến hình ảnh anh nằm vá»›i ngưá»i khác ư? Chị không chịu nổi.
Khi chị nói thẳng Ä‘iá»u đó, anh lặng ngưá»i. Trông chị như má»™t ngưá»i khác hẳn, quyết liệt và lạnh lùng. Anh cố vá»›t vát bằng cách Ä‘em Cà Rốt và Cá»§ Hà nh ra thuyết phục: “Em Æ¡i, đừng để các con phải liên lụy. Em muốn trừng phạt anh thế nà o cÅ©ng được, nhưng đừng ly dị, được không?".
Chị tà n nhẫn nhìn anh: “Không ly dị, để sống giả dối như nhiá»u ngưá»i khác sao? Em không muốn váºy. Khi các con lá»›n, chúng nó sẽ hiểuâ€.
Nước mắt ứa ra, anh khóc không kiá»m chế trước mặt chị, nhưng chị vẫn dá»ng dưng. Lòng chị đã nguá»™i lạnh hẳn từ khi biết anh phản bá»™i. Kể từ giá» phút nà y, chị sẽ chỉ cư xá» như má»™t ngưá»i không có trái tim.
Ra tòa, anh bảo: "Tôi có lỗi. Tòa cứ xỠtheo ý vợ tôi. Sao cũng được".
Chị lạnh lùng đỠnghị: "Chia đôi má»i thứ. Anh ấy và con trai ở trên lầu. Tôi và con gái ở dưới nhà . Xây lối Ä‘i riêng, không ai là m phiá»n ai".
HỠđã ly dị được hÆ¡n ná»a năm. Cà Rốt và Cá»§ Hà nh dần dà cÅ©ng quen cuá»™c sống chia đôi cá»§a bố mẹ. Bố thì dá»… rồi. Nhà bố thưá»ng mở cá»a rá»™ng, Cà Rốt muốn lên lúc nà o cÅ©ng được. Nhưng con bé không dám. Mẹ khe khắt lắm.
Má»™t lần thấy Cà Rốt lên nhà vá»›i bố, mẹ giáºn dữ quát ầm lên. Cà Rốt phải lá»§i thá»§i Ä‘i vá» trước ánh mắt buồn rầu cá»§a bố. Từ đó, nhà mẹ luôn đóng cá»a. Cà Rốt và Cá»§ Hà nh chỉ còn gặp nhau lúc Ä‘i nhà trẻ.
CÅ©ng may là mẹ không đổi trưá»ng. Chứ nếu mẹ đổi, hai chị em sẽ lâm và o hoà n cảnh "gần nhà xa ngõ'' cho xem.
Thưá»ng lệ, bố đưa Cá»§ Hà nh Ä‘i há»c muá»™n, nhưng luôn đón sá»›m ná»a giá». Bố xin cô giáo được gặp Cà Rốt. Ban đầu, cô giáo cÅ©ng lúng túng, khó xá» vì như thế là sai quy định cá»§a trưá»ng. Nhưng nhìn ánh mắt van nà i cá»§a bố, cô thấy tá»™i.
Cô bảo: "Anh đừng gặp cháu lâu quá. Mưá»i lăm phút được rồiâ€.
Bố mừng rỡ, vâng dạ rối rÃt. Thế là hai bố con được gặp nhau trò chuyện má»—i ngà y. Bố hay há»i Cà Rốt: "Mẹ có khá»e không? Tối mẹ có thức khuya không? Mẹ có hay khóc không?".
Rồi bố xoa nắn chân tay, ôm Cà Rốt và o lòng, hôn lên đôi má bầu bĩnh của con mà nước mắt ứa ra.
Bố dặn: “Äừng cho mẹ biết bố hay gặp con nhéâ€. Bố không dặn, Cà Rốt cÅ©ng giấu kÃn. Dại gì nói ra cho mẹ cấm nhỉ? Nó còn dặn ngược lại bố: Bố nhá»› đón Cá»§ Hà nh trước khi mẹ đón con nhé. Äể mẹ đừng thấy bố con mình gặp nhauâ€.
Bố lại chảy nước mắt. Chỉ má»›i ná»a năm mà Cà Rốt đã “bà cụ non" như thế rồi sao? Bố hối háºn quá.
Trưa hôm ấy, đột nhiên bố nhìn thấy mẹ ở ngã tư đưá»ng. Mẹ Ä‘ang đứng mặc cả để mua trái cây, không nhìn thấy bố. Gương mặt mẹ trắng trẻo á»ng hồng dưới nắng. Chiếc áo mà u tÃm và bá» vai quen thuá»™c là m lòng bố nhói Ä‘au. Láºp tức, bố chạy xe lên vỉa hè, tấp và o sau má»™t gốc cây, âm thầm nhìn mẹ.
Khi mẹ Ä‘i rồi, bố vẫn đứng lặng nhìn theo đốm mà u tÃm nhá» dần rồi khuất hẳn.
Tá»± nhiên, bố mệt má»i đến cá»±c độ. Móc trong túi chiếc Ä‘iện thoại di động, bố gá»i vá» cÆ¡ quan, cáo ốm để xin nghỉ buổi chiá»u.
Từ ngã tư gặp mẹ, bố đi lòng vòng, lòng vòng mãi dưới nắng rồi tấp và o một quán bia quen. Từng chai, từng chai, bố uống cạn.
Ngưá»i chá»§ quán đến kéo ghế ngồi chung: “Sầu Ä‘á»i hả bạn? Äể tôi uống cùngâ€. Không hiểu sao bố lại uống nhiá»u như váºy? Và nói nhiá»u nữa. Bố nói hết những ẩn ức trong lòng. Rằng bố yêu mẹ lắm. Từ khi mẹ ly dị bố, bố cà ng yêu mẹ hÆ¡n.
Nhưng bố cÅ©ng oán mẹ nhiá»u bằng bố yêu mẹ.
Rằng sao mẹ sắt thép, cứng lòng như thế?
Rằng tá»™i nhân phạm tá»™i trá»ng, khi hối lá»—i còn được ân xá mà mẹ thì kiên quyết chặt đứt đưá»ng vá» cá»§a bố?
Rằng bố nhớ Cà Rốt biết bao.
Bố thèm ăn cơm của mẹ nấu biết bao.
Tại sao mẹ có thể quên đi những ngà y hạnh phúc của mẹ và bố?
Tại sao mẹ chỉ nhớ tội lỗi xấu xa của bố mà quên những kỷ niệm đẹp bố từng là m?...
Cà ng nói, bố cà ng uống. Ngưá»i chá»§ quán bá» Ä‘i lúc nà o, bố cÅ©ng không biết.
Äèn đưá»ng lên lúc nà o, bố cÅ©ng không hay. Bố quên luôn giỠđón Cá»§ Hà nh.
Mà bố đón là m sao được khi đã gục trên bà n ngủ thiếp thế kia?
Hai ngưá»i ngồi đối diện trong quán cà phê quen thuá»™c. Chá»— ngồi và chiếc bà n cÅ©ng quen thuá»™c.
Anh hút thuốc liên tục. Chiếc gạt tà n dần đầy lên. Mấy lần chị suýt bảo anh ngưng hút, nhưng lại báºm môi im lặng. Bây giá», anh muốn là m gì cứ là m, chị chẳng quan tâm. Nhưng khi anh cất tiếng, sá»± căng thẳng cá»§a chị chùng dần. Rồi nước mắt chị rá»›t xuống.
Anh bảo: “Anh vẫn lén gặp Cà Rốt má»—i chiá»u ở trưá»ng. Anh nhá»› con lắm. Nhá»› mùi mồ hôi cá»§a nó. Nhá»› những câu há»i vặn vẹo khiến anh Ä‘iên đầu trước kia. Anh cÅ©ng nhá»› em. Má»—i đêm, anh Ä‘á»u nằm áp tai xuống gạch, lắng nghe tiếng động ở dưới nhà để tưởng tượng em Ä‘ang là m gì? Cà Rốt Ä‘ang là m gì?â€.
"Có hôm, anh ra cầu thang xoáy, áp tai và o vách như thằng ăn trá»™m, thèm nghe má»™t tiếng em cưá»i mà không được. Má»™t lần, anh Ä‘ang ngồi như thế thì Cá»§ Hà nh thức dáºy. Nó mò ra cầu thang xoáy và thấy anh ở đấy. Hai bố con anh đã ôm nhau ngồi rất lâu để chỉ nói vá» em và Cà Rốt.
Củ Hà nh bảo: “Con ghét ly dị. Con nhớ mẹ và Cà Rốt. Con muốn uống sữa mẹ pha. Bố ơi, đừng chơi trò ly dị nữa nhé".
“Äây là trò chÆ¡i hả em? Anh cÅ©ng ước nó chỉ là trò chÆ¡i để mình chấm dứt, không chÆ¡i nữa. Trò chÆ¡i gì mà tà n nhẫn quá, là m khổ cả bốn ngưá»i? Em muốn anh phải là m gì bây giỠđể được em tha thứ? Sao em lại giao Cá»§ Hà nh cho anh mà không giữ cả hai đứa vá»›i nhau? Phải chăng em muốn anh nhìn rõ tá»™i lá»—i cá»§a mình? Rằng vì anh mà con cái phải má»—i đứa má»™t nÆ¡i?".
"Anh nhìn rõ lắm rồi, em Æ¡i. Nhất là đêm hôm qua khi anh đứng nhìn hai đứa con mình ngá»§ trong giưá»ng. Em cho anh gá»i Cá»§ Hà nh lại. Ngà y mai anh thuê ngưá»i tá»›i Ä‘áºp cầu thang xoáy bên ngoà i, mở lại lối cầu thang bên trong. Em không muốn thấy mặt anh nữa thì để anh Ä‘i, miá»…n em được thoải mái. Miá»…n Cà Rốt và Cá»§ Hà nh được sống bên nhauâ€.
“Anh không Ä‘em theo má»™t thứ gì cả, cÅ©ng không cần tiá»n. Khi hạnh phúc đã mất, tiá»n bạc, tà i sản cÅ©ng thà nh vô nghÄ©a. Hôm nay, anh má»i em ra đây chỉ để nói vá»›i em như thế mà thôi...".
Nước mắt chị chảy trà n. Trên tất cả má»i Ä‘iá»u, chị vẫn còn yêu anh lắm.
Anh là ngưá»i đà n ông duy nhất mà chị yêu.
Xa anh, chị không chỉ hà nh hạ anh mà còn hà nh hạ chÃnh mình.
Chị biết chuyện anh gặp Cà Rốt mỗi ngà y. Biết tất cả.
Trẻ con ngá»§ má»› thưá»ng nói ra hết những gì chúng cất trong lòng.
Ná»a đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thá»§ thỉ: “Mẹ sá»a bếp Ä‘iện mãi mà không được, cứ bị giáºt hoà i, bố ạ. Tá»™i nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Cá»§ Hà nh bị kim đâm và o tay phải không? CÅ©ng tá»™i nghiệp bố luôn. À, ngà y mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả...".
Rồi Cà Rốt lại nói, như nói vá»›i Cá»§ Hà nh: "Ngà y mai chị bảo mẹ pha sữa rồi đổ và o chai, Ä‘em Ä‘i cho Cá»§ Hà nh nghe. Hay chị giấu mẹ, đổ sữa cá»§a chị và o chai cÅ©ng được. Chị uống mãi, chán lắm. Còn Cá»§ Hà nh lại thèm...â€.
Cà ng nghe, chị cà ng xót. Chui đầu và o gối, chị cắn răng khóc rưng rức.
Chị cũng nhớ Củ Hà nh, nhớ anh đến điên dại.
Äêm nằm, chị cÅ©ng lắng nghe bước chân anh Ä‘i Ä‘i lại lại trên lầu.
Thỉnh thoảng, chị lại lục tá»§ lấy chiếc áo cá»§a anh ấp mặt và o và khóc thầm. Nghe tiếng anh ho, lòng chị nhói buốt. Chị khao khát được anh ôm và o lòng, được xoa tay và o chiếc cằm lởm chởm râu cá»§a anh để âu yếm, được nép và o ngá»±c anh, ngá»i mùi mồ hôi nồng nồng quen thuá»™c...
Nhưng, ngưá»i phụ nữ ấy cÅ©ng đã nép và o ngá»±c anh, cÅ©ng ngá»i mùi mồ hôi cá»§a anh. Chị lịm Ä‘i vì giáºn há»n, vì ghen tức.
Chị không chấp nháºn chia sẻ Ä‘iá»u riêng tư ấy vá»›i bất kỳ ai.
Nhìn đôi mắt thâm quầng cá»§a chị, mẹ lắc đầu: “Ghen có năm bảy đưá»ng ghen, nhưng ghen mà đà y ải mình như mà y, mẹ má»›i thấy có má»™t. Nghe lá»i mẹ, tha lá»—i cho chồng Ä‘i con. Tao nghe ngưá»i ta bảo dạo nà y nó cÅ©ng sa sút tinh thần, sức khá»e tồi tệ lắm ...".
Chị gắt: “Mẹ nói cứ như đùa. Äã ly dị rồi mà còn tha thứ ná»—i gì. Mẹ đừng là m con rối tung lên nữaâ€.
Mẹ dá»—i: “Vâng, tôi xin lá»—i. Chuyện cá»§a chị tôi không có quyá»n xÃa và o. Nhưng tôi xót cho cháu tôi lắm. Chúng nó có lá»—i gì mà phải xa bố, xa mẹ, sống má»—i đứa má»—i nÆ¡i chứ? Cứ Ãch ká»·, chỉ nghÄ© đến mình thì đừng sinh chúng nó ra. Ngà y trước ấy à ? Tôi mà không tha thứ cho bố chị, giá» nà y không chừng chị sống vá»›i mẹ ghẻ, chứ không phải tôi đâu".
Nghe mẹ nói mà chị lạnh cả ngưá»i. Sao chị không nghÄ© ra Ä‘iá»u ấy nhỉ? Nếu... nếu ngưá»i đà n bà kia trở thà nh mẹ ghẻ cá»§a Cá»§ Hà nh, chị biết là m thế nà o? Chị không muốn Ä‘iá»u ấy xảy ra. Không phải vì chị sợ bà mẹ ghẻ ấy không thương yêu Cá»§ Hà nh. Cái chÃnh là trong sâu thẳm tâm hồn, chị không muốn mất anh.
Mắt chị cà ng thâm quầng hơn vì những đêm mất ngủ.
Chị hối háºn vì đã quyết liệt ly dị chồng.
Anh lặng lẽ nhìn chị.
Câu há»i báºt ra khiến anh cÅ©ng run rẩy cả ngưá»i: “Em còn yêu anh không? Em thù ghét anh, ly dị anh, nhưng trong lòng em còn yêu thương anh chút nà o không? Nếu còn, dù chỉ là sợi chỉ mong manh, anh cÅ©ng xin em cho anh má»™t cÆ¡ há»™i để là m lại từ đầu. Anh ngà n lần cầu xin em...â€.
Nước mắt nhòa nhạt, nghẹn cứng trong lòng ngá»±c, chị nức nở mãi. Thế rồi, chị đặt bà n tay run rẩy cá»§a mình lên tay anh. Anh lặng ngưá»i.
Ở nhà trẻ, chỉ còn Cà Rốt và Củ Hà nh chơi lò cò trên sân.
Cá»§ Hà nh bảo: "Hôm nay bố lại quên đón em rồiâ€. Cà Rốt cưá»i: “Thì vá» vá»›i mẹ và chị. Cà ng sướngâ€. Cá»§ Hà nh lại bảo: "Nhưng sao hôm nay mẹ cÅ©ng đón chị muá»™n thế?â€. Cà Rốt tròn xoe mắt: “Ừ nhỉ".
Hai đứa không chÆ¡i lò cò nữa, đứng gà mÅ©i và o ô mắt cáo. Vừa lúc đó, những ánh đèn xe loang loáng rá»i và o.
Cá»§ Hà nh reo: ''Bố đến rồiâ€.
Cà Rốt cũng reo: "Mẹ đến rồi".
Bố và mẹ cùng dá»±ng xe, bước nhanh đến chá»— hai đứa trẻ. Cà Rốt giáºt giáºt tay Cá»§ Hà nh: "Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ".
Cá»§ Hà nh toét miệng cưá»i: "Em đã bảo mà . ChÆ¡i mãi trò ly dị, chán lắm"...
Tác giả : Phan Thị Ngá»c Liên