Má»™t buổi sáng thức dáºy, ta đứng trước gương, bất chợt nháºn ra "ôi sao ta đẹp hÆ¡n, cao hÆ¡n, cưá»i xinh hÆ¡n", nhưng đôi khi bạn lại vô tình khi không thấy được mái tóc mẹ đã có thêm nhiá»u sợi bạc, ánh mắt cha lại có thêm nhiá»u nét chân chim.Â
Bất chợt một ngà y ta sà và o lòng mẹ mà khóc, ta vô tình không thấy được lòng mẹ cũng đang đau.
Và khoảng thá»i gian chúng ta không còn được thút thÃt bên mẹ nữa, không còn được sà và o lòng mẹ để kiếm má»™t cảm giác bình yên. Không còn được nghe bên tai những lá»i nói trầm ấm cá»§a ngưá»i cha, không được cha cho những lá»i động viên an á»§i. Ta ngồi lại giữa khoảng không, giữa đêm tối để nháºn ra sao ta lại sống quá vô tình.
Chúng ta bước ra con phố rá»™ng, chạy qua những nhà hà ng sang trá»ng, những cá»a hà ng thá»i trang đắt tiá»n, chúng ta bất chợt thấy được cái áo đẹp, má»™t món ăn ngon thÆ¡m phức, thế nhưng nếu chúng ta thá» quay đầu vá» má»™t hướng khác sẽ thấy mình vô tình khi không thấy những con ngưá»i Ä‘ang chống chá»i vá»›i cái rét mùa đông trong lá»›p áo má»ng manh. Hay những ngưá»i Ä‘ang xin ăn ngoà i phố.
Thế rồi khi lá»›n lên, con tim ta biết rung động, thì bất chợt có lúc tim ta Ä‘áºp loạn nhịp trong ánh mắt cá»§a ai đó, nhưng lại vô tình không biết rằng cÅ©ng sẽ có má»™t ánh mắt nà o lá»—i nhịp khi nhìn ta. Äến khi bất chợt nháºn thấy mình Ä‘ang ở trong cái vòng luẩn quẩn, thì ta cÅ©ng biết rằng mình vô tình đánh mất ánh mắt cá»§a ngưá»i kia.
Chúng ta kết hôn, bất chợt nháºn ra rằng cuá»™c sống không đơn giản như mình đã từng nghÄ© .
Khi có con, vui đùa vá»›i chúng, ta bất chợt được quay vá» vá»›i tuổi thÆ¡ và cÅ©ng nháºn ra mình đã vô tình không thấu hiểu được lòng cha mẹ.
Cuá»™c sống luôn tạo ra nhiá»u Ä‘iá»u bất chợt, và đôi khi nghÄ© lại má»›i thấy mình quá vô tình.