Ngà y đó Thuyá»n Ä‘i ngang sông và sẽ cáºp và o Bến. Bến nhá»› ngà y đầu Bến gặp thuyá»n, Thuyá»n lúc đó buồn buồn như thể vừa xa mất má»™t cái gì đó. Bến chẳng hiểu, Bến vô tâm hay là chẳng đủ bao dung.
Bến cá»§a thuở ấy ngô nghê, vừa má»›i được ngưá»i ta tạo nên bằng cách phát Ä‘i má»™t đám cá» dại, đóng má»™t cái cá»c neo và cứ thế hằng ngà y đón đưa những ngưá»i sang sông trên những chuyến đò.
Thuyá»n đến bên Bến, cáºp và o Bến cÅ©ng chẳng ồn à o mà lÆ¡ đãng. Có lẽ Thuyá»n đã Ä‘i qua nhiá»u bến và rồi cÅ©ng như nhau cả, lại ra Ä‘i. Bởi vì Bến biết mình không bao giá» giữ chân được má»™t chiếc Thuyá»n. Thế mà Bến vẫn muốn là m má»™t Ä‘iá»u trái vá»›i lẽ thưá»ng.
Bến im lặng, lắng nghe tiếng cá» cây thì thầm, tiếng cuá»™c sống âm Ä© cá»§a đám côn trùng tranh nhau kể vá» sá»± Ä‘ua chen. Nhưng trong tất thảy, Bến thưá»ng hay ngóng tiếng rẽ nước cá»§a Thuyá»n, má»—i lần Ä‘i và đến.
Thuyá»n thì há» hững lắm. Có lẽ Thuyá»n chỉ biết Æ¡n vì Bến đã giữ Thuyá»n lại trong những phút giây Thuyá»n mệt má»i. Thuyá»n thưá»ng nhảy nhót và đùa giỡn vá»›i sóng nước. Thỉnh thoảng có và i giá»t nước không chịu nổi, nhảy cả lên bá», thấm và o lòng Bến mà than thở, mà kể lể. Và Bến nghe, nghe hết những gì vá» Thuyá»n.
Bến cÅ©ng thưá»ng ngồi ngắm nhìn Thuyá»n vá»›i những cánh bèo Tây bao quanh. Những cánh bèo Tây cố nở hoa tÃm mà gây ấn tượng vá»›i Thuyá»n. Nhưng chẳng cánh bèo nà o ở lại. Có thể là vì nước chảy, hoặc Thuyá»n lắc mạn Ä‘i cho nước chòng chà nh.
Tất cả những Ä‘iá»u Bến là m dưá»ng như vô nghÄ©a. Vì tá»± Bến phá nó Ä‘i. Bến thưá»ng xấu hổ vì những gì định nói vá»›i Thuyá»n. Nhưng chẳng đủ can đảm để nói. Có nói ra rồi thì cÅ©ng là chuyện vu vÆ¡ chỉ để nÃu thuyá»n ở lại lâu hÆ¡n má»™t chút mà nghe cho hết. Äến khi má»™t và i ngưá»i khách qua sông vô tình là m rÆ¡i vãi Ãt rác lên mình Bến. Bến ngà y cà ng tá»± ti hÆ¡n vì thấy rằng Thuyá»n cÅ©ng chẳng nháºn ra Ä‘iá»u đó.
Và rồi Bến hiểu. Bến hiểu Bến sinh ra để là m gì và phải là m gì. Và cÅ©ng từ đó, Bến trở lại là mình. Tiếp tục gồng mình cho những bước chân qua. Tiếp tục vững và ng cho những chiếc dây neo giữ thuyá»n khá»i mất Ä‘i vì gió. Tiếp tục lắng nghe âm thanh cá»§a tá»± nhiên. Tiếp tục nhìn Thuyá»n vá»›i thái độ bình thưá»ng và cư xá» như đáng lẽ. Có thể hÆ¡i ưu ái hÆ¡n má»i thứ má»™t chút vì Bến quý Thuyá»n, nhưng chẳng bao giá» muốn giữ Thuyá»n mãi ở lại.
Và rồi ngà y đó cÅ©ng đến, Thuyá»n ra Ä‘i, sẽ Ä‘i rất lâu và không biết có quay vá» thăm Bến. Bến sẽ nhá»› Thuyá»n như nhá»› những thứ mà Bến đã mất Ä‘i. Nhưng Bến hoà n toà n thõa mãn. Không nuối tiếc nÃu giữ. Chỉ lâu lâu, cÅ©ng có và i chú cá lang thang trong sông kể cho nhau chuyện vá» Thuyá»n. Và Bến vui khi biết Thuyá»n vẫn hạnh phúc bình yên, Bến buồn khi biết Thuyá»n mệt má»i hay kiệt sức vì giông bão. Nhưng Bến chẳng thể là m gì khi Bến còn nhiá»u thứ khác để lo toan. Chẳng thể vứt bá» khúc sông nà y mà theo Thuyá»n mãi được.
Cho đến má»™t hôm Thuyá»n vá». Và Thuyá»n lại thản nhiên kể vá»›i Bến nhiá»u thứ chuyện như ngà y xưa từng vốn dÄ©. Bến vui vẻ lắng nghe và sẽ chia như Bến vẫn là m vá»›i những chuyến đò thưá»ng nháºt. Từ đó, Thuyá»n coi Bến là bến bình an má»—i khi Bến cần. Và bây giá» Bến đủ bao dung để là m Ä‘iá»u đó.
Dá»c theo những chuyến hà nh trình, thỉnh thoảng Thuyá»n vá» bên Bến. Thuyá»n sẽ cưá»i, sẽ khóc, sẽ hạnh phúc, sẽ khổ Ä‘au, sẽ mạnh mẽ, sẽ yếu Ä‘uối, sẽ…cho Bến nghe. Và Bến lặng im, nghe hết những Ä‘iá»u từ đáy lòng cá»§a Thuyá»n muốn gá»i cho Bến giữ. Bến biết rằng không phải ai cÅ©ng được nghe những Ä‘iá»u đó. Vá»›i má»i ngưá»i, Thuyá»n lá»™ng lẫy vá»›i những thá»› gá»— căng sÆ¡n nhiá»u mà u, vá»›i cánh buồm kiêu hãnh lồng lá»™ng gió. Chỉ mình Bến biết bên trong kia cá»§a Thuyá»n là những gì. Bến tá»± hà o vì Ä‘iá»u đó.
Trong khoảng thá»i gian đó, cÅ©ng có những chiếc thuyá»n cáºp bến nhưng Bến không giữ, cÅ©ng có những chiếc thuyá»n khác Bến muốn giữ lại ra Ä‘i. Bến trở nên khắc khoải từ đó. Những âu sầu nó cứa thẳng và o lòng Bến là m Bến tà n tạ. Cá» dại lại thi nhau má»c lên mình Bến, đất cÅ©ng bở rá»i buông mình khá»i Bến mà chảy theo sông. Ngưá»i ta đã xây má»™t bến má»›i bằng bê tông gần đó và quên dần Ä‘i Bến Ä‘ang tồn tại.
Nhưng Bến không há» kể cho Thuyá»n nghe vá» những Ä‘iá»u đó. Chỉ đơn giản là vì Thuyá»n luôn coi Bến là nÆ¡i đỗ bình an. HÆ¡n nữa, Bến vẫn còn có Ãch dù chỉ giữ dây neo cho má»—i mình Thuyá»n. Bến hiểu, thân Thuyá»n đã chứa quá nhiá»u thứ nặng ná» rồi. Còn chá»— đâu nữa cho ná»—i buồn cá»§a Bến gá»i theo ra biển mà thả.
Má»—i khi Thuyá»n đến, Thuyá»n quay mặt vá» Bến. Má»—i khi Thuyá»n Ä‘i, thuyá»n lại quay lưng vá» Bến. Chỉ có Bến vẫn luôn dõi mắt hướng vá» Thuyá»n má»—i lần đến và đi. Thảng hoặc chỉ khi có sương mù hoặc Thuyá»n đã Ä‘i quá xa mà nước vẫn động, vẫn vá»— và o mình nên Bến không biết.
Bến vẫn ở đó, vẫn là nÆ¡i bình yên má»—i khi Thuyá»n vá». Vẫn chỠđợi và tìm kiếm má»™t chiếc thuyá»n nà o lững lá» trên sông sẽ chịu ở lại mãi vá»›i Bến. Vẫn ngóng tin Thuyá»n đã tìm thấy chưa má»™t bến vững và ng cho Thuyá»n nằm lại.
Dòng sông thì cứ trôi lặng lẽ, và sóng cứ bạc đầu. Nhưng vá»›i Bến, sẽ trãi lòng ra khi Thuyá»n vá» và neo lại má»™t đêm.
Vì vá»›i Thuyá»n, Bến vẫn luôn là má»™t Bến bình an.