Quanh chuyện "lì xì" ngà y Tết bằng tiá»n và bằng... chữ! Nghe hai tiếng "lì xì" ngưá»i ta liá»n tưởng tá»›i bao giấy mà u Ä‘á», nho nhá» bằng phần tư trang giấy há»c trò, bên trong có xếp mấy tá» tiá»n má»›i. Váºy hai tiếng "lì xì" ở đâu ra? Nguồn gốc cá»§a nó thế nà o? Chúng tôi lân la "tầm nguyên" qua các nhà nghiên cứu, há»i trá»±c tiếp bằng miệng có, giở sách vở các vị có, thấy giải thÃch hai chữ "lì xì" tá»±u trung là "tiá»n mừng tuổi".
Cuốn từ Ä‘iển thá»i nay do Viện Ngôn ngữ há»c, Trung tâm Từ Ä‘iển há»c chẳng hạn, mục từ lì xì giải thÃch: "Lì xì là mừng tuổi (bằng tiá»n). Tiá»n lì xì cho các cháu ngà y mùng má»™t Tết". "Lì xì" bằng tiá»n không chỉ giá»›i hạn trong mùng má»™t Tết, mà "liá»n tù tì" suốt ba ngà y đầu năm, tháºm chà kéo dà i táºn những ngà y "mùng" cuối cùng cá»§a Tết như mùng 9, mùng 10. Theo má»™t số vị mà chúng tôi há»i chuyện, như cụ Nguyá»…n Quảng Tuân, Huỳnh Ngá»c Trảng, Phạm Äan Quế, thì tục mừng tuổi vẫn cứ nên giữ. Nhà nghiên cứu Thông Há»™i bảo: "Äó là má»™t phần Ä‘áºm đà cá»§a phong vị Tết Việt Nam, đặc biệt đối vá»›i trẻ con, khiến trẻ nhá»› tá»›i Tết như má»™t thá»i Ä‘iểm mở đầu năm má»›i, đẹp như cổ tÃch". Vá»›i nhạc sÄ© Nguyá»…n Văn Tý, tác giả Dư âm, cứ nên lì xì "miá»…n là đừng lì xì tiá»n đô cho trẻ, không đúng chá»—, mà táºp hư cho chúng ăn xà i". VÅ© sư Hoà i NhÆ¡n (Trần Trinh NhÆ¡n), con trai lá»›n cá»§a công tá» Bạc Liêu (Trần Trinh Huy), thì kể rằng: "Ba tôi mất ngà y 21 tháng chạp năm Quý Sá»u 1973 ở Sà i Gòn. Äầu năm đó, ăn cái Tết cuối cùng, ông còn lì xì tôi mặc dầu tôi đã 27 tuổi. Tôi vẫn không quên cái phong bì mà u đỠấm áp, biểu lá»™ tình cảm cá»§a má»™t ngưá»i cha lúc nà o cÅ©ng nhìn xuống con mình như thá»i còn nhá» tại Bạc Liêu". Nhà nghiên cứu Cao SÆ¡n giải thÃch: - Lì xì tiếng chữ là lợi thị, Ä‘á»c theo âm Quảng Äông, Triá»u Châu thà nh "Lê - i - xị", chỉ số tiá»n được cho, tặng trong các dịp đầu năm, khai trương và cả trong lá»… thà nh hôn nữa, chứ không bó hẹp trong dịp Tết Nguyên đán.
Tranh Tam Tinh: Phước Lá»™c Thá»
Lì xì nhằm cầu chúc ngưá»i nháºn gặp may mắn, phát đạt. Thưá»ng ngưá»i Tà u bá» tiá»n và o bao giấy mà u Ä‘á». Ngưá»i Việt Nam ta cÅ©ng là m tương tá»±, phổ biến ở miá»n Nam ngà y Tết. Ở miá»n Trung thì ông bà cha mẹ, ngưá»i tôn trưởng cho con cháu tiá»n má»›i và o dịp Tết gá»i là "tiá»n mừng tuổi". Không chỉ ngưá»i lá»›n mừng tuổi con cháu, mà hồi xưa, con cháu phải mừng tuổi ông bà trước. Qua giao thừa, tá»›i sáng sá»›m mùng má»™t, con cháu bảo nhau tá»›i nhà thỠđể chúc Tết và lạy mừng ông bà , cha mẹ. Không chỉ lạy suông, cÅ©ng không thể muốn lạy mấy lạy thì lạy, mà theo nhà văn Toan Ãnh, chỉ lạy... hai lạy rưỡi. Lạy xong con cháu phải biết "thÆ¡m thảo" vá»›i đấng sinh thà nh bằng cách cung kÃnh dâng lên những thứ bánh trái tươi ngon và má»™t phong giấy hồng: Bên trong phong giấy thẳng thá»›m nà y có đặt má»™t món tiá»n, để lên khay tươm tất và hoan há»·, xin các cụ nháºn cho, đó là "tiá»n mở hà ng". Tiá»n nà y không nhằm để cất cho nặng hầu bao, mà ngụ ý cầu chúc các cụ quanh năm sung mãn, may mắn. Tục mừng tuổi nay còn đó. Ông bà , cha mẹ, chú bác, cô dì, cáºu mợ lì xì lá»›p cháu, con. Bằng hữu thân quyến tá»›i nhà ai chúc Tết lì xì trẻ con cá»§a nhà đó. Hoặc chá»§ nhà đón khách tá»›i chúc Tết lì xì trẻ em Ä‘i theo khách. à nghÄ©a chÃnh không nằm ở "tiá»n" mà ở "tình", tức ở lòng mong ước cầu chúc các cháu hay ăn chóng lá»›n, vui chÆ¡i, há»c hà nh tấn tá»›i, còn phong bì nặng nhẹ nhiá»u Ãt (tiá»n) không phải là điá»u đáng để tâm lắm. Tháºm chà không có má»™t cắc bạc mà chỉ có... chữ. Chữ viết rõ to, Ä‘áºm nét để "là m quà " mừng tuổi như chuyện dưới đây.
Xưa, có má»™t nhà ná», nghèo quá, sinh ba đứa con trai. Tết đến ngưá»i cha không có tiá»n để lì xì. Chiá»u ba mươi, ông nghÄ© ra má»™t cách, lấy giấy đỠlà m 3 cái phong bì, bá» ngoà i trông thẳng thá»›m tươi tắn đỠthắm như các phong lì xì khác. Nhưng bên trong không bá» tiá»n, mà thay bằng 3 miếng giấy được ông viết 3 chữ nắn nót: Phước - Lá»™c - Thá». Qua sáng mùng má»™t, ngưá»i cha gá»i 3 đứa con trai đến trước bà n thá», xoa đầu chúng, tươi cưá»i mừng tuổi chúng bằng 3 cái phong bì nhẹ hẫng, sau khi đã giải thÃch Phước là gì, Lá»™c là gì, Thá» là gì... Qua Tết, bước và o năm má»›i, chẳng ngá» nhà ông phát tà i, tiá»n vô như triá»u cưá»ng. Thoắt cái, lại tá»›i ba mươi tháng chạp. à chừng nhá»› lại Tết xưa nghèo thiếu, đạm bạc, ông định bụng sẽ tái diá»…n cách "lì xì" bằng chữ để ba đứa "Phước Lá»™c Thá»" đừng bao giá» quên rằng, chúng đã được ăn no mặc ấm từ má»™t quá khứ đói rách gần đây. Ai Ä‘á»i, khi nháºn phong bì xong, ba đứa con bóc ra, má»—i đứa Ä‘á»u thấy vá»n vẹn chữ Phước, còn hai chữ Lá»™c Thá» biến đâu mất. Ngưá»i cha cÅ©ng ngạc nhiên không kém. Bốn cha con Ä‘ang phân vân, bá»—ng má»™t ngưá»i từ đâu đến bảo: "Ta là phúc thần cá»§a đất nà y. Chữ Phước đó do ta ban cho. Chỉ cần có nó cÅ©ng gồm đủ cả ba: phước, lá»™c, thá», vì có phước má»›i hưởng được lá»™c, má»›i thá» lâu. Vì thế chẳng cần phải cầu lá»™c, cầu thá», chỉ má»™t chữ phước để mừng tuổi đầu năm là đủ". Nói rồi, biến mất. Nhìn lại phong lì xì, cả bốn cha con sá»ng sốt má»™t lần nữa vì chữ phước cÅ©ng biến mất luôn, trên mặt giấy trống trÆ¡n, trắng toát.
Bấy giá» vị thần thứ hai hiện ra kể cho bốn cha con nghe má»™t chuyện mừng tuổi xa xưa. Äó là câu chuyện nổi tiếng khắp châu Ã, loan truyá»n qua Tây Tạng và dãy Hy Mã Lạp SÆ¡n, đến cả lưu vá»±c sông Hoà ng Hà , Dương Tá» cá»§a Trung Quốc, du nháºp và o Việt Nam từ lâu Ä‘á»i, vá» má»™t ngưá»i cầu phước được phước, trở nên già u có nhưng hết sức keo kiệt. Ông ta quên những Ä‘iá»u tốt đẹp, những ban phát ngá»t ngà o, rá»™ng lượng mà mình đã là m ở tiá»n kiếp, vì váºy má»™t má»±c thâu góp và ng ngá»c vá» riêng mình, trong kiếp nà y, bá» và o chiếc hÅ©, Ä‘em chôn ở má»™t vị trà bà máºt trong nhà không cho ai hay. Ngay cả con trai cá»§a ông cÅ©ng không được biết nÆ¡i cất giấu. Vá» già , ông ngã bệnh. Khi chết, linh hồn ông bị hÅ© và ng ám ảnh, đã quay lại nhà cÅ©, tìm cách chui và o xác chết cứng lạnh cá»§a mình, nhưng bất lá»±c. Thấy váºy, má»™t con chó gần nhà có linh tÃnh đã nhưá»ng thể xác hèn má»n cá»§a mình cho kẻ già u có kia trú và o, rồi bay lên không trung thoáng đãng. Còn ông nhà già u thay thế là m chá»§ thể xác cá»§a con váºt bốn chân, thá»a mãn được "sống" lại, dầu vá»›i tấm thân thuá»™c hà ng súc sinh như chó. Con chó đó lạ thay suốt ngà y không Ä‘i đâu cả, cứ nằm lì trước hiên. Mà chỉ nằm ở má»™t nÆ¡i nhất định sát cá»a ra và o. Há»… ngưá»i con (bây giỠđã là chá»§ nhà ) Ä‘uổi Ä‘i, má»™t lát không lâu nó lại quay vá» chá»— cÅ©, cứ như rá»i chá»— ấy là nó rá»i sá»± sống cá»§a nó váºy. Các phước quả mà nó hưởng là hÅ© và ng ngá»c, giỠđây trở thà nh Ä‘iá»u vô phước cá»™t chặt nó và o tham si. Ngà y ná», má»™t đại sư ngang qua, nói vá»›i đứa con: "Nà y anh kia, anh có biết con chó đó là ai không?". "Dạ thưa không". "Ta nói cho biết, nó chÃnh là cha cá»§a ngươi. Vì sao nó nằm lì suốt ngà y đêm ở khoảnh đất sát cá»a đó? Ấy là vì nó luyến tiếc cá»§a cải chôn dưới đất. Hãy đà o lên". Ngưá»i con lấy là m lạ, cho đà o thá» chá»— con chó thưá»ng nằm, thì quả nhiên thấy hÅ© và ng bên dưới. Bị rúng động vì việc nà y, ngưá»i con tỉnh ngá»™, từ chối sở hữu số và ng, rá»i nhà theo vị đại sư lên núi, vá» sau trở thà nh má»™t trong những vị tổ đầu tiên cá»§a lịch sá» Thiá»n tông. Vị nà y tỉnh ngá»™ rằng: nếu là m phước, được phước mà thiếu huệ tức trà huệ sẽ trở nên nguy hiểm ngu si như con chó kia váºy. ÄÆ°á»£c phước, thiếu huệ, thì như nằm trên đống và ng, đống ngá»c mà vẫn khổ Ä‘au, thiếu thốn, phiá»n bá»±c. Kể xong, vị thần bảo: "Äó là lý do vì sao ta phải xóa trắng chữ phước trong bao lì xì mừng tuổi cá»§a các ngươi. Nó chỉ có ý nghÄ©a tốt đẹp nếu sinh đôi cùng huệ, bằng không chỉ là động lá»±c cho những cuá»™c thăng trầm bất táºn. GiỠđây ngươi hãy nhìn xem".
Bốn cha con thấy trên bao lì xì hiện lên hai chữ Phước Huệ. Hai chữ nà y để mừng tuổi cho má»i tâm hồn đã Ä‘i qua mùa đông để mở đầu má»™t năm má»›i thăng hoa.
Tags: TÄ