LIVE CHAT     INSTANT MESSENGER    
BOOKMARK US  |  INVITE  |  HELP GUIDE   |  LANGUAGE:
BLOGS   WRITE NEW BLOG   EDIT BLOGS  
 
RSS

04
Dec/2009

NGƯỜI NỮ TIẾP VIÊN VIETNAM AIRLINES .
by us_navy
Phần 1: Kỳ tích của sự vượt lên

Lúc 22g30 ngày 6-9-2000, má»™t tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra vá»›i các tiếp viên hàng không Vietnam Airlines trên địa phận huyện Äông Anh (Hà Ná»™i). Chiếc xe tải chở nặng đã đâm vào xe ô tô 12 chá»— ngồi, trên có 9 tiếp viên hàng không. Ngưá»i lái xe và 2 tiếp viên chết tại chá»—. Số còn lại Ä‘á»u bị thương, nhưng nặng nhất là Hoàng Thị Thu Hằng: Mặt nát nhừ, sụp xương lồng ngá»±c, vỡ xương chậu, gẫy chân trái…
Bà Lê Hoàng Hoa, phó trưởng Ä‘oàn tiếp viên cho biết: Gương mặt cá»§a Hằng “12†(tên, kèm theo số thứ tá»± là cách gá»i đặc trưng cá»§a các tiếp viên hàng không) được như bây giá» là cả má»™t sá»± diệu kỳ cá»§a y há»c. Nhận được tin tai nạn xảy ra, chúng tôi đã đến ngay hiện trưá»ng.

Mặt Hằng nát nhừ, nên má»i ngưá»i cứ nghÄ© đấy là Tâm (vì hôm ấy không phải phiên làm việc cá»§a Hằng, Tâm bận việc khác nên nhá» Hằng bay giúp). Ngay cả bố cá»§a Hằng cÅ©ng không nhận ra. Cuối cùng nhá» má»™t chiếc nhẫn bạc trên tay nạn nhân, ông má»›i biết đây là con mình.

Bác sÄ© Giang tại bệnh viện Việt – Äức, khâu lại mặt cho Hằng, tổng cá»™ng 154 mÅ©i. Ông kể, khi ấy ông không nghÄ© Hằng có thể sống, “vì nghe nói cô gái này là tiếp viên hàng không, lại hiá»n và ngoan nên tôi đã khâu kỹ hÆ¡n, để khi liệm trang Ä‘iểm cho đẹpâ€.

Trong khoảng thá»i gian hÆ¡n 10 tiếng đồng hồ, Hằng phải tiếp tổng cá»™ng 23 đơn vị máu. Äến khoảng 6gio chiá»u ngày hôm sau cÆ¡ thể Hằng không nhận máu nữa. Nhiá»u ngưá»i đã nghÄ© đến tình huống xấu nhất, bởi vì Hằng sống được đến lúc này cÅ©ng đã là ngoài dá»± liệu.

Bên ngoài hành lang bệnh viện luôn có các bạn cùng Ä‘oàn tiếp viên, ăn chá»±c nằm chá» cùng ngưá»i nhà. Hàng chục cánh tay sẵn sàng đưa lên, xin được hiến máu cứu Hằng.

“Tiếp viên chúng tôi thương nhau bằng má»™t tình thương đặc biệt. Bay lên trá»i cao, má»i thứ ranh giá»›i Ä‘á»u trở nên mong manh, khiến ngưá»i ta gắn bó vá»›i nhau, như những ngưá»i cùng vào sinh ra tá»­â€.
Cánh tay trái cá»§a Hằng gẫy vụn, lòi cả xương ra ngoài. Äã có lúc ngưá»i ta tính bá» nó Ä‘i để tập trung cứu ngưá»i. Nhưng nhá» sá»± tác động cá»§a bà Lê Hoàng Hoa và “bàn tay vàng†cá»§a bác sÄ© Nguyá»…n Văn Thạch (nay là phó Viện trưởng bệnh viện Việt – Äức) mà bàn tay cá»§a Hằng đã được cứu. “Không có tay trái thì chẳng biết bây giá» tôi sẽ ra sao. Vì khi tôi tỉnh lại má»›i phát hiện ra cánh tay phải và ná»­a thân ngưá»i bị liệtâ€.

Ròng rã 3 tháng rưỡi Hằng lúc mê lúc tỉnh. Ngưá»i liệt, tiá»n cạn. Bác sÄ© khuyên: “Bệnh viện chữa được đến thế này thôi. Gia đình nên cho bệnh nhân vá» nhà, nằm ở đây chỉ thêm tốn tiá»n viện phí. Äành phải trông vào phúc phận cá»§a bệnh nhân vậy…â€

Hằng kể lại: - Hành khách Ä‘i máy bay thưá»ng thấy các tiếp viên trẻ trung, tươi tắn, vui vẻ. Thật ra nghá» này rất vất vả. Sau má»—i chuyến bay, chúng tôi mệt rÅ©, cứ ngồi lên xe ô tô là tất cả lăn ra ngá»§. Tôi không ngá» buổi tối định mệnh ấy, tôi đã “ngủ†liá»n má»™t mạch, gần 1 năm, có lúc tưởng không bao giá» tỉnh lại nữa.

Vá» nhà, mê thì thôi, cứ tỉnh là Hằng la hét, chá»­i bá»›i. Hệ thần kinh không kiểm soát nổi cÆ¡ thể, việc bài tiết không chá»§ động được, phân và nước tiểu cứ trào ra. Gia đình phải chia ca, 6 ngưá»i phục vụ Hằng má»™t ngày.

Trước tình cảnh ấy, bố Hằng há»p gia đình lại, quyết định trong nhà có gì bán hết, miá»…n là cứu được con. Mấy ngưá»i anh em Hằng hưởng ứng, nếu cần, vá» quê ở, bán nhà ở Hà Ná»™i để lấy tiá»n chữa bệnh cho cô.

Gia đình Hằng má»i nhiá»u thầy thuốc, Äông – Tây y đủ cả, lại má»i thầy thuốc Trung Quốc, ấn Äá»™ nữa… nhưng Ä‘á»u không kết quả. Càng ngày Hằng càng la hét, chá»­i bá»›i tợn. Ngưá»i nhà và hàng xóm trở thành những nạn nhân bất đắc dÄ© cá»§a Hằng.

Gia đình quyết định đưa Hằng vào nhà thương Ä‘iên. Bác sÄ© ở đây khuyên: “Cô gái này không đập phá, đánh nhau, chỉ chá»­i thôi, mang vá» nhà thì còn sống được thêm, chứ để đây thì mau chết lắm…†Gia đình sợ quá, vá»™i đưa cô vá». Và cuá»™c sống chán nản, tuyệt vá»ng lại tiếp diá»…n, không biết đến bao giá».

Cơ hội được tái sinh
Má»™t hôm, bố má»™t ngưá»i bạn tiếp viên giá»›i thiệu cho gia đình Hằng bác sÄ© Nguyá»…n Viết Thiêm. Bố Hằng kể lại: “Lúc ấy trong lòng tôi chẳng tin. Bao nhiêu thầy rồi, tốn kém tiá»n tỉ, có ai chữa được cho con gái tôi đâu? Nhưng còn nước, còn tát. Tôi đến nhà bác sÄ© Thiêm ở đưá»ng 44 Hàng Cót.

Ông Thiêm ở trong má»™t căn phòng chật, tiện nghi cÅ©ng chẳng khá gì. Khám xong, ông chỉ nói ngắn gá»n: “Bệnh này tôi chữa đượcâ€. Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Vì từ trước tá»›i nay, chưa thầy thuốc nào dám khẳng định như vậy. Ông Thiêm kê đơn, chỉ chá»— mua thuốc và từ chối nhận tiá»n khám bệnh. Chắc ông Ä‘oán ra, chúng tôi đã quá khổ rồi.â€

Thuốc trị bệnh thần kinh đắt kinh khá»§ng. Không đơn thuốc nào dưới 5 triệu đồng. Tháng đầu tiên, riêng tiá»n thuốc đã mất khoảng 100 triệu. “Nhưng kỳ lạ thay, đó là những liá»u tiên dược, uống tá»›i đâu, khá»i tá»›i đó. Bố tôi kể lại, chỉ khoảng 10 ngày sau tôi đã Ä‘iá»u khiển được má»™t phần cÆ¡ thể, quan trá»ng nhất là sá»± bài tiết. Gần má»™t tháng sau tôi không còn la hét, chá»­i bá»›i nữa mà lại có thể nói được tiếng Anh, tiếng Hoa cho má»i ngưá»i nghe. Trước đây, tôi là phát ngôn viên tiếng Hoa trên máy bay mà.â€

Bố Hằng nghẹn ngào: “Bác sÄ© Thiêm đúng là ngưá»i sinh ra con tôi lần thứ hai. Æ n tái tạo này chúng tôi không bao giá» quên, chẳng biết làm thế nào để Ä‘á»n đáp. Chỉ biết sống tết, chết giá»—.â€

Chúng tôi ngắt lá»i: “Tháng nào cÅ©ng 100 triệu tiá»n thuốc ư?†– “Không. Thuốc cứ rút dần, bây giá» Hằng vẫn phải uống theo đơn cá»§a bác sÄ©, nhưng chỉ mất hÆ¡n 1 triệu đồng/tháng thôiâ€.

Hằng được Ä‘iá»u trị há»— trợ bằng thuốc Äông Y cá»§a ông Lang Tuất ở VÄ©nh Hồ, tính đến nay đã uống tá»›i 5, 6 trăm thang; tập Thiá»n để chữa bệnh theo phương pháp cá»§a thầy Äỉnh. Bệnh thần kinh dứt, đó là Ä‘iá»u mà cả gia đình Hằng và bản thân cô trước đây không dám mÆ¡ tá»›i. Nhưng tiếp theo Hằng phải đối mặt vá»›i tình trạng liệt ná»­a ngưá»i.

“Chỉ có ai bị liệt má»›i thấu hiểu ná»—i buồn tá»§i, bất lá»±c, Ä‘au đớn cả vá» tâm hồn lẫn thể xác cá»§a ngưá»i bệnh. Nhất là tôi, từng là má»™t tiếp viên, bay trên chín tầng mây, bao hoài bão còn ở phía trước… Bây giá» tay chân không thể cá»­ động, cÆ¡m phải có ngưá»i đút, vệ sinh phải có ngưá»i giúp. Tôi đã nghÄ© đến cái chết, đến sá»± giải thoát. Nhưng trong hoàn cảnh cá»§a tôi lúc ấy, muốn quyên sinh không dá»…. Ngưá»i nhà ngày đêm túc trá»±c, canh từng miếng ăn, giấc ngá»§ cho tôi.â€

Trong sá»± bi quan cá»§a Hằng, chúng tôi Ä‘oán rằng có cả những mất mát tình cảm riêng tư mà chúng tôi từng được nghe kể lại trước đó. Há»i Hằng, cô từ chối không nói. Chúng tôi thá»­ tìm má»™t cách tiếp cận khác: “Tai nạn xảy ra năm Hằng 28 tuổi. Tình trạng hôn nhân cá»§a Hằng khi ấy thế nào?†– “Tôi vừa lấy chồng được vài tháng và Ä‘ang rất hạnh phúcâ€. – “Còn sau tai nạn?†– “Tôi đã mất tất cả má»i thứ, trừ gia đình. Chỉ có những ngưá»i trong gia đình là ở bên bạn trong má»i hiểm nguy, còn lại tất cả Ä‘á»u phù phiếm. Tiá»n bạc gia đình bá» ra cho tôi nhiá»u lắm, nhưng tình cảm, sá»± chăm sóc cá»§a gia đình dành cho tôi má»›i không gì sánh nổi. Và tôi hiểu thêm 2 Ä‘iá»u. Má»™t: chỉ trong hoạn nạn má»›i biết ai tốt, xấu. Hai: trên Ä‘á»i này, khó nhất là tìm được ngưá»i tri ká»·â€.

Äứng dậy
“Hồi tôi má»›i bị nạn, bố mẹ tôi thưá»ng nói: Nếu đánh đổi được cuá»™c sống cá»§a bố mẹ cho con, thì bố mẹ đổi ngay. Còn tôi cÅ©ng thế, nếu cần đến mạng sống cá»§a tôi, tôi sẵn sàng hy sinh vì bố mẹ. Chính vì lẽ đó, sau nhiá»u đêm thức trắng, cuối cùng tôi quyết định: tập Ä‘iâ€.

Những ngày đầu, muốn đưa Hằng dậy phải cần tá»›i 4 ngưá»i (bố, mẹ, anh, em). “Má»i ngưá»i phải kéo lê tôi từng bước chân, bởi cả cÆ¡ thể tôi má»m nhÅ©n. Cứ thế, ròng rã suốt má»™t năm trá»i. Khi nào tôi chán nản, tuyệt vá»ng, mẹ lại mỉm cưá»i bảo tôi: “Nào, đứng dậy, con gái má»›i ba tuổi cá»§a mẹ Æ¡i!†Tôi hiểu bà phải giấu vào trong lòng những giá»t nước mắt.

Thế rồi Hằng bắt đầu tập được vá»›i xe lăn. Hai mẹ con chá»n khu vá»±c khách sạn Daewoo làm nÆ¡i tập luyện. Hàng ngày cô và mẹ dậy từ 3gio sáng, vì vào thá»i gian này vắng ngưá»i qua lại, không sợ bị va chạm. Tập liá»n má»™t mạch tá»›i 6gio má»›i quay vá» nhà.

Hai mẹ con tập rất Ä‘á»u, không bá» buổi nào trừ những hôm mưa to, gió lá»›n. Sá»± bá»n bỉ ấy đã Ä‘em lại kết quả: Sau má»™t thá»i gian dài Hằng không phải nhá» mẹ nữa, cô tá»± Ä‘i tập bằng gậy và ô dù che mưa.

“Có những hôm 3 giá» sáng tôi thức dậy, nằm nghe mưa, đợi mãi má»›i tạnh. Chống gậy ra đưá»ng, Ä‘i được má»™t quãng trá»i lại đổ cÆ¡n mưa. Má»™t mình, đưá»ng vắng, Ä‘i chậm, không kịp tìm chá»— trú, ngưá»i ướt hết. Nhưng tôi tá»± nhá»§, không được lùi, cứ từng bước má»™t, tiến lên. Lúc ấy tôi chỉ nghÄ©, mình không thể mãi là gánh nặng cho bố mẹ! Rồi đến má»™t ngày, tôi đã tá»± Ä‘i được trên đôi chân cá»§a mình không cần gậy chống!â€

Mẹ tôi bảo: “Con nó tá»± tập tuy có đỡ, nhưng chậm. Bố tìm xem quanh đây có chá»— nào hướng dẫn phục hồi chức năng không?†Bố tôi Ä‘i há»i, thì ra trong quận tôi ở có má»™t nÆ¡i như thế thật. Từ đó, tôi theo anh trai đến CLB Khúc Hạo. Anh tôi phải bá» cả việc làm để hàng ngày đưa tôi Ä‘i và tập cùng vá»›i tôi.

Má»™t hôm bố tôi nói: “Bây giá» con Ä‘i lại đã khá hÆ¡n, nhà mình không thể lo tiá»n thuốc thang cho con mãi được, bố sẽ đưa con lên chá»— ông Tổng giám đốc, xin cho con Ä‘i làm.â€

Bố Hằng thú nhận vá»›i chúng tôi: “Tôi thương con đứt ruá»™t, nỡ nào bắt nó Ä‘ang tật bệnh thế phải Ä‘i làm? Nói vậy là để khích vào lòng tá»± trá»ng cá»§a nó. Tôi chỉ là cái anh lái xe, không được há»c hành gì nhiá»u. Nhưng tôi biết, chỉ có Ä‘i làm, tái hòa nhập vá»›i xã há»™i thì con tôi má»›i có cÆ¡ há»™i trở lại là ngưá»i bình thưá»ngâ€.

Y tế hàng không kiểm tra, tỉ lệ thương tật cá»§a Hằng là 71%, sức khá»e loại 5, mà trong ngành, chỉ xếp loại 3 đã bị loại rồi. Ông Nguyá»…n Xuân Hiển – TGÄ Vietnam Airlines trá»±c tiếp phá»ng vấn Hằng: - “Nguyện vá»ng cá»§a cháu bây giá»?†– â€œÄÆ°á»£c làm bất cứ việc gì phù hợp vá»›i sức khá»e†– “Cháu còn nhá»› tiếng Anh, tiếng Hoa không? Nói tôi ngheâ€. Nghe xong ông phê vào đơn xin việc: “Lưu ý trưá»ng hợp này, bố trí việc thích hợp. Xong, báo cáo lại cho tôiâ€.

“Cô Lê Hoàng Hoa, ngưá»i đã giúp đỡ tôi trong những lúc khó khăn nhất khi tôi gặp nạn, nay lại là ngưá»i nhận tôi vá», cho tôi làm việc tại Thư viện Ä‘oàn tiếp viên. Thế là sau 4 năm, tôi được Ä‘i làm trở lại!â€

Hiện nay Hằng đã có thể tá»± ra xe buýt hàng không Ä‘i từ Quần Ngá»±a sang Gia Lâm và tá»± trở vá» nhà. Suốt 2 năm, cô chưa nghỉ ốm má»™t lần, dù không phải lúc nào cÅ©ng khá»e. Ngôi nhà 2 mặt phố trước kia, gia đình đã phải bán Ä‘i để lấy tiá»n chữa bệnh. Bây giá» Hằng ở vá»›i bố mẹ và má»™t ngưá»i em trong ngôi nhà bé hÆ¡n, nằm sâu trong hẻm má»™t ngõ nhá» trên đưá»ng Văn Cao.

Không phụ lòng những ngưá»i cho tôi được sống
Ở thư viện, hàng ngày Hằng phục vụ má»i ngưá»i đến mượn sách. Bàn tay phải liệt, cô viết và làm việc bằng tay trái. Äến nhà Hằng, chúng tôi để ý thấy trên tưá»ng treo má»™t số bức tranh, giống như cá»§a trẻ con vẽ ra, phối mầu cÅ©ng khá. Bố Hằng cho biết, tác giả chính là cô. Hằng tập vẽ để luyện sá»± khéo léo cho tay trái thay tay phải.

Chúng tôi há»i: “Lương Ä‘i làm có đủ nuôi sống bản thân không?â€

- Má»›i chỉ đủ tiá»n mua thuốc hàng tháng, dư ra má»™t chút, tôi vẫn phải sống dá»±a vào bố mẹ và các anh em là chính. Tôi biết mình không đủ sức khá»e, nhá» sá»± giúp đỡ cá»§a các đồng nghiệp nên má»›i được Ä‘i làm. Vá»›i tôi, được Ä‘i làm thôi đã là hạnh phúc. Tôi luôn áy náy vì không biết bao giá» má»›i trả được nghÄ©a cá»­ ấy.

- Thế còn tương lai?

- Hàng ngày tôi vẫn uống thuốc và luyện tập. Cho đến trước khi bị tai nạn, tôi thấy má»i thứ toàn mầu hồng, tôi chỉ nhìn vá» phía trước vá»›i bao dá»± định, hoài bão. Còn bây giá», tôi đã hiểu ra, cuá»™c sống thật là đáng quý. Biết bao nhiêu ngưá»i đã phải vật lá»™n để giữ lại cuá»™c sống cho tôi.

- Những ngưá»i khá»e mạnh, nhất là các bạn trẻ, hãy làm những Ä‘iá»u tốt đẹp cho cuá»™c sống này. Có những Ä‘iá»u đối vá»›i các bạn là bình thưá»ng, nhưng vá»›i ngưá»i tàn tật như chúng tôi lại là vô giá. Äã nhiá»u lần, nhìn ngưá»i bán ve chai Ä‘i qua cá»­a nhà, tôi chỉ ước mÆ¡ được như há» thôi, thật đấy!

- Còn nếu được ước mơ thêm?
- Khá»e mạnh như ngưá»i bình thưá»ng, có việc làm ổn định và má»™t gia đình riêng ấm cúng.

Chúng tôi tá»± há»i, tại sao má»™t cô gái tật nguyá»n, mang trong mình má»™t tình riêng mất mát, vẫn có thể lạc quan mÆ¡ ước vá» tương lai và nghÄ© tá»›i những Ä‘iá»u tốt lành cho ngưá»i khác?

Hằng nói: “Phải sống. Và sống có ích. Tôi không thể phụ lòng những ngưá»i đã cho tôi được sống!â€
Việt Khôi, Tiá»n Phong



Phần 2: Chuyện tình trong mơ

“Äoạn kết cá»§a câu chuyện cổ tích†là tên má»™t truyện ngắn nổi tiếng cá»§a nhà văn Mỹ Jack London. Chuyện kể vá» má»™t bác sÄ© giá»i nhất vùng băng giá Alaska, thá»i kỳ ngưá»i Mỹ đổ xô đến đây đào vàng. Ngưá»i vợ đã bá» anh, Ä‘i theo ngưá»i tình và số phận đưa đẩy đến lúc chị ta lại phải cầu xin anh chữa bệnh cho ngưá»i yêu Ä‘ang ở tình trạng thập tá»­ nhất sinh, vì đã đánh nhau vá»›i má»™t con báo, hòng thá»a mãn thú chÆ¡i ngổ ngáo cá»§a anh ta.

Äiá»u kiện cá»§a viên bác sÄ© là, nếu chữa khá»i, ngưá»i vợ sẽ phải từ bá» ngưá»i tình và quay vá» vá»›i anh. Trong má»™t năm trá»i ròng rã, ngưá»i bác sÄ© đã không kể ngày đêm, huy động tất cả tâm lá»±c giúp tình địch chiến thắng thần chết, dạy anh ta cách tập luyện, để phục hồi thành má»™t thanh niên khá»e mạnh.

Không hiểu vì sao tôi đã lập tức nghÄ© tá»›i câu chuyện này khi nhận được thiếp má»i đám cưới “Hằng 12†diá»…n ra vào má»™t ngày cuối tháng 1 năm 2007.

Cách đây hÆ¡n 7 năm, má»™t tai nạn giao thông khá»§ng khiếp đã xảy ra vá»›i các nữ tiếp viên hàng không Vietnam Airlines. Hoàng Thị Thu Hằng - “Hằng 12†bị nặng nhất, mặt nát nhừ, sụp xương lồng ngá»±c, vỡ xương chậu, gẫy tay trái và chân trái... hôn mê sâu, không ai dám nghÄ© là cô sẽ thoát chết. Thế rồi sức trẻ, nghị lá»±c sống phi thưá»ng và tình thương yêu cá»§a gia đình, bè bạn đã giúp Hằng chiến thắng tá»­ thần, bệnh Ä‘iên và di chứng liệt ná»­a ngưá»i.

Nhưng Hằng không biết má»™t Ä‘iá»u còn kinh khá»§ng hÆ¡n tai nạn Ä‘ang chá» cô hồi tỉnh: 6 tháng chung sống (tính từ lúc đám cưới đến khi tai nạn xảy ra) đã không đủ sức níu giữ ngưá»i chồng nhẫn tâm ở lại, chia sẻ hoạn nạn vá»›i vợ. Anh ta đã gần như bá» Ä‘i ngay khi biết Hằng bị nặng và khó lòng qua khá»i.

Tháng 8/2006, tôi viết bài báo “Hằng 12 - Chuyện má»™t nữ tiếp viên hàng không trở vá» từ cõi chết†vá»›i sá»± khâm phục và lòng cảm thông sâu sắc má»™t cô gái trẻ đầy nghị lá»±c đã phải chịu nhiá»u khổ Ä‘au, mất mát.

Và khi được há»i vỠước muốn lá»›n nhất cá»§a Hằng, cô gái 34 tuổi đã trả lá»i: “Sức khá»e và má»™t gia đình riêng ấm cúngâ€. Nghe mà không khá»i cảm thấy ái ngại cho cô, vì chúng tôi nghÄ© rằng ước mÆ¡ chẳng lấy gì làm cao sang ấy vá»›i má»™t ngưá»i bình thưá»ng, nhưng vá»›i Hằng thì…
Chúng tôi gặp lại Hằng cùng ngưá»i bạn Ä‘á»i tương lai trước hôm cưới ít ngày. Anh tên là Nguyá»…n Kim Tiến, má»™t cán bá»™ quân đội. Ấn tượng ban đầu, anh là ngưá»i từng trải, nghiêm túc, vững vàng, thẳng thắn.

- Chúng tôi đến vá»›i nhau thuần túy vì tình cảm và hoàn toàn bình đẳng. Tôi không muốn “được†coi là ngưá»i hùng. Hằng cÅ©ng không phải là cô gái Lá» lem cần có chàng hoàng tá»­ đến đón như trong chuyện cổ tích.

Nguyá»…n Kim Tiến kể lại, khi Ä‘á»c bài viết vỠ“Hằng 12†trên báo, anh đã ngá» ngợ đây chính là ngưá»i bạn gái mà anh thầm yêu trá»™m nhá»› từ nhiá»u năm trước.

- Cách đây gần 10 năm, chúng tôi há»c cùng lá»›p ÄH Ngoại ngữ ở TPHCM. Ngày ấy Hằng xinh lắm, tôi chỉ là anh bá»™ đội Ä‘i há»c, ngưá»i lại gầy nhá», yêu mà không dám nói ra, tình cảm đành giấu kín trong lòng…

Chúng tôi há»i vui: “Thế hồi ấy Hằng có biết anh Tiến thích mình không?†Cô e ấp cưá»i: “Dạ, không ạ…†Há»i Tiến: “Lính cá»±u hay lính má»›i mà dát thế?†“Ngày ấy mà há»i thì cô ấy cho tôi… ăn khói ngay!â€

- Äến khi nhìn thấy Hằng trên chương trình Ngưá»i xây tổ ấm, tôi giật bắn ngưá»i. Cứ tưởng bấy nhiêu năm xa, Hằng Ä‘ang yên hưởng hạnh phúc, nào ngá»â€¦ Tôi và cả nhà vừa xem TV vừa khóc. Sáng hôm sau tôi gá»i Ä‘iện thoại đến Äoàn Tiếp viên.

- Em nhận ra anh ấy ngay dù nhiá»u năm không gặp, vì anh ấy có cái tên như con gái: “Kim Tiếnâ€. Có má»™t cái gì đó giống như sá»± an bài cá»§a số phận. Trong số rất nhiá»u Ä‘iện thoại gá»i đến để động viên, chia sẻ, hình như em chỉ chá» má»—i Ä‘iện thoại cá»§a anh ấy.

“Và nói như cách cá»§a thanh niên bây giá»: Khi nào tình yêu đến?â€
Tiến: - Ngay từ khi nhìn thấy Hằng trên TV, tình yêu đã đến vá»›i tôi rồi. Tôi tá»± nhá»§: Nếu Hằng không chê, mình sẽ dành cả cuá»™c Ä‘á»i để bù đắp Ä‘au thương và mất mát cá»§a cô ấy. Là má»™t ngưá»i lính thá»i bình, không được trá»±c tiếp tham gia chiến đấu, nhưng tôi được chứng kiến các đồng đội lá»›n tuổi là thương binh, bị vết thương hành hạ má»—i khi trái gió trở trá»i.

Và luôn có những ngưá»i mẹ, những ngưá»i vợ chăm sóc cho há». Vá»›i tôi, Hằng cÅ©ng là má»™t thương binh, và tôi nguyện sẽ ở bên Hằng để chăm sóc những khi cô ấy Ä‘au đớn. Hằng có thể không yêu tôi, có thể lấy ngưá»i khác, nhưng liệu ngưá»i ấy có được quyết tâm như cá»§a tôi không?

Hằng: - Khi biết anh Tiến có tình cảm vá»›i mình, em vừa vui mừng, vừa lo lắng. Chẳng cần nói nhiá»u má»i ngưá»i cÅ©ng biết hoàn cảnh hiện tại cá»§a em. Em nghÄ© mình không được phép nhận tình yêu cá»§a anh ấy, và tá»± an á»§i: Chắc là anh ấy nói đùa thôi! Nhưng càng ngày, em càng nhận ra anh ấy rất chân thành. Em cÅ©ng đã đưa ra nhiá»u thá»­ thách, và lần nào anh ấy cÅ©ng vượt qua… má»™t cách xuất sắc.

- à kiến của hai gia đình và bè bạn thế nào?

- Chúng em thật may mắn vì được cả hai bên gia đình á»§ng há»™. Bố em gá»i anh Tiến là “má»™t ngưá»i hùngâ€. Má»i ngưá»i ở Äoàn Tiếp viên coi anh ấy như ngưá»i đã quen từ lâu.

Các bạn em ở khắp nÆ¡i Ä‘á»u hẹn sẽ bay ra Hà Ná»™i dá»± đám cưới. Chúng em chỉ định báo hỉ thôi, nhưng má»i ngưá»i bảo không được. Công Ä‘oàn Äoàn Tiếp viên sẽ đứng ra tổ chức đám cưới. Ai cÅ©ng bảo em là ngưá»i may mắn. Em cÅ©ng thấy thế...
Tiến cướp lá»i: “Anh má»›i là ngưá»i may mắn!â€

Kế hoạch tuần trăng mật cá»§a hai ngưá»i cÅ©ng giản đơn như đám cưới. “Má»i ngưá»i thưá»ng thích Ä‘i du lịch, nhưng vợ chồng em sẽ vá» quê. Chúng em vốn là ngưá»i cùng quê, có chung má»™t tuổi thÆ¡, má»™t vùng đất nên sẽ còn rất nhiá»u Ä‘iá»u để chia sẻ vá»›i nhauâ€.

- Nếu sinh con đầu lòng, các bạn thích trai hay gái?

Tiến cưá»i hiá»n: “Tôi thì con nào cÅ©ng quý. Tùy Hằngâ€. Hằng đấm lưng Tiến: “Em cÅ©ng thếâ€.

- Hai ngưá»i sẽ ở đâu?

- Tôi được quân đội phân cho một căn hộ chung cư ở khu Mai Dịch. Việc đầu tiên bây giỠlà chuẩn bị cho Hằng một phòng tập thể thao tốt nhất.

Hằng nhìn Tiến bằng ánh mắt biết Æ¡n: “Từ khi yêu nhau, em cÅ©ng hÆ¡i lưá»i tập luyện. Anh ấy vẫn phê bình và nhắc em luôn đấy.â€

Äám cưới cá»§a Hằng và Tiến diá»…n ra trong ngôi nhà chật, nhưng ấm cúng cá»§a gia đình cô trên đưá»ng Văn Cao. Bà Lê Hoàng Hoa, Äoàn phó Äoàn Tiếp viên Vietnam Airlines, ngưá»i luôn ở bên Hằng 12 những lúc khó khăn nhất, dẫn đầu má»™t Ä‘oàn tiếp viên xinh đẹp đến dá»±.

Tiếng hát, Ä‘á»c thÆ¡ và tiếng cưá»i vang lên rá»™n ràng ngõ nhá». Hằng mặc áo dài mầu hoa đào, mắt sáng ngá»i hạnh phúc. Ba chữ “chuyện cổ tích†được nhiá»u lần nhắc đến.

Äã lâu lắm chúng tôi má»›i được dá»± má»™t đám cưới giản dị và đầy ắp tình ngưá»i như thế. Bố cá»§a Hằng nhắc Ä‘i nhắc lại: Äã 7 năm, hôm nay tôi má»›i có má»™t ngày vui thật sá»±!

Ai đó đùa: Phải phong anh Tiến là anh hùng cá»§a các nữ tiếp viên! Bà Hoa nói vui: “Chưa được. Trước mắt chấp nhận Tiến là ngưá»i nhà cá»§a Äoàn Tiếp viên đã. Việc phong anh hùng còn phải chá» xem chú rể phấn đấu thế nàoâ€.

Tuy chỉ là câu nói vui, nhưng nghe thật thấm thía. Tiến cảm động hứa: “Xin các cô, các chú và các bạn ở Äoàn Tiếp viên yên tâm. Hôm trước tôi đã nói vá»›i má»™t anh phóng viên, nếu viết báo, xin chỉ viết vá» Hằng. Viết vá» tôi, xin hẹn 50 năm nữa! Tôi sẽ chứng minh tình yêu dành cho Hằng bằng cả cuá»™c Ä‘á»i mìnhâ€.
Ngày bạn trai cá»§a vợ hoàn toàn bình phục, ngưá»i bác sÄ© đứng trên thuyá»n chìa tay ra. Ngưá»i vợ toan nắm lấy để trèo lên con thuyá»n, Ä‘i theo chồng đúng như cam kết ban đầu. Nhưng anh bác sÄ© bá»—ng rụt bàn tay lại và nói đại ý:

Tôi đã cứu anh ta khá»i tay thần chết, thì cÅ©ng sẽ không để vòng tay anh ấy phải trống trải vì mất vợ. Và ông đẩy mạnh cây xào cho con thuyá»n trôi ra giữa dòng sông...

Hai câu chuyện xảy ra ở hai không gian và thá»i gian khác nhau, dưá»ng như chẳng có gì ăn nhập, nhưng ngưá»i Ä‘á»c cùng được trải nghiệm cảm giác vá» khổ Ä‘au, tuyệt vá»ng, sá»± phản bá»™i, hèn nhát và nghị lá»±c sống phi thưá»ng.

Nhưng trên hết vẫn là má»™t tình yêu cao thượng có thể làm thay đổi số phận, xoa dịu ná»—i Ä‘au cá»§a Ä‘á»i ngưá»i. Äó má»›i là Ä‘oạn kết có hậu cá»§a câu chuyện cổ tích mà những ngưá»i Ä‘ang yêu sẽ còn tiếp tục kể cho nhau nghe.
Việt Khôi, Tiá»n Phong
 


#SideNavItems { font-family:Helvetica,Arial,sans-serif !important; font-size:12px; text-transform:none; } #SideNavItems div.firstItem { padding:4px 4px 4px 0px; } #SideNavItems div { padding:4px 4px 4px 9px; _padding:4px 4px 4px 12px; } #SideNavItems div.NavItem { height:15px; .height:auto; } #SideNavItems div.firstItem.Selected { padding:3px 4px 3px 0px; } #SideNavItems div.Selected { font-weight:bold; padding:3px 4px 3px 9px; _padding:3px 4px 3px 12px; border-style:solid none; border-width:1px; } #SideSelectionTriangle { position:relative; left:-9px; top:207px; padding:0px !important; } #SideSelectionTriangle div { width:1px; float:left; padding:0px !important; border-width:1px; border-style:solid none solid none; position:relative; line-height:0px; font-size:0px; overflow:hidden; } .SideNavigationRoundedArea div { margin:0 auto; border-width:1px; border-style:none solid; }

Tags: TRUYEN NGAN




Posted On: 02/08/2010 21:37:38
Posted On: 12/04/2009 18:39:18



BROWSE  |   GALLERY  |   BLOGS  |   FORUM  |   MUSIC  |   VIDEOS  |   EVENTS  |  
NEWS / ANNOUNCEMENTS
Welcome to MangViet.com ! Không chính trị, Không tôn giáo. Không dùng từ ngữ thiếu văn hóa

MangViet.com