LIVE CHAT     INSTANT MESSENGER    
BOOKMARK US  |  INVITE  |  HELP GUIDE   |  LANGUAGE:
BLOGS   WRITE NEW BLOG   EDIT BLOGS  
 
RSS

04
Dec/2009

VỰC THẢM CỦA VÔ NGHĨA ,VÔ THẦN .
by us_navy
Có lần má»™t nhà báo há»i Einstein tin có Thần không, nhà khoa há»c há»i lại nhà báo: “Xin cho biết, ông quan niệm gì đàng sau chữ Thần?†Thần thánh có thể bất cứ là cái gì. Con ngưá»i đã thá» lạy đủ thứ, như thá» ngưá»i (ở nhiá»u chế độ), thá» vật (như trâu bò), có khi thá» cả cây cối. Äá»§ má»i thứ mê tín dị Ä‘oan đã và vẫn còn mê hoặc lòng ngưá»i. Nhưng chỉ có loài ngưá»i má»›i tin. Theo tôi nghÄ©, tin vào thần linh là nét đặc thù cá»§a má»i ná»n văn hóa.

Xét vá» hình thức thì tá»± do cá»§a con ngưá»i không có giá»›i hạn nào hết, nếu có giá»›i hạn thì đã không gá»i là tá»± do, vậy là nó tuyệt đối, nhưng xét vá» ná»™i dung thật sá»± mà tá»± do có trong thá»±c tế chỉ là tương đối. Con ngưá»i có những khát vá»ng tuyệt đối, như “lòng tham không đáyâ€, nhưng con ngưá»i có những khả năng tương đối. Theo lối nhìn duy vật: Không có Thiên Chúa nhưng con ngưá»i cÅ©ng không phải là Thiên Chúa. Vô Thần kiểu này không bi quan cho bằng bi đát.

Có can đảm má»›i dám mở mắt nhìn thá»±c tại bi đát. Thá»±c tại là sá»± mẫu thuẫn giữa khát vá»ng vô cùng và khả năng hữu hạn nÆ¡i con ngưá»i. Äó là Ä‘iá»u vô nghÄ©a, vô lý. Con ngưá»i ước mong được sung mãn, được trưá»ng cá»­u nhưng chỉ là phù vân và phù vân, tất cả là phù vân. Hạnh phúc, tiá»n tài, danh lợi, gia đình: Phù vân. Tuổi trẻ, khát vá»ng, cưá»i đùa: Phù vân. Tương lai, nhân loại, khôn ngoan, thông thái: Phù vân. Tất cả như mây khói, tất cả là bèo bá»t.
Không những thế, đã bèo bá»t lại còn bèo bá»t má»™t cách ô trá»c, độc ác. Äá»i ngưá»i đã ngắn ngá»§i, lại còn thêm chém giết hận thù. Rồi ngưá»i hiá»n không gặp lành, kẻ dữ lại vênh vang... Và dù hiá»n hay dữ thì cÅ©ng chết. Cái Ä‘inh là ở đó. Sinh thật ra đâu có khổ, khổ chỉ vì đã có sinh thì có diệt; lão đâm ra bệnh, khổ bởi vì bệnh là có thể chết và lão là phòng khách cá»§a tá»­. Tại sao, tại sao? Không có trả lá»i. Thật vô nghÄ©a.

Thế giá»›i vô thưá»ng, chẳng có gì tồn tại mãi mãi. Hàn Mạc Tá»­: “Chỉ có trăng sao là bất biệt / Cái gì khác nữa thảy Ä‘i quaâ€. Nhưng ngày nay khoa há»c cho ta biết, trăng sao cÅ©ng chết. Những kim tá»± tháp rồi cÅ©ng tan biến như má»i kho tàng văn hóa cá»§a nhân loại. Rồi mặt trá»i sẽ thiêu hết khối hélium, trước đó trái đất nhá» bé đã lạnh... Thà rằng không có không sao, nhưng đã có, dù chỉ là má»™t ngá»n cá», huống chi má»™t nụ cưá»i, má»™t cuá»™c tình, má»™t kiếp ngưá»i. Chẳng lẽ chết là chấm dứt hết, phù vân vậy sao? Thá»­ tưởng tượng má»™t nghệ sÄ© thiên tài cho ra Ä‘á»i những tác phẩm kiệt tác chỉ để phá há»§y Ä‘i. Nếu theo cái nhìn duy vật như thế thì thật là vô lý quá, cuá»™c Ä‘á»i là má»™t vá»±c thẳm cá»§a vô nghÄ©a.

Khổng Tá»­ không bàn vá» cái chết. Vì phải lo sống đã. Nhưng sống là có thể chết bất cứ lúc nào. Chết không phải má»™t biến cố chỉ đến vào phút chót ở tuổi già. Chết là má»™t chiá»u kích cá»§a sống. Chết ở trong sống.

Kitô giáo: Hình ảnh Giesu chết trên thập giá nói lên tất cả sá»± phi lý cá»§a cái chết: Giesu, con chiên Thiên Chúa, ngưá»i vô tá»™i trong những ngưá»i vô tá»™i, mà phải chết cái chết ô nhục nhất giữa hai tên tá»™i phạm; đối vá»›i ngưá»i Kitô hữu, Giesu chính là Ngôi Hai Thiên Chúa, vậy cái chết cá»§a Giesu cÅ©ng là cái chết cá»§a Thiên Chúa. Äể Ä‘á»n tá»™i cho ai? Rõ ràng có trừng phạt. Vậy ai có tá»™i? Giesu trên thập giá đã thể hiện đến tá»™t độ tính vô nghÄ©a cá»§a cuá»™c sống chết. Tất nhiên Kitô giáo không ngừng lại ở đây. Giesu đã chết, nhưng Ngài đã sống lại. Äó là Ä‘iểm khác biệt giữa ngưá»i vô thần và ngưá»i Kitô hữu.
Ngưá»i vô thần ngừng lại ở cái chết. Ngừng lại trước sá»± phi lý. Ngừng lại trước vá»±c thẳm cá»§a má»™t lá»— hổng vô tận. Lá»— hổng giữa khát vá»ng vô biên và khả năng hữu hạn. Vô thần ở đây là tin rằng, không có gì ngoài thế giá»›i vô thưá»ng, không có gì gá»i là trưá»ng sinh vÄ©nh cá»­u. Không có giải thoát cÅ©ng không có cứu độ. Chỉ có ngưá»i vá»›i ngưá»i giữa má»™t thế giá»›i câm lặng. Chẳng có gì bên trên, chẳng có gì bên dưới. Phía sau tăm tối, phía trước mù mịt. Bi quan?

Tất cả là dã tràng xe cát bể đông. Nhưng tại sao không thể vui sống như dã tràng? Tại sao không xây những lâu đài tráng lệ bằng cát, trên cát cho thá»§y triá»u xóa Ä‘i? Cuá»™c Ä‘á»i ngưá»i sao giống như dấu chân trên cát. Những dấu chân thay thế những dấu chân. Canh sẽ tàn, tiệc sẽ tan. Äể nhưá»ng chá»— cho ngưá»i khác, rồi lại ngưá»i khác; cho tá»›i lúc tất cả sẽ tiêu tan. Tìm trong thế giá»›i phù vân mây khói này má»™t niá»m vui thoáng qua, đón nhận má»—i phút giây vụt bay như má»™t cuá»™c trưá»ng sinh vÄ©nh cá»­u và trao cho Ä‘á»i chút hương hoa bèo bá»t. CÅ©ng là má»™t cách sống. Dù Ä‘á»i vô nghÄ©a, con ngưá»i vẫn có thể sống tình nghÄ©a vá»›i nhau, vẫn có thể tạo nên vá»›i cây cá» và muôn loài má»™t lá»… há»™i phù du. Nếu em chỉ là ảo ảnh, ảo ảnh ấy thá»±c sá»± đã làm tươi cả Ä‘á»i anh! Anh đội Æ¡n ảo ảnh.

Nhưng vô thần kiểu này sao ta thấy gần gÅ©i vá»›i hữu thần thế? Ngược lại, hữu thần thá»±c sá»± có dám chắc là không há» bị vô thần ám ảnh không? Không ai há» phân vân trong lòng trước những khó hiểu cá»§a cuá»™c Ä‘á»i sao? HÆ¡n nữa, vô thần và hữu thần tá»›i má»™t chiá»u sâu nào đó cá»§a tâm hồn, dưá»ng như không còn phân biệt nổi.

Cá»­ chỉ ngừng lại trước vá»±c thẳm cá»§a vô nghÄ©a này, có gì đó bi đát như má»™t tiếng kêu. Sinh, lão, bệnh, tá»­: tá»±a như má»™t tiếng kêu. Tiếng kêu thương. Thương mình, thương ngưá»i. Tiếng kêu thương ấy gắn bó ngưá»i vá»›i ngưá»i, gắn bó ngưá»i vá»›i toàn cõi thương Ä‘au.
Ngưá»i chiến sÄ© hy sinh nÆ¡i chiến trưá»ng, trước khi tắt thở, trước cái chết gần ká», thưá»ng kêu lên: Mẹ! CÅ©ng như Giesu trên thập giá kêu lá»›n tiếng: Abba! Cha! Cha hay Mẹ cÅ©ng thế. “Vào giá» thứ chín, Giesu kêu lá»›n tiếng: Eli, Eli, lama sabachthani?†NghÄ©a là: “Hỡi Thiên Chúa, Thiên Chúa cá»§a con, sao Ngài bá» rÆ¡i con?†(Mt 27, 46). Con Thiên Chúa bị bá» rÆ¡i. Con Thiên Chúa kêu lên như hoài nghi chính Thiên Chúa! Nhưng trước khi trút hÆ¡i thở cuối cùng, Äức Giesu kêu lá»›n tiếng: “Abba! Cha! Con xin phó thác hồn con trong tay Cha. Nói xong, Ngưá»i tắt thở†(Lc 23, 46). Tiếng kêu tuyệt vá»ng và tiếng kêu phó thác rất khác nhau, nhưng cÅ©ng rất gần nhau.

Vô thần hay hữu thần; Ä‘á»i có nghÄ©a hay vô nghÄ©a; tiếng kêu cá»§a con ngưá»i rÆ¡i vào yên lặng cá»§a vô tri hay được lắng nghe từ cõi cao xa. Tiếng kêu: “Cha!†“Mẹ!†có phải là phản ứng ấu trÄ© cá»§a con ngưá»i chưa trưởng thành, thiếu tá»± tại trước cuá»™c sống chết không? Hay đó lại là sức mạnh cá»§a con ngưá»i:
- đủ sáng suốt để nhìn nhận những giới hạn của chính mình,
- đủ lạc quan để tin rằng, hy vá»ng không hão huyá»n,
- đủ khiêm tốn để đón nhận và phó thác?
Dù sao tiếng kêu phát lên tá»± đáy lòng vẫn là tiếng kêu thương. Trong tiếng kêu ấy, ngưá»i gặp ngưá»i.

Nguồn: Äá»— Mạnh Tri, Ngón tay và Mặt trăng, nxb TIN, Paris 1996

Tin và diá»…n giải niá»m tin

Tuesday, March 24, 2009, 8:24:14 AM | bienbuiGo to full article
Không phải tin thì không cần tìm hiểu và lý luận gì nữa. Ngưá»i ta sinh ra có trí khôn mà không chịu dùng trí khôn cá»§a mình, khác nào có mắt mà không chịu mở mắt ra khi Ä‘i đưá»ng. Lòng tin có thể vượt giá»›i hạn cá»§a lý trí. Nó không thể thấp hÆ¡n lý trí. Những Ä‘iá»u trí tuệ con ngưá»i không thể hiểu, con ngưá»i vẫn có thể nói tá»›i, dù chỉ là nói tá»›i để khẳng định rằng không thể nói tá»›i. Thượng Äế, Thiên Chúa, Tuyệt Äối và... Äạo là những „tên“ không phải để gá»i, mà để ám chỉ cái không tên. Nếu coi đó là những tên thật, tức là chưa hiểu rõ.

Nếu có những tín đồ coi đó là những tên thật, thì lầm lẫn cá»§a há» thuá»™c lãnh vá»±c ngôn ngữ, và vì thế không thể từ đó Ä‘i tá»›i má»™t kết luận gì chắc chắn vá» niá»m tin cá»§a há». Cách diá»…n giải niá»m tin cÅ©ng chỉ là má»™t (trong nhiá»u) cách diá»…n giải.

HÆ¡n nữa, trước khi khẳng định rằng há» lầm lẫn trong lãnh vá»±c ngôn ngữ hay lý trí, cần tá»± há»i mình, có phải chính ta lầm, vì ta không hiểu ngôn ngữ cá»§a há». Khi yêu ai, ta muốn nói lên tình cảm cá»§a ta, nhưng nói sao cho hết. Làm sao bá»™c lá»™ vá»›i ngưá»i yêu tất cả ná»—i lòng? Mẹ nào có thể chia sẻ ná»—i sầu cá»§a con? Tuy ngôn ngữ chở Ä‘i những kiến thức dá»… dàng, song lại khá bất lá»±c khi phải diá»…n giải những tâm tư thầm kín, những khát vá»ng sâu xa, những tin tưởng sắt đá cá»§a lòng ngưá»i. Má»—i chúng ta không chỉ là khu vưá»n kín, không phải ai cÅ©ng vào được, mà còn là má»™t thành trì kiên cố ta không thoát khá»i.
Con ngưá»i không ai giống ai, má»—i ngưá»i diá»…n đạt cách khác nhau, rồi còn thêm hoàn cảnh xã há»™i, lịch sá»­, tâm lý và trình độ văn hóa. Chẳng hạn, khi ai tin có má»™t Äấng toàn năng tạo dá»±ng nên trá»i đất vạn vật thì ngưá»i tin diá»…n giải lòng tin ấy theo kiến thức và thá»i đại cá»§a ngưá»i đấy. Má»™t ông thợ làm đồ gốm thì tưởng tượng việc tạo dá»±ng trá»i đất theo nghá» nghiệp cá»§a mình: Thiên Chúa phải dùng đất để nặn ra má»i vật và ngưá»i, như thợ gốm. Khá vất vả. Äối vá»›i má»™t nghệ sÄ©, sáng tác càng ít lệ thuá»™c vào chất liệu bao nhiêu, càng quý giá bấy nhiêu. Sáng tác tuyệt đối là sáng tác hoàn toàn sáng tạo: Từ hư không.

Truyện Sáng Thế hẳn là có bàn tay thi nhân: „Äất trá»i trống không mông quạnh, Tối tăm bao phá»§ cõi uông mang, Và Khí Thần là là trên mặt nước“ (ST 1,2): Má»™t hình ảnh nặng chất thÆ¡! „Và Thiên Chúa phán...“ má»—i khi Chúa phán, má»i sá»± trở thành. Và Ngưá»i „thấy thế là tốt lành“. Ngày thứ bảy, hoàn tất công việc tạo dá»±ng, Ngưá»i nghỉ: Ở đây có ảnh hưởng cá»§a bá»n tăng lữ (nghỉ ngÆ¡i). Nhưng dù sáng tạo trá»i đất thÆ¡ má»™ng hay thá»§ công, những hình ảnh và ngôn ngữ diá»…n tả má»™t niá»m tin không nên lẫn lá»™n vá»›i chính niá»m tin. Vấn đỠkhông phải là Chúa đã dùng đất bùn hay loài khỉ để tạo nên Adam, cÅ©ng không phải Chúa đã làm việc trong bao nhiêu ngày và từ mấy ngàn năm... Äá»c vá»™i mấy câu trong sách Sáng Thế rồi bảo Kinh Thánh phản khoa há»c thì thật quá „đơn sơ“.

Má»™t ví dụ Ä‘á»i thưá»ng: Có bà kia làm thuê trong ký túc xá nói chuyện vá»›i má»™t sinh viên vá» ngưá»i tình cá»§a bà: „Mày có biết, nó thương tao lắm, bằng chứng là nó chưa có đánh tao bao giá»!“ Bồ cá»§a bà là má»™t chàng hung-ga-ri tị nạn, thất nghiệp. Bà Ä‘i dá»n phòng, quét tước ký túc xá để nuôi hắn... Cái bằng chứng bà đưa ra để nói vá» mối tình cá»§a bà nghe thiệt lạ. Nhưng nếu lấy cái đó làm thước Ä‘o thì thật là hồ đồ. Má»™t ngưá»i có há»c, dù không yêu ai vẫn có thể viết má»™t lá thư tình thắm thiết. Má»™t nhà thần há»c có thể nói vỠđạo cách sâu xa, mặc dầu đức tin chẳng là bao. Má»™t tín đồ thất há»c có thể có niá»m tin sâu xa, nhưng lại diá»…n tả và biện bạch niá»m tin ấy má»™t cách nông cạn. Nhưng „tốt gá»— hÆ¡n tốt nước sÆ¡n“.

Có những cách nói, tưởng là nông cạn mà thá»±c ra rất ý nghÄ©a. Hãy lấy cái câu nghe chói tai nhất cá»§a linh mục Hoàng Quỳnh: „Thà mất nước chẳng thà mất Chúa.“ Theo thiển ý cá»§a tôi, phải giữ cả hai và có thể giữ cả hai được. Vá»›i Ä‘iá»u kiện dám trả giá. Nhưng nếu có những ngưá»i nghÄ© rằng, hoàn cảnh bắt buá»™c phải chá»n lá»±a má»™t trong hai mà há» chá»n niá»m tin, tôi cÅ©ng không có quyá»n lên án há».
Vì quê hương là má»™t giá trị, nhưng có những giá trị thiết yếu hÆ¡n cả quê hương. Phải thiển cận lắm má»›i coi quê hương như má»™t giá trị tuyệt đối. Thái độ cá»§a hàng triệu ngưá»i Việt bá» nước ra Ä‘i là thái độ „thà mất nước chẳng thà mất tá»± do“. Riêng tôi vẫn nghÄ©, phải ở lại trong nước để tranh đấu cho tá»± do, nhưng tôi không lên án những ngưá»i ra Ä‘i. HÆ¡n nữa phải nhìn nhận rằng, ra Ä‘i cÅ©ng là má»™t cách tranh đấu cho tá»± do. Làn sóng tị nạn sau 1975 làm sáng tỠý nghÄ©a và nguyên do cá»§a cuá»™c tản cư 1954: Có những hoàn cảnh làm cho con ngưá»i thấy mình không có chá»— đứng trên chính quê hương cá»§a mình.

Có kẻ nói rất hay nhưng làm rất dở. Có những ngưá»i nói năng, lý luận chẳng ra gì, nhưng hành động nghiêm chỉnh và chín chắn. Các tác giả Giao Äiểm Ä‘ay nghiến câu nói cá»§a linh mục Hoàng Quỳnh, chắc cÅ©ng biết rằng, linh mục này tuy nói „thà mất nước chẳng thà mất Chúa“ nhưng vẫn ở lại trong nước, trong khi nhiá»u tác giả đã bá» nước ra Ä‘i.

Khi bàn tá»›i lẽ sống chết, tá»›i niá»m tin tôn giáo, những ngưá»i gá»i là „có há»c“ nên thận trá»ng, nếu không chính há» lệch lạc, trong khi lại tưởng ngưá»i khác có cái nhìn lệch lạc. Vì ngưá»i „có há»c“ dá»… thích đỠcao chút kiến thức cá»§a mình. Thá»­ Ä‘á»c má»™t Ä‘oạn trong vở chèo Quan Âm Thị Kính:

Vẳng nghe tiếng khóc hài nhi
Trẻ thơ ấu lấy gì dưỡng dục
Nhá»› nhá»i thày dạy
Cứu nhất nhân đắc kỳ vạn phúc
Cứu má»™t ngưá»i phúc đẳng hà sa
Mặc thế gian miệng tiếng cưá»i chê
Chứng chiếu có quỷ thần soi xét
Ngưá»i đơm đặt những Ä‘iá»u oan nghiệt
Nhưng xót thương một đứa hài nhi
Hạt máu rơi lòng muốn phù trì
Sữa không có lấy gì nuôi được.

Ngưá»i Việt có lẽ hầu hết biết chuyện Quan Âm Thị Kính. Äoạn trên xảy ra sau khi Thị Mầu si tình chú tiểu (là Thị Kính cải nam Ä‘i tu); yêu không thành, Thị Mầu Ä‘i trao thân cho kẻ khác, tá»›i lúc có bầu lại đổ cho chú tiểu và khi sinh con rồi, Ä‘em lại chùa „trả“ chú tiểu. Thị Kính nhận đứa trẻ. Cách biện há»™ chính thức, Thị Kính vịm vào „lá»i thày dạy“: „Cứu má»™t ngưá»i phúc đẳng hà sa“. Làm việc thiện để được „phúc đẳng hà sa“, cÅ©ng tương tá»± như Kitô hữu để „được Chúa trả công“, „được lên thiên đàng“.

Mặc ngưá»i Ä‘á»i khen hay chê, không quan trá»ng. „Chứng chiếu có quá»· thần soi xét“: Quan trá»ng là lòng tá»± há»i lòng. Mà lòng Thị Kính, nếp sống cá»§a Thị Kính là xót thương má»™t đứa hài nhi. Phản ứng tá»± nhiên cá»§a nàng, khi thấy hạt máu rÆ¡i là lòng muốn phù trì. Tại sao lòng muốn phù trì? Äối vá»›i ngưá»i có lòng, câu trả lá»i chính xác chỉ có thể là vì „lòng muốn phù trì“. NghÄ©a là câu há»i ở đây không có câu trả lá»i. Má»i lối giải nghÄ©a Ä‘á»u bất cập, thậm chí sai lạc. Lối diá»…n giải niá»m tin trong dân gian cÅ©ng như trong nghệ thuật thưá»ng sâu xa như vậy, má»™t phần có lẽ vì không quá lệ thuá»™c vào lý luận, vào cái biết, và nhất là vì tình cảm, trí tưởng tượng ở đây đóng vai trò quan trá»ng. Muốn tìm hiểu không nên chỉ chú ý vào lý luận, phải tìm hiểu ý nghÄ©a cá»§a những hình ảnh, biểu tượng, lá»… nghi, hình thức. Trên bình diện này, nghệ thuật đóng vai trò vô cùng quan trá»ng.

Nguyá»…n Văn Thá» (Giao Äiểm) viết: „Trong tương lai (...) sẽ không còn cần thiết những lá»… nghi hình thức bên ngoài nữa“ (trang 59).

VÅ© Trá»ng Minh (Giao Äiểm) viết vá» ngưá»i Công giáo: „Tầm mắt cá»§a há» không nhìn được cái gì cao hÆ¡n nóc nhà thá», không thấy cái gì xa hÆ¡n cổng nhà thá»â€œ (trang 245).

Hình thức, lá»… nghi và những nÆ¡i để thi hành nghi lá»… như đình, chùa, nhà thá»... là những biểu lá»™ cá»§a lòng tin. Tất nhiên không phải chỉ có thế. Nhưng không có thế, chắc gì đã thành cái gá»i là đạo. Coi đó là phù phiếm, khẳng định rằng mai kia sẽ không còn cần thiết „những lá»… nghi hình thức bên ngoài nữa“, thật là nông cạn. „Quay vá» Ä‘á»i sống bên trong là suy tư, và làm việc“ cÅ©ng tốt thôi. Nhưng con ngưá»i không thể suy tư chỉ bằng trí khôn, mà vá»›i cả thân thể. Từ đó có lá»… nghi, có phụng tá»±, kinh hạt, nghệ thuật... Lá»… nghi, hình thức, má»—i thá»i, má»—i nÆ¡i có khác. Nhưng con ngưá»i không thể sống mà không có lá»… nghi.

Äối vá»›i nhiá»u ngưá»i à Äông, vì phản ứng lại thái độ trá»ng hình thức, nên khinh thưá»ng hình thức và lá»… nghi. Dá»… hiểu. Song cÅ©ng không nên vì thế mà coi nhẹ hình thức quá. Dân Pháp có câu ngạn ngữ: Bá»™ áo không làm thầy tu. Nhưng không có bá»™ áo, liệu có còn thầy tu? Pascal bảo: Nếu bạn muốn tin, hãy quỳ gối và cầu nguyện. Không nên tách rá»i trong vá»›i ngoài, hồn vá»›i xác, hình thức vá»›i ná»™i dung, ngón tay vá»›i mặt trăng. Tiên há»c lá»…. Thật chí lý. Không nên quá trá»ng lá»…, song nếu thân ta vừa là hồn vừa là xác, thì lá»… không chỉ liên hệ đến thân xác.

Tôi nhớ Phạm Quỳnh có nhận xét đâu đó rằng, trai mà mê gái thì có chôn dưới năm thước đất, cô nàng cũng nhận ra tính ấy của anh chàng. Yêu em anh không thể chỉ để trong lòng. Phân biệt trong với ngoài, hồn với xác là một thể của duy lý đó. Trong đấy, mà không phải trong; ngoài đấy, mà không phải ngoài.
VÅ© Trá»ng Minh khinh ngưá»i Công giáo, chê hỠ„không nhìn được cái gì cao hÆ¡n nóc nhà thá»â€œ. Tôi lấy đó làm má»™t lá»i khen. Äối vá»›i tôi, trong khung trá»i quê hương, không thấy gì cao hÆ¡n nóc nhà thá» hay nóc chùa. Vì Phật giáo hay Công giáo, có tôn giáo hay phi tôn giáo, phải công nhận rằng, những cái nóc ấy có thể lôi cuốn lòng ngưá»i Ä‘i thiệt xa, thiệt cao hÆ¡n VÅ© Trá»ng Minh tưởng. Tùy cách nhìn thôi.

Má»™t số ngưá»i mình phê phán Tây phương duy lý, mà không biết mình Ä‘ang há»c đòi thái độ duy lý, hay đúng hÆ¡n, duy lý trí cá»§a há»: Thượng tôn dân có há»c, có bằng cấp, có kiến thức, chẳng qua là thái độ há»§ nho được ảnh hưởng Tây phương cá»§ng cố và thá»i trang hóa. Cái gì cÅ©ng „khoa há»c“. Äồng hóa có há»c vá»›i có đức, có tiá»n. Cái thành kiến gắn liá»n đạo đức vá»›i kiến thức và lý trí là xưa lắm.

Muốn đánh giá niá»m tin tôn giáo cần Ä‘i từ những hiện tượng „bên ngoài“ và cố gắng „cảm“ ý nghÄ©a cá»§a những hiện tượng đó trước khi lý luận. Không phải ngẫu nhiên mà má»i tôn giáo Ä‘á»u phát sinh nghệ thuật. Nếu bá» Ä‘i tất cả những gì có tính cách tôn giáo trong kiến trúc, há»™i há»a, âm nhạc, văn thÆ¡... liệu còn gì trong kho tàng nghệ thuật? Và xét cho cùng, có hình thức nghệ thuật nào không ngấm ngầm liên hệ vá»›i thế giá»›i tôn giáo? Nghệ thuật là con đưá»ng ý nghÄ©a nhất, sâu xa nhất, dẫn vào thế giá»›i tâm linh. Äể „cảm“ má»™t tôn giáo, có lẽ không có gì hữu hiệu bằng nghệ thuật, kể cả nghệ thuật bình dân. Thị Kính:

Cha con ta bồng bế lên đưá»ng
Äi ăn mày giáo sữa
Xin mưá»i phương độ trì

Äá»c vần thÆ¡ chất phác, thấy ngưá»i phật tá»­ “cầu Trá»i khấn Phật†cách rất tá»± nhiên. Thái độ ấy cÅ©ng giống thái độ ngưá»i Thiên Chúa giáo thôi. Hình ảnh cá»§a sá»± che chở phù há»™ con ngưá»i khổ Ä‘au? Dù sao, ở đây không có gì là buông xuôi. Cầu Trá»i khấn Phật, nhưng vẫn bồng con, ru con, lên đưá»ng, “đi ăn mày giáo sữaâ€, chứ không ngồi đấy than thân trách phận, chá» phép lạ. HÆ¡n nữa, chính vì tin tưởng vào sá»± độ trì mà Thị Kính can đảm “Cha con ta bồng bế lên đưá»ngâ€.

Tin, không phải má»™t “bức tưá»ng đông đặcâ€, má»™t thái độ yếm thế, buông xuôi. Tin cÅ©ng như không tin: Má»™t cách sống. Và vì thế cÅ©ng má»™t cách chết. Tin, ngay từ thá»±c tại hôm nay, tức là chết (gắn liá»n) trên má»™t bình diện nào đó, vì sống cho giá trị ta tin.
Nguồn: Äá»— Mạnh Tri, Ngón tay và Mặt trăng, nxb TIN, Paris 1996

Ảo ảnh hay thực tại? – Trăng và ngón tay

Tuesday, March 24, 2009, 7:42:57 AM | bienbuiGo to full article
Cuá»™c sống chết là má»™t dấu há»i bi đát. Trả lá»i cách nào cÅ©ng là má»™t cách tin, dù tin rằng không có trả lá»i. Khi ngón tay chỉ trăng, phải nhìn trăng, đừng nhìn ngón tay. Lá»i dạy đầy ý nghÄ©a. Äừng để hình ảnh, ngôn ngữ, phương tiện dẫn tá»›i chân lý làm ta quên mất chân lý. Ông thầy có thể làm ta suốt Ä‘á»i chỉ là má»™t tên há»c trò và không bao giá» thành thầy cá»§a chính ta. Vì thế, không nên quá câu nệ hình thức và phương tiện. Äứng trước Ä‘á»n thánh Gierusalem Giesu nói: “Phá Ä‘á»n thá» này Ä‘i!†Trước kia Lão Tá»­ dạy: “Äạo khả Äạo, phi thưá»ng Äạo.†Và sau này Pascal: “Äạo đức chân chính bất chấp đạo đứcâ€.

Tuy nhiên, lặp lại cách máy móc dụ ngôn ngón tay và mặt trăng, cÅ©ng là má»™t cách chỉ nhìn ngón tay mà quên mặt trăng! Thiết tưởng, không nên coi thưá»ng ngón tay. Ná»™i dung đẹp không cho phép ta bá» qua hình thức. Cứu cánh tốt không hoàn toàn tách rá»i phương tiện. Ngón tay có tầm quan trá»ng cá»§a nó. Ta cÅ©ng có lý để nói: “Khi ngón tay chỉ mặt trăng, đừng vá»™i nhìn mặt trăng, hãy nhìn ngón tay cho kỹ.â€

Ngưá»i Ä‘i xem trò ảo thuật, thú vị nhìn những tấm giấy bạc, những chùm hoa nở ra từ những ngón tay khéo léo cá»§a nhà ảo thuật. Kẻ tò mò lại chú ý xem cách Ä‘iá»u động cá»§a mấy ngón tay. Thích thú vì những ngón tay khéo đánh lừa. Hoặc thích thú khám phá ra cách đánh lừa. Äánh lừa để mua vui. Có những cách đánh lừa không vui: Ngoài phố, kẻ cắp chỉ thiên địa để móc túi ngưá»i ta; ngưá»i bán rong khéo chỉ vào những món hàng để làm mê khách.

Äáng sợ, những ngón tay uy quyá»n. Những ngón tay tướng lãnh, côn đồ, phú ông, nặng như những quả lá»±u đạn, những ngón tay sai khiến, Ä‘e dá»a và chèn ép con ngưá»i.
Äi đêm ai chẳng muốn có trăng soi đưá»ng. Äi đưá»ng ai chẳng mong tá»›i đích. Nhưng nếu không có đích thì đưá»ng cÅ©ng thành ảo tưởng. Äức Phật chỉ cho ta con đưá»ng, Ngài không phải là đưá»ng. Äức Giesu thản nhiên nói: “Ta là ÄÆ°á»ng.†Tin hay không tin, theo hay không theo là chuyện má»—i ngưá»i. Nhưng Giesu nói gì? Ta nghe thấy và hiểu gì? Sống không phải là ngồi trên bá», sống là lăn lá»™n giữa dòng. Mục đích cá»§a Ä‘i chính là Ä‘i. Tá»›i đâu? Có lẽ tá»›i cái vô cùng tận cá»§a lòng ngưá»i.

Trá»™m nghÄ©, đẹp cá»§a má»i tôn giáo, má»i triết lý ở chá»— tìm, ở chá»— Ä‘i. Không hẳn ở chá»— đến, chá»— thấy. Má»™t thi hào Roma thuở xưa nói rằng, không gì an lạc cho bằng ngồi trên bãi biển mà nhìn đàng xa những thuyá»n bè vật lá»™n vá»›i sóng to gió lá»›n. Ta có ngồi trên bãi, đứng trên bá» cuá»™c Ä‘á»i để nhìn Ä‘á»i? Hay Ä‘á»i là dòng sông cuốn hút, biển cả bao la? Cuá»™c sống ngoài cuá»™c sống có còn là cuá»™c sống? Và sống chính là lênh đênh trên biển cả, là cheo leo giữa dòng sông giá lạnh hay sóng gió. CÅ©ng lại Pascal (má»™t nhà toán há»c, khoa há»c và tín hữu Kito giáo) chúng ta trên thuyá»n cả, không ở trên bá» hay tại bến đậu. Nói rằng đã đến, đã thấy, rất có thể là má»™t cách phá»§ định cuá»™c sống vì sợ hãi cuá»™c sống hoặc vì đã quá hao mòn, má»i mệt.

Má»™t ý nghÄ© cá»§a Teresa Hài Äồng, nữ ẩn tu: “Nếu có Ä‘iá»u không thể có, là Chúa không thương tôi, thì tôi vẫn kính yêu Chúa.†Má»™t vị thánh yêu Ä‘á»i. Teresa không phải Ä‘i tu để trốn Ä‘á»i, để lên Thiên đàng hay tránh há»a ngục. Äối vá»›i Teresa, có Chúa và kính yêu Chúa là đủ. Tình nhân nói vá»›i nhau có khác đâu: Nếu - nhưng Ä‘iá»u đó không thể - má»™t ngày kia em không yêu anh nữa, thì anh vẫn tiếp tục yêu em. Ta yêu nhau không phải để tránh cô đơn hay được hạnh phúc. Ta thương nhau không phải vì chung ý hướng hay cùng ý hệ. Yêu nhau thế thôi. Yêu nhau. Yêu Ä‘á»i. Yêu Ä‘á»i như yêu ngưá»i yêu. Không cắt xén, không xé lẻ. Không so Ä‘o tìm lợi ích, kể cả lợi ích tinh thần.
Phúc Âm ghi: Hãy nên như trẻ thÆ¡. Thái độ cá»§a trẻ thÆ¡, sống dồi dào, sống mãnh liệt, sống phó thác, sống chan hòa. Thái độ cá»§a những bậc hiá»n triết đã Ä‘i tìm cho đến độ thấy không nên tìm nữa. Lão Tá»­ nói: Tuyệt há»c, vô ưu. Äó có thể là thái độ cá»§a bà cụ già thất há»c nhưng hồn nhiên và thanh thản kêu lên: “Lạy Chúaâ€. Câu ca quan há» hát: “Thuyá»n câu lÆ¡ lá»­ng bên sông, Thuyá»n chài lÆ¡ lá»­ng giữa dòng em thương.†Thứ triết lý lá»­ng lÆ¡, lÆ¡ lá»­ng giữa dòng này man mác tình tá»± yêu Ä‘á»i.

Nếu có trăng, kẻ miệt mài trên đưá»ng Ä‘i rồi sẽ gặp. Nếu không có trăng, những bước Ä‘i làm ra những nẻo đưá»ng cÅ©ng đủ cho Ä‘á»i đáng yêu. Có nên chỉ trăng không? Ai biết rõ mình là bậc thầy, xin má»i. Nhưng ai đáng là bậc thầy? Giesu bảo: Anh em đừng gá»i ai là Thầy. Không thể bá» qua ngón tay, trái lại cần xem xét ngón tay cho kỹ, chá»n lá»±a những ngón tay biết nâng tầm nhìn lên cao chút nữa là hÆ¡n đầu ngón tay. Tầm sư há»c đạo. Vì khi ông thầy biết chỉ thì không bao giá» trò nhìn ngón tay. Và ngưá»i há»c trò biết nhìn cÅ©ng chẳng bao giá» nhìn trăng quên tay. Há» Ä‘i tìm trăng. Thầy không thể làm cho trò thấy. Chỉ có thể giúp trò Ä‘i tìm. Còn thấy hay không là vấn đỠsống chết cá»§a má»—i ngưá»i. Vấn đỠtin.
Nguồn: Äá»— Mạnh Tri, Ngón tay và Mặt trăng, nxb TIN, Paris 1996

Tin và Biết

Tuesday, February 10, 2009, 12:53:11 PM | bienbuiGo to full article

Tiếp theo bài trước, để làm sáng tá» vấn đỠTIN, cần phân biệt tin và biết, vì đã tin tất không biết và nếu biết tất không tin. Biết thuá»™c lãnh vá»±c khoa há»c. Nhá» khoa há»c, ngày nay ta biết rằng cứ má»—i ngày, trái đất xoay má»™t vòng xung quanh trục, tức khoảng 40.000 cây số ở đưá»ng xích đạo, và má»—i năm má»™t vòng xung quanh mặt trá»i, tức khoảng 900 triệu cây số, như thế dù ta ngồi ở nhà cÅ©ng di động hÆ¡n 30 cây số má»—i giây. Biết được thế là vì có quan sát, lý luận và thá»±c nghiệm.

Từ khi con ngưá»i là ngưá»i, đã đăm chiêu nhìn trá»i, quan sát mặt trá»i, mặt trăng và các vì tinh tú. Nhìn rồi muốn hiểu tại sao như vậy. Tại sao nay trăng tròn, mai trăng khuyết, tại sao mặt trá»i “má»c†phía đông. Từ đó tưởng tượng ra những câu trả lá»i. Trả lá»i cá»§a khoa há»c độc đáo ở chá»— nhà khoa há»c luôn luôn suy tư lý luận theo những mô hình diá»…n tả bằng ngôn ngữ toán há»c và đỠra những giả thuyết có thể đối chiếu vá»›i những sá»± kiện khách quan được quan sát và tính toán kỹ lưỡng. Những giả thuyết nào không kiểm nghiệm được, hay chưa kiểm nghiệm được, nghÄ©a là không thể hoặc chưa thể đối chiếu vá»›i thá»±c tại khách quan, thì không có tính khoa há»c và không nghiêm túc trên bình diện khoa há»c. Mà cái đúng cá»§a khoa há»c hết sức tương đối nên má»™t giả thuyết khoa há»c chỉ thá»±c sá»± khoa há»c, nếu trên nguyên tắc ngưá»i ta có thể chứng minh bằng những phương pháp khoa há»c, rằng nó sai hoặc đúng.

Thấy bảo thá»i xa xưa đã có ngưá»i đưa ra giả thuyết rằng, trái đất xoay quanh mặt trá»i nhưng không sao trả lá»i được những vấn nạn đặt ra từ sá»± kiện khách quan, chẳng hạn nếu trái đất di động chung quanh mặt trá»i, tại sao má»™t vật tung lên cao lại rÆ¡i xuống tại chá»—, thay vì rÆ¡i xa vá» phía trước hay phía sau, tùy theo chiá»u di động cá»§a trái đất? Hoặc tại sao ta không cảm thấy trái đất di chuyển? Như vậy cái biết cá»§a khoa há»c vừa dá»±a vào lý trí, vừa dá»±a vào thá»±c nghiệm. Cái biết ấy không bao giá» cố định, nó chỉ là má»™t mô hình nhà khoa há»c Ä‘em ra để giải nghÄ©a những hiện tượng quan sát được. Tá»›i má»™t lúc nào đó, có những sá»± kiện má»›i bắt buá»™c nhà khoa há»c phải Ä‘iá»u chỉnh lại, thậm chí phải bá» Ä‘i những mô hình cÅ©.

Tin, không dính dáng gì tá»›i khoa há»c. Vì hai lý do: Äối tượng cá»§a tin không thể kiểm nghiệm được. Nguyá»…n Tá»­ Äóa (Giao Äiểm) viết: “Những Ä‘iá»u mà má»™t số ngưá»i gá»i là huyá»n bí chỉ là những Ä‘iá»u chưa được khoa há»c chứng minh†(trang 357). Nói thế là lầm, vì có những Ä‘iá»u chẳng huyá»n bí gì nhưng khoa há»c không thể chứng minh. Thí dụ, khoa há»c nào có thể chứng minh được rằng, những thuyá»n nhân Việt Nam liá»u mình vượt biên tị nạn có lý hay không có lý?

Má»™t giả thuyết khoa há»c, khi đã được chứng minh, trở thành quy luật. Quy luật ấy Ä‘em lại cho nhân loại má»™t kiến thức, má»™t cái biết. Cái biết ấy cho phép nhà khoa há»c biết trước má»™t số diá»…n tiến cá»§a sá»± vật và vì thế có thể hành động má»™t cách hữu hiệu trong má»™t lãnh vá»±c nào đó. Cụ thể: Khoa há»c đẻ ra kỹ thuật và kỹ nghệ. Và những kiến thức nào không cho phép biết trước, không có tính khoa há»c.

Hiện nay ta biết khá rõ tình trạng hiện tại cá»§a thế giá»›i, ai có thể biết trước, biết má»™t cách khoa há»c, tình trạng cá»§a Việt Nam vào năm 2050? Và trước đây 33 năm các sá»­ gia lá»—i lạc có biết trước tình trạng nước Nga hiện nay? Thiết tưởng không nên dùng từ khoa há»c má»™t cách lung tung, càng không nên vô tình rÆ¡i vào chá»§ nghÄ©a duy khoa há»c. Cái biết nghiêm túc nhất là cái biết khoa há»c. HÆ¡n nữa chỉ có cái biết khoa há»c má»›i đáng gá»i là biết. Nhưng cái biết khoa há»c hoàn toàn hạn chế vào lãnh vá»±c... khoa há»c. Mà Ä‘á»i sống thưá»ng ngày cá»§a con ngưá»i, vô số những Ä‘iá»u không thuá»™c lãnh vá»±c khoa há»c. Ngắm má»™t bông hoa, ngâm má»™t bài thÆ¡, chá» ngưá»i yêu, mánh mung má»™t vụ buôn lậu, tổ chức má»™t cuá»™c biểu tình... Ä‘á»u không thuá»™c lãnh vá»±c thuần túy khoa há»c và kỹ thuật. (Trong những trưá»ng hợp này, kinh nghiệm rất hữu ích. Nhưng đừng lẫn lá»™n kinh nghiệm sống vá»›i thá»±c nghiệm khoa há»c. Äăng Nguyên Phả nói chỉ “tin vào những gì có thể chứng minh được qua thá»±c nghiệm cuá»™c Ä‘á»iâ€, nhưng thá»±c nghiệm cuá»™c Ä‘á»i không như thá»­ nghiệm trong phòng thí nghiệm. Cùng vào sinh ra tá»­ như nhau, nhưng thá»±c nghiệm cuá»™c Ä‘á»i chiến tranh cá»§a Bảo Ninh chỉ có Bảo Ninh cảm nghiệm. Má»™t ngưá»i trong cuá»™c như Bảo Ninh, Ä‘á»c Ná»—i Buồn Chiến Tranh, lại cảm nghiệm cách khác. Có ngưá»i tuy trong cuá»™c nhưng vẫn như nước đổ đầu vịt. Kinh nghiệm sống luôn luôn độc nhất, riêng tư, trong khi thá»±c nghiệm khoa há»c luôn luôn là cá»§a chung. Cuá»™c sống cá»§a riêng má»—i ngưá»i. Khoa há»c cá»§a chúng ta).

Thiên Chúa có hay không có? Äiá»u đó không thể chứng minh hay kiểm nghiệm, không thuá»™c lãnh vá»±c khoa há»c. Ngưá»i tin có Thiên Chúa, muốn kiểm nghiệm phải đối chiếu vá»›i thá»±c tại khách quan, phải chứng kiến sá»± hiện diện cá»§a Thiên Chúa. Nhưng má»™t Thiên Chúa như vậy chỉ có thể là má»™t ngưá»i hay má»™t vật. Ngưá»i tin không có Thiên Chúa cÅ©ng thế: Không thể kiểm nghiệm rằng không có Thiên Chúa. Vì nếu kiểm nghiệm là đối chiếu vá»›i thá»±c tại khách quan, tức vá»›i má»™t cái gì có trước mắt ta, thì lấy gì mà chứng minh sá»± không có cá»§a cái không thấy? Số là lòng tin không Ä‘i tìm kiến thức, và đây là lý do thứ hai, tách rá»i tin vá»›i khoa há»c, tin không phải để biết, tin để sống, hÆ¡n nữa, tin là má»™t cách sống.

Thí dụ tôi nói: Tôi không tin rằng trái đất quay quanh mặt trá»i, và tôi biết Ä‘iá»u đó. Trong trưá»ng hợp này, không tin thì chỉ có nghÄ©a là tôi không hiểu gì hết, chứ không phải là cái biết. Ông thầy dạy toán không mong há»c sinh tin những Ä‘iá»u mình giảng, ông mong há»c sinh hiểu để biết, thế thôi.

Có thể phân biệt “tin rằng†và “tin vàoâ€.
“Tin rằng†là má»™t thứ biết thiếu chính xác, không chắc chắn, phi khoa há»c. Phần lá»›n những mê tín dị Ä‘oan thuá»™c loại “tin rằngâ€.
“Tin vào†là má»™t cách sống, má»™t thái độ, má»™t cách ứng xá»­ vá»›i tha nhân. Tình bạn, tình yêu chẳng hạn. Yêu ai là tin vào ngưá»i ấy. Kết nghÄ©a trăm năm là tin vào lòng chung thá»§y cá»§a nhau, mặc dầu không thể biết rằng sẽ có trung thành vá»›i nhau mãi mãi không. Muốn biết má»™t cách chắc chắn, phải chá» tá»›i lúc chết má»›i hoàn toàn kiểm chứng được. Tình yêu không có thá»­ nghiệm. Tình yêu là má»™t thá»­ thách. Chỉ có má»™t bằng chứng ngưá»i đó đáng được tôi yêu là tôi đã yêu ngưá»i ấy.

Äể chứng minh rằng con ngưá»i tá»± do, ta không có cách nào khác là sống tá»± do. NghÄ©a là sẵn sàng chết cho tá»± do. Bằng chứng dân tá»™c Việt Nam đáng được độc lập tá»± do là vì nhân dân Việt Nam đã đứng lên tranh đấu dành quyá»n độc lập. Nếu ngồi lý luận vá»›i mẫu quốc thuá»™c địa xem mình đã có đủ Ä‘iá»u kiện để sống độc lập thì không bao giá» có độc lập. Äể chứng minh sá»± hiện hữu cá»§a Thiên Chúa ta cÅ©ng không có cách nào khác là sống như có Thiên Chúa. Tin là má»™t cách sống, chết. Không phải má»™t cách biết. Trừ ra khi ngưá»i ta hiểu chữ “biết†như trong Kinh Thánh: Khi ngưá»i nam và ngưá»i nữ kết hợp vá»›i nhau, gá»i là “biết†nhau. Thi hào P. Claudel lý giải, “biết†có nghÄ©a là “cùng sinhâ€, yêu nhau là “cùng sinh†ra vá»›i nhau. Tình yêu là má»™t cuá»™c sáng tạo hay tái tạo.

Như vậy, tin không phải là má»™t kiến thức, càng không phải là má»™t đồ vật có thể chiếm hữu. Nói cách chặt chẽ, không ai có đức tin. Ngưá»i tin là ngưá»i sống vá»›i những giá trị mà há» thấy làm nên ý nghÄ©a cuá»™c Ä‘á»i. Tin là má»™t cách sống. Do đó, tôi không thể chỉ cho bạn nhìn thấy đức tin cá»§a tôi, bạn chỉ cảm nghiệm được phần nào khi bạn cùng sống mà thôi. CÅ©ng vì thế mà trong lịch sá»­ loài ngưá»i, ta chẳng thấy giá trị nào tồn tại, nếu đã không có những con ngưá»i sẵn sàng sống chết cho những giá trị đó. Không ai có Chân lý, chỉ có những con ngưá»i cố gắng làm cho Ä‘á»i mình chân thá»±c hÆ¡n, chính xác hÆ¡n.

Và nếu tin không phải là biết, nếu đức tin không phải là má»™t má»› kiến thức, khái niệm, phạm trù thì không nên nói rằng, phải áp dụng đức tin vào Ä‘á»i sống. Kiến thức khoa há»c áp dụng được, đó là kỹ thuật. Dùng cái biết để hành động cách hữu hiệu. Tin không phải là biết thì lấy gì mà áp dụng vào cuá»™c sống?

Tin và mê tín

Wednesday, January 28, 2009, 9:03:22 AM | bienbuiGo to full article
Con ngưá»i tin đủ thứ. Bên Pháp chả mấy tá» báo không có tá»­ vi. Thá»i buổi khoa há»c kỹ thuật mà mê tín dị Ä‘oan linh tinh. Số tiá»n ngưá»i Pháp bá» ra để trả bác sÄ© chưa bằng số tiá»n há» xài vào việc bói toán; xưa kia há» có tá»­ vi tây, bây giá» lại thêm tá»­ vi tàu (và còn cá»§a Châu phi, Ấn độ). Ngay chính khoa há»c cÅ©ng thành đối tượng cá»§a mê tín dị Ä‘oan. Xưa kia phép lành cá»§a má»™t linh mục rất quý. Nay phép lành vẫn quý nhưng do má»™t phòng thí nghiệm cá»§a nhà khoa há»c ban cho.

Vì khoa há»c được tôn thá» nên đã có mê tín theo khoa há»c thì cÅ©ng có mê tín chống khoa há»c. Äối vá»›i má»™t số ngưá»i, cái gì cÅ©ng phải là tá»± nhiên thì má»›i tốt, không do khoa há»c và kỹ thuật biến chế. Phong trào trở vá» vá»›i thiên nhiên cÅ©ng không tránh khá»i khía cạnh mê tín đó. Ngày nay, má»™t ngôi nhà làm kiểu truyá»n thống, bằng những vật liệu thiên nhiên má»›i quý. Nhưng vì không thể không dùng những vật liệu má»›i, ngưá»i ta cố chêm vào má»™t chút thiên nhiên. Kết quả, những xà nhà bằng nhá»±a dán lên trần nhà, những cây lá xanh tươi làm bằng plastic vá»›i những tiếng chim ca ríu rít từ những loa truyá»n thanh hay gặp trong những siêu thị.

Ngưá»i ta không sợ ma quá»· nữa. Ãnh sáng Ä‘iện đã làm biến mất ma quá»·, nhưng ngưá»i ta sợ những loài vật đến từ những hành tinh khác. Khoa há»c không xóa bá» mê tín. Thá»i nay con ngưá»i vẫn mê tín như xưa. Nhưng mê tín được biến đổi dưới những hình thức khác. Äối tượng cá»§a mê tín biến đổi, nhưng tâm trạng mê tín vẫn tồn tại.

Khi đặt vấn đỠđức tin, trên nguyên tắc phân biệt tin và mê tín. Trong thá»±c tế, rất khó. Biết bao nhiêu Ä‘iá»u ngưá»i này coi như chính xác, ngưá»i khác cho là dị Ä‘oan. Hoặc ngưá»i thá»i nay cho là dị Ä‘oan nhưng ngưá»i xưa coi là tất yếu. Ranh giá»›i giữa tin vá»›i mê tín có lẽ cÅ©ng chập chững như ranh giá»›i giữa sức khá»e và bệnh tật.

Trong cuốn sách Tang Thương Ngẫu Lục, sau khi kể truyện Thần Tôn hoàng đế, tác giả bình luận: “Xét cái thuyết tiá»n thân hậu thân là xuất tá»± kinh Ä‘iển nhà Phật, ngưá»i quân tá»­ chẳng há» nói đến. Nếu quả có chuyện ấy thật thì tiá»n thân vua Lý Thần Tôn là thầy tu Từ Äạo Hạnh, hậu thân là lão già ở chợ Báo thiên, lại hậu thân là vua Thần Tôn Lê triá»u; má»™t ông sư, má»™t lão ăn mày, tái sinh vào nhà đế vương, khiến ngưá»i không thể sao hiểu được†(Tang Thương Ngẫu Lục, nxb Hà Ná»™i, 1960, trang 16). Tác giả là má»™t nho gia. Ông tá» ra khinh thuyết luân hồi, má»™t thuyết không riêng cho kinh Ä‘iển nhà Phật, mà chung cho tư tưởng Ấn Äá»™ và nhiá»u miá»n trên thế giá»›i từ thá»i thượng cổ.
Nhưng trong cùng tập sách, ta thấy nhiá»u truyện hoang đưá»ng quái đản khác thì tác giả lại kể như có thật. Như truyện ngưá»i hóa hổ, tác giả bàn: “Chao Æ¡i! Má»— là hổ mà lại là ngưá»i, ngưá»i đấy mà lại là hổ, lạ lùng thật không xiết nói†(sách đã dẫn, trang 66). Ngưá»i hóa hổ thì cho là lạ lùng, nhưng thuyết luân hồi lại chẳng há» nói đến! Chứng tá» khó phân định ranh giá»›i cá»§a mê tín má»™t cách thá»±c tiá»…n. Vì mê tín và tin có má»™t mẫu số chung: Thá»±c tại không chỉ hạn hẹp vào cái thấy; xa hÆ¡n cái thấy thưá»ng ngày, có má»™t chiá»u kích linh thiêng nào đó, má»™t thá»±c tại bên kia thá»±c tại. Những mê tín dị Ä‘oan có thể là hình thái dân dã, chất phác, có khi lệch lạc, diá»…n tả má»™t cái gì sâu kín hÆ¡n cá»§a lòng ngưá»i. Dù sao, chỉ có con ngưá»i má»›i thá»±c sá»± mê tín.

Vì là những trạng thái cá»§a lòng ngưá»i,- tin cÅ©ng như mê tín,- hàm ẩn nhiá»u yếu tố chá»§ quan. Nhưng vì chá»§ quan nên nhiá»u ngưá»i nghÄ© rằng, không thể bàn cãi. Nhưng nghÄ© vậy là tiên quyết rằng đã chá»§ quan tất muốn nói gì cÅ©ng được. Thật ra vấn đỠphức tạp hÆ¡n: Cái đẹp trong nghệ thuật rất chá»§ quan, nhưng ai dám bảo giá trị văn chương Truyện Kiá»u chẳng hÆ¡n gì bất cứ má»™t truyện nôm hay má»™t tiểu thuyết chợ nào? Bạn có thể coi Phạm Công Cúc Hoa hay Phạm Tải Ngá»c Hoa có giá trị nghệ thuật hÆ¡n Truyện Kiá»u, nhưng sá»± đánh giá ấy cÅ©ng đánh giá luôn óc thẩm mỹ và trình độ nghệ thuật cá»§a bạn. Tin cÅ©ng thế. Tin vào má»™t Thiên Chúa toàn năng mà để cùng hàng vá»›i chuyện ông Táo chầu trá»i, chú Cuá»™i cung trăng thì thật thiếu nghiêm túc. Má»™t sá»± kiện đó đủ để ta cần phải bàn cãi.

Có thể thảo luận vá» niá»m TIN?

Monday, January 19, 2009, 12:59:39 PM | bienbuiGo to full article

Thế nào là tin, có thể bàn luận vá» niá»m tin không? Trước khi vào Ä‘á», xin trích ba tác giả cá»§a Giao Äiểm.

Äặng Nguyên Phả: “Theo Trí Huệ cá»§a Phật giáo thì chỉ tin vào Chân lý, tức là ‘Sá»± thật’, tin vào những gì có thể chứng minh được, qua thá»±c nghiệm cuá»™c Ä‘á»i, chứ không tin những gì giải thích qua thần quyá»n huyá»n hoặc†(trang 27).

Hoàng Hà Thanh: “Äã là đức tin, không bàn cãi, không có gì sai trái cả†(trang 161). “Tôi không có ý kiến gì vá» doctrine of the fathers’ sins cá»§a Kito giáo. Lãnh vá»±c này thuá»™c vỠđức tin, tin là có tá»™i do ông cha ta để lại, tin là Chúa sẽ tha tá»™i. Mà đã là đức tin, ta không thể bàn cãi. Văn nhân thi sÄ© tin là trên Nguyệt Hằng có thằng Cuá»™i ngồi gốc cây Ä‘a. Thi sÄ© cứ làm thÆ¡, văn nhân cứ sáng tác, độc giả vẫn thích thú Ä‘á»c và phi hành gia cứ đổ bá»™ xuống mặt trăng†(trang 170).

Hoàng Nguyên Nhuận: “Äức tin theo Thiên Chúa giáo là ý nghÄ© tối hậu, đặt tín hữu giáp mặt vá»›i bức tưá»ng cao dày mênh mông, không còn gì để phân vân, khao khát, kén chá»n. Äức tin làm đông đặc không gian, thá»i gian, suy tư và hy vá»ng. (...) Tin như thế rồi sống thế nào vá»›i anh em đồng loại? Lòng tin đó đã giúp ích gì cho mình, cho Ä‘á»i? Khác vá»›i tinh thần nhìn mặt trăng, chứ không nhìn ngón tay chỉ mặt trăng cá»§a Phật giáo, khác vá»›i tinh thần cả tin vào sách vở thì thà đừng có sách vở còn hÆ¡n cá»§a Nho giáo, má»—i chữ má»—i câu cá»§a các giáo quyá»n Kito giáo Ä‘á»u là tín lý bất di bất dịch (...). Äã là tin thì chỉ có khác biệt: Äúng sai, phải trái không tùy thuá»™c ná»™i dung cá»§a đức tin, mà tùy thuá»™c vào việc Ä‘em ná»™i dung ấy ra áp dụng vào Ä‘á»i sống cá»§a mình và tương giao giữa mình vá»›i cuá»™c Ä‘á»i†(trang 251-252).


Lòng tin không cần bài cãi, có thật như ngưá»i ta nói? Hoàng Hà Thanh viết: “Äã là đức tin, không bàn cãi, không có gì sai trái cảâ€; Hoàng Nguyên Nhuận cÅ©ng cùng má»™t ý: “Äúng sai, phải trái không tùy thuá»™c ná»™i dung cá»§a đức tin†nhưng tôi thấy cả hai tá»± mâu thuẫn. Nói rằng không bàn cãi, không có gì sai trái nhưng chẳng những bàn cãi, mà còn phá»§ định. Vậy phải bàn cãi.
Thá»i buổi này mà tin rằng, có chú Cuá»™i trên cung trăng thì rõ ràng là sai trái, chẳng những sai trái mà còn ngá»› ngẩn.

Hoàng Nguyên Nhuận coi “Äức tin theo Thiên Chúa giáo là ý nghÄ© tối hậuâ€, “đúng sai, phải trái không tùy thuá»™c ná»™i dungâ€. Nhưng nếu “má»—i chữ má»—i câu cá»§a các giáo quyá»n Kito giáo Ä‘á»u là tín lý bất di bất dịch†như tác giả khẳng định (thá»±c tế không vậy) và nếu đấy là ná»™i dung cá»§a đức tin Công giáo thì đồng ý, thà đừng tin còn hÆ¡n.

Äặng Nghiêm Phả chá»§ trương chỉ tin vào Chân lý, tức “những gì có thể chứng minh được†và tác giả thẳng thắn phá»§ định má»™t đức tin dá»±a vào “giải thích qua thần quyá»n huyá»n hoặcâ€.

Má»™t sá»± thật “chứng minh được†có cần đến đức tin nữa không? Toán há»c, khoa há»c luôn luôn chứng minh. Khoa há»c tá»± nhiên có phải lãnh vá»±c cá»§a tin? Äức tin có làm “đông đặc không gian, thá»i gian, suy tư và hy vá»ng†đến ná»—i “không còn gì để phân vân, khao khát, kén chá»nâ€? Tin có phải má»™t thứ kiến thức có thể “áp dụng†vào Ä‘á»i sống? HÆ¡n nữa tin có phải để “giúp ích cho Ä‘á»iâ€? Tại sao cứ phải ích lợi?

Tags: THẮC MẮC VÀ CHIA SẺ




Posted On: 02/08/2010 21:37:38
Posted On: 12/04/2009 18:39:18



BROWSE  |   GALLERY  |   BLOGS  |   FORUM  |   MUSIC  |   VIDEOS  |   EVENTS  |  
NEWS / ANNOUNCEMENTS
Welcome to MangViet.com ! Không chính trị, Không tôn giáo. Không dùng từ ngữ thiếu văn hóa

MangViet.com