Mưa rÆ¡i ướt khóe môi má»m Má»™t mình em khóc trong đêm lạnh lùng Tâm hồn sao quá mông lung Khi biết anh đã vui cùng vá»›i ai
Tình nà o là tình chẳng phai Có ai yêu được lâu dà i mãi đâu? Cớ sao em mãi âu sầu Tình tan, tim vỡ còn đâu thủa nà o
Tình ta tựa như cánh đà o Xuân đến đà o nở tươi chà o nắng mai Xuân đi đà o vội tà n phai Cánh hoa rụng xuống, tiễn ai qua cầu
Cố quên, có quên được đâu Ngà n xuân sau nữa tình đầu sao quên?