YÊU CÓ CẦN PHẢI NÓI
Tác giả: Blogger MeiMei
Một cô gái nhỠcó tâm hồn trong sáng và mong manh như pha lê
John, má»™t anh chà ng ngưá»i Mỹ gốc Hoa Ä‘ang thÆ¡ thẩn vá»›i bản nhạc viết dở, bổng bị cô giáo gá»i lại bằng câu há»i:
- John, trong giá» há»c cá»§a tôi, bạn có thể ra ngoà i nếu bạn không muốn nghe, nhưng nếu bạn ngồi trong lá»›p rồi, hy vá»ng bạn táºp trung và o bà i giảng, bạn nói tôi nghe: Thế nà o là tÄ©nh mạch? Thế nà o là gây mê?
- Vâng, thưa cô, tĩnh mạch ư?
- Một con sông trôi nhẹ nhà ng trong sinh mệnh, mãi mãi chỉ hướng vỠnơi cư ngụ của trái tim
- Gây mê ư?
- Má»™t khi nó trở thà nh há» hà ng cá»§a thần kinh cảm giác, thì tất cả những lá»i ngá»t ngà o cá»§a bạn sẽ là m đông cứng những đớn Ä‘au cá»§a ca mổ kinh hoà ng Cả lá»›p ồ lên kèm theo trà ng pháo tay giòn giã, và kể từ đó john đã gây được thiện cảm vá»›i cô giáo cá»§a anh.
John là há»c sinh lá»›n tuổi nhất trong lá»›p, so vá»›i các bạn trong lá»›p, có lá»… anh lá»›n hÆ¡n cả gần chục tuổi, lý do anh và o đại há»c vá»›i số tuổi như váºy là vì trước đây anh ở nhà là m việc cho gia đình vá» và i việc lặt vặt, có liên quan đến y tế. Sau nà y thấy cần có cái bằng để kiếm sống nên anh quay vá» quê hương cá»§a mẹ, nÆ¡i anh sinh ra và lá»›n lên tại đó chỉ có 8 năm để há»c tiếp lên đại há»c.
Quay lại Trung Quốc sau bao năm xa cách, anh cảm thấy nó xa lạ, phần vì xa nó nay đã bao năm rồi, những ký ức tuổi thÆ¡ bên song Trưá»ng Giang tuy vẫn còn đó nhưng không đủ để là m anh luyến tiếc khi xa và bồi hồi quay lại. Phần vì trong anh, có lẽ Mỹ má»›i là quê hương cá»§a anh. Trong ngưá»i anh, mang hai dòng máu nên anh thạo cả hai thứ tiếng, tiếng Hoa cá»§a anh phát âm tuy không chuẩn nhưng má»—i khi anh phát âm ra câu nà o là má»i ngưá»i đêu khen nghe tháºt ngá»™ nghÄ©nh, cóc chút gì đó bồng bá»nh, má»™t chút gì đó tinh nghịch, má»™t chút gì đó bay bổng….
Trong mắt má»i ngưá»i trong lá»›p, John là má»™t đà n anh tuyệt vá»i, vì má»—i khi trưá»ng có tổ chức văn nghệ John luôn đứng ra lo toan từ đầu đến cuối, bản lÄ©nh cá»§a anh thể hiện qua những bản nhạc piano, hay những bản dương cầm, hay những bản guita mượt mà , êm Ä‘á»m…kết hợp vá»›i tÃnh hà i hước cá»§a anh là những bà i thÆ¡ tinh nghịch nhưng sâu sắc và trÆ¡n tru, bóng bẩy…
Má»™t sinh viên Y như anh có được những bản lÄ©nh đó quả tháºt là đáng nể. Má»™t buổi chiá»u ngồi trong lá»›p tá»± há»c, cái lạnh cá»§a mùa đông khiến John chỉ muốn ngá»§ như những chú gấu mèo, co mình trong chiếc áo khoác dầy cá»™p, nghe nói hôm nay có tuyết nhưng hình như chưa rÆ¡i. Ngồi bên cạnh cá»a sổ John ngắm những chiếc lá và ng rÆ¡i là là trên mặt đất, ngưá»i bảo vệ trưá»ng quét hết lá»›p nà y đến lá»›p khác, cây vỠđông dần dần trÆ¡ trụi nhưng vẫn còn sót lại những chiếc lá chưa lìa cà nh. John ngẫu hứng lấy máy ảnh và bước ra con đưá»ng giữa trưá»ng chụp và i kiểu. PhÃa trước mặt là má»™t bóng dáng có chút gì đó quen thuá»™c, có chút mÆ¡ hồ, có chút không chắc chắn rằng bóng dáng đó đã ná»™t thá»i là m John xao xuyến.
- Xin lá»—i, cảm phiá»n má»™t chút, tôi Ä‘ang chụp má»™t bức ảnh……
- Ồ, xin lỗi, tôi không biết…..
Ngưá»i con gái quay mặt lại và đi sang má»™t bên để John chụp, John bá»—ng nháºn ra đó là cô giáo cá»§a hai năm trước, cô giáo đã là m Jhon chăm chỉ má»™t thá»i để có kết quả xuất sắc trong kỳ thi chá»n cá»§a trưá»ng.
- Cô Trương….cô còn nhớ em không?
Cô ngoảnh mặt lại…
- Em là ….à ….cô ngáºp ngừng rồi à lên má»™t tiếng và đi vá» phÃa John – là John, anh chà ng Hoa Kiá»u đúng không?
- Vui quá, cô vẫn còn nhá»› em à h? John cưá»i ha hả vì vui sướng.
- Nhá»› chứ, John ngà y đó tháºt xuất sắc mà - Cô vẫn dạy ở trưá»ng nà y hay sang trưá»ng má»›i rồi?
- Thi thoảng thì chạy Ä‘i chạy lại, lúc thì bên trưá»ng cÅ©, lúc thì bên trưá»ng má»›i, em há»c dạo nà y thế nà o?
- Vẫn váºy, thảo nà o trưá»ng không to mà hai năm nay không gặp cô đâu cả.
- Cô giáo mỉm cưá»i, vuốt nhẹ mái tóc bị gÃo thổi lên là m rối má»™t khoảng.
- Ồ, tuyết rơi rồi, cô có thể chụp với em một kiểu ảnh không?
John cảm thấy tháºt vui vẻ vì ngưá»i con gái đó bá»—ng dưng lại xuất hiện trong cuá»™c sống cá»§a anh, hà ng cây lá và ng trải dà i vá» phÃa trước mặt cho đến cuối con đưá»ng ra khá»i cổng trưá»ng, dưới hà ng cây nà y, hai năm trước cô giáo đã dạy bà i tháºt nhiệt tình cho John. Má»i ká»· niệm dưá»ng như vẫn là ngà y hôm qua………
Tuyết rÆ¡i má»—i lúc má»™t nhiá»u hÆ¡n, anh không cảm thấy lạnh mà ngược lại còn thấy nóng trong lá»›p áo khoác cá»§a mình. Anh không biết diá»…n tả cảm xúc cá»§a mình như thế nà o, hai năm trước, anh thá»±c sá»± cảm thấy quý mến cô Trương, các giá» há»c khác anh có thể loay hoay là m thứ nà y thứ kia nhưng đến giá» cô Trương anh chăm chú nghe từng câu từng chữ và chỉ sợ hết giá» há»c. Anh gây đượ csá»± chú ý cá»§a cô bằng những thiện cảm và đã từng má»i cô vá» là m gia sư. Kỳ há»c kết thúc anh không còn gặp lại cô nữa.
Äã bao lần không biết vô tình hay hữu ý, john chỉ Ä‘i dạo trong trưá»ng Ä‘i khắp nẻo nà y đến nẻo kia chỉ để tình cá» bắt gặp bóng dáng quen thuá»™c cá»§a cô, nhưng hai năm nay anh không há» thấy bóng dáng đó. Những buổi chiá»u ngồi luyện thêm vá» piano là m john có cảm giác xao xuyến , bản nhạc ngà y đó John viết dở, vẫn chưa má»™t lần chÆ¡i cho cô nghe. Có được số Ä‘iện thoại cá»§a cô qua thông tin cá»§a trưá»ng, John hồi há»™p gá»i Ä‘iện má»i cô Ä‘i uống cà phê.
Ãnh mắt John nhìn cô giáo là m cô có vẻ ngại ngùng, cô Trương tuy trẻ tuổi nhưng năng lá»±c rất giá»i và dưá»ng như các cô như cô Trương luôn kén chá»n cho ngưá»i bạn Ä‘á»i cá»§a mình, John nghÄ© váºy. Má»—i lần má»i cô Ä‘i uống cà phê hay Ä‘i dạo đâu đó cô Ä‘á»u rất tá»± nhiên như cô giáo vá»›i há»c sinh, thì vốn dÄ© John là há»c sinh cá»§a cô mà . Má»™t há»c sinh hÆ¡n cả tuổi cô giáo, Má»—i lần John nói ra câu nà o trêu cô là cô cưá»i sảng khoái, duyên dáng để lá»™ hà m răng trắng muốt, nhìn cô cưá»i khiến John cảm thấy hạnh phúc , muốn ngồi bên cô mãi chỉ để ngắm nụ cưá»i hạnh phúc đó, nhìn tháºt lâu, tháºt kỹ….
- Dạo nà y em có vẻ trầm hơn trước đúng không?
- Cô thấy em trầm hÆ¡n trước à h? Còn nhá»› hai năm trước cô nói vá»›i em rằng : “yêu, nên dÅ©ng cảm nói vá»›i ngưá»i đó , đúng không?â€
- ồh, nhá»› chứ, hoá ra dạo nà y trầm Ä‘i là đang yêu rồi nhé, thế dÅ©ng cảm nói tháºt to vá»›i ngưá»i đó chưa?
- Em không đủ dÅ©ng cảm để nói tháºt vá»›i ngưá»i đó, nếu có thể em sẽ nói tháºt khẽ, đủ để khoảng cách giữa cô và em Ä‘ang ngồi, cô có thể nghe thấy.
Cô giáo bất ngỠnhưng vẫn im lặng…………
Äã từ lâu rồi em không còn lãng mạn như xưa nhưng giỠđây đôi khi cÅ©ng nên lãng mạn má»™t chút, tiếc rằng em không thể phát hiện ra tế bà o nà o có thể sản sinh được thứ gá»i là lãng mạn Thôi thì……
Em bắt đầu bước Ä‘i từ má»™t nÆ¡i gá»i là tuá»· sống, em mon men theo dây thần kinh mê tẩu, và qua cả lổ tÄ©nh mạch cổ để ra khá»i vùng xương che chở não, em Ä‘i vòng quanh động mạch dưới xương đòn bên trái , vượt qua động mạch chá»§ , qua cả phÃa sau gốc phổi trái để tá»›i đốt thứ sáu cá»§a ngá»±c trái ( nÆ¡i trái tim cư ngụ) cuối cùng em tìm thấy trong góc đó luôn tồn tại má»™t thứ gá»i là nhá»› nhung. Cô thuá»™c vá» ná»—i nhá»› nhung đó. Cô chÃnh là nút xoang trong trái tim em, khi cô phẫn ná»™ là nhịp Ä‘áºp trái tim em sẽ lạc vị, cô giáºn há»n là tim em sẽ Ä‘áºp tháºt nhanh, còn khi cô trầm lặng là tim em ngừng Ä‘áºp, chỉ có phát đánh nhẹ nhà ng cá»§a cô má»›i có thể là m nhịp tim em phục hồi, chỉ có dòng Ä‘iện lưu trong ánh mắt cá»§a cô má»›i là m trái tim em bá»›t Ä‘áºp nhanh…cô luôn nằm trong trái tim em…. John nhìn ánh mắt cô không chá»›p, má»™t ánh mắt chất chứa rằng cô sẽ hiểu nó. Má»™t ánh mắt nhẹ nhà ng xen chút ước Ä‘á»ng …
cô không nói gì và khuôn mặt không còn tá»± nhiên như lúc má»›i đến. cô xin phép vá» trước. kể từ đó cô không còn gặp John nữa, nhưng đôi khi John vẫn bắt gặp bóng dáng cá»§a cô, cô Ä‘i vá»›i má»™t ngưá»i đà n ông khác, và John đã hiểu……..
Con đưá»ng bá»—ng trở nên dà i thăm thẳm, John bước Ä‘i mặc cho những hạt tuyết rÆ¡i trắng áo, và o giữa đông rồi lá trên cây đã không còn nữa, để cây trÆ¡ trụi thà nh má»™t hà ng dà i băng giá. Có lẽ lá không thể tiếp tục ở trên cây được nữa, đến lúc lá phải rá»i cà nh rồi. Em bé bên đưá»ng nhặt những chiếc lá rÆ¡i và chạy đến bên John há»i:
- Chú ơi, lá lìa cà nh vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?
Trầm lặng má»™t lúc John trả lá»i:
- Lá lìa cà nh không phải vì gió cuốn Ä‘i và cÅ©ng không phải là vì cây không muốn giữ lá lại. Mà bởi vì đó là sá»± trở lại cá»§a tá»± nhiên nếu như lá muốn tìm má»™t nÆ¡i để trở vá» mà cây vẫn muốn giữ lá ở lại thì đến má»™t ngà y nà o đó, lá vẫn sẽ héo khô và vẫn sẽ rÆ¡i xuống. Thá»±c ra lìa cà nh cÅ©ng là má»™t sá»± lá»±a chá»n cá»§a lá, lá là má»™t đôi cánh không biết bay còn đôi cánh lại là chiếc lá rÆ¡i tá»± nhiên trong không trung….
Lá lìa cà nh là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?
John quay đầu lại, em nhỠđã bá» Ä‘i tá»± bao giá»â€¦
Cô nói:
“ YÊU NÊN DŨNG CẢM NÓI THẬT TO VỚI NGƯỜI ÄÓ, NHƯNG ÄÔI KHI YÊU CÓ NHẤT THIẾT PHẢI NHƯ THẾ KHÔNG?
Tags: Suu Tam