Ngưá»i có bao giá» thấy cô đơn?
Khi biết rằng mình được ngưá»i thương,
Nhưng lòng trống trải, buồn xa vắng,
Nhìn thế gian nà y ngáºp khói sương!
Äã tá»± há»i mình rất nhiá»u đêm,
Tại sao lại thấy lắm ưu phiá»n?!
Tại sao chẳng thấy vui khi biết…
Có ngưá»i vẫn nhớ… vẫn chưa quên!
Thương nghĩa là yêu, có đúng không?
Yêu là phải giữ kÃn trong lòng,
Là không được viết, không cho nói,
Cảm nghĩ của mình, có phải không?
Khổ tháºt không sao hiểu Ä‘iá»u nà y,
Yêu thương mang đến lắm chua cay,
Buồn vui không rõ, không biên giới,
Ngà y cháºm, đêm dà i, trái đất xoay!
Có ai hiểu trá»n nghÄ©a yêu thương,
Äể Ä‘i thanh thản suốt con đưá»ng,
Là m sao tránh được yêu không khổ,
Giữ trá»n nghÄ©a, tình… không vấn vương!
Thôi tạm dừng chân ở chỗ nà y,
Con đưá»ng má» mịt bóng tối vây,
Thương yêu, đau khổ, cô đơn quá,
Còn bao đêm buồn như đêm nay?!