Tháºt không ngoa chút nà o, khi tạp chà Chùa cổ Bình Dương cho rằng, chùa Tây Tạng là "dấu ấn đầu tiên cá»§a Máºt tôngâ€.
Muốn khám phá sá»± kiện quan trá»ng nà y, chúng ta hãy dở lại từng trang, cho dù là khái quát, cái mà các vị Pháºt tá» cá»§a chùa yêu kÃnh gá»i là Nháºt ký Sư ông, mà sau nà y, trong phần biên táºp lại, các đệ tá» cá»§a Ngà i, sư ông - Hòa thượng Nhẫn Tế - đã ghi lại trong má»™t cuá»™c du hà nh gian truân cá»§a mình vá» vá»›i tạng cá»™i nguồn cá»§a Pháp: Sá»± tÃch tây du Pháºt quốc.
Ta cÅ©ng có thể tìm thấy hà nh tÃch nà y trong SÆ¡ thảo Pháºt giáo Bình Dương cá»§a T. Huệ Thông. Tuy nhiên, các mẫu chứng cứ rá»i rạc và không nhất quán trong tác phẩm biên khảo ấy, chỉ cho ta biết những nét đặc trưng cá»§a công cuá»™c đấu tranh trong thá»i kỳ Ä‘en tối cá»§a đất nước và má»™t Ãt phát triển đơn Ä‘iệu cá»§a các ngôi chùa ở đây.

&nb sp; &nb sp; Cổng Chùa Tây Tạng-Bình Dương
Lịch sá» phát triển cá»§a má»™t dân tá»™c, không chỉ là các cuá»™c xung đột giữa thiện và ác, giữa nô lệ và giải phóng, mà nó còn phải chuyển tải cho được hệ thống phát triển văn minh cá»§a mình như thế nà o trong lòng cuá»™c đấu tranh như váºy, nếu ta cho rằng, Pháºt giáo là cốt tá»§y văn hóa không thể thiếu, nói chung, cá»§a nhân loại, nói riêng, ở chÃnh Việt Nam. Tuy nhiên, công phu cá»§a tác phẩm biên khảo nà y vẫn đáng trân trá»ng. Lịch sá» không chỉ là những con số thống kê, dù chỉ là thống kê sÆ¡ thảo, mà nó còn liên quan đến các lãnh vá»±c xã há»™i, văn hóa, kinh tế và giáo dục, phong tục há»c..., nhất là , trong đó có vai trò tất yếu cá»§a Pháºt giáo.
Sư ông thế danh Nguyá»…n Văn Tạo, tên thưá»ng gá»i là ông Mưá»i Tạo, sanh năm 1888, ở thôn An Thạnh (bây giá» là thị trấn Lái Thiêu, huyện Thuáºn An), tỉnh Bình Dương. Sư là báºc am tưá»ng Äông và Tây há»c, và là công chức cá»§a ngà nh y tế. Sư “đam mê†Pháºt giáo từ năm 16 tuổi, sau đó xuất gia vá»›i Hòa thượng Ấn Thà nh-Từ Thiện, chùa Thiên Tôn vá»›i pháp danh ChÆ¡n Phổ-Nhẫn Tế, thuá»™c vá» cây phả hệ cá»§a giòng thiá»n Lâm Tế Ä‘á»i thứ 40. Sở dÄ© sư có thêm pháp danh Minh Tịnh là do cầu pháp há»c đạo vá»›i tổ Huệ Äăng và thụ giá»›i vá»›i Hòa thượng Ngá»™ Äịnh-Từ Phong. (Theo SÆ¡ thảo Pháºt giáo Bình Dương, gá»i tắt là ST). Thuáºn theo hoà n cảnh đất nước bị thá»±c dân Pháp đô há»™ thá»i bấy giá», sư ông từng đảm nhiệm vai trò Chá»§ tịch Há»™i Pháºt giáo cứu quốc Thá»§ Dầu Má»™t do mặt tráºn Việt Minh hướng dẫn, và theo ST, thì Há»™i ra mắt tại chùa Há»™i Khánh và o ngà y 23-3-1945 dưới sá»± chứng nháºn cá»§a bác sÄ© Trần Công Vị, Chá»§ tịch Ủy ban Hà nh chánh cá»§a tỉnh Thá»§ Dầu Má»™t thá»i bấy giá».

HT ThÃch Nhẫn Tế
Theo tôn giả Thế Thân, sá»± tồn tại cá»§a Pháºt giáo được cấu thà nh trên “đôi chân†cá»§a Giáo và Hà nh. Giáo, tức là những công trình tư duy, nghiên cứu, xiển dương... những gì vốn được bẩm thụ từ Pháºt dạy, và Hà nh, tức là sá»± nghiêm chứng cá»§a tá»± thân, trên cÆ¡ sở truyá»n thừa. Cả hai, là toà n khối văn minh xuất thế cá»§a Pháºt giáo và nhỠđó mà Thế pháp được tồn tại, nói cách khác, sá»± thanh bình cá»§a thế gian, luôn sở y trên khối thống nhất vi diệu ấy. Thế là chúng ta có má»™t cuá»™c xuất dương cá»§a má»™t trong những hà nh giả má»™ Pháºt và o những ngà y giữa đầu thế ká»· thứ 20. ST cho biết rằng, sư ông là má»™t trong những vị đầu tiên mang Xá lợi cá»§a Pháºt vá» Việt Nam và được nghiêm thỠđến giá» tại chùa Thiên Thai, Bà Rịa, VÅ©ng Tà u.
Lên đưá»ng
Nháºt ký sư ông (gá»i tắt là NK), cho ta biết là , công việc xuất dương cá»§a sư được hoà n tất hÆ¡n 15 ngà y vá»›i bao thá»§ tục phiá»n hà cá»§a má»™t đất nước bị trị - chế độ máºt thám và “lý lịch chánh trị†- đúng và o ngà y 17-4-1935, sư lên tà u trá»±c hướng Ấn Äá»™, khoảng 5 giá» chiá»u cùng ngà y, sau khi lá»… Pháºt và tạm biệt thân bằng đạo hữu. Sư cho biết là , mình xin Pháºt để lại pháp phục "theo tục lệ nước nhà mà đi. Qua đến Tây Thiên sẽ tùy cÆ¡ ứng biến. Äó là đỠphòng ngoại đạo, e biết pháp phục mà sinh khóâ€. Và , "má»›i má»™t lần thứ nhất có cái hạnh phúc nà y, vì sao lại không vui, mà lại có sắc buồn bã là cá»› sao?†(NK. tr.4).
Tà u nhổ neo, bá» Sà i Gòn lại, chỉ còn sóng nước cháºp chùng, trùng dương viá»…n má»™ng. Bấy giá» là những ngà y trăng tá», tháng ba Âm lịch, biển cả tịnh êm và như thế ta được hai khổ thÆ¡ tuyệt diệu như sau:
Cá»a sổ ngá»±a qua, Ä‘á»i mấy lát,
Lá»—-bô tà u chạy cảnh thay liá»n.
Há»i thăm giả thiệt, cùng Hoà n vÅ©,
Giấc má»™ng trả lá»i, dứt đảo Ä‘iên.
VÃ ,
Gió êm, biển lặng bóng trăng lồng,
Äáy nước, bầu trá»i, má»™t Hóa công,
Äuốc nguyệt, đèn soi trên dưới tá»,
Thiên, Long hội yến tiễn bần tăng.
Thế đó, 8 ngà y đã Ä‘i qua, 8 ngà y trên đại dương mênh mông ảo hóa, báºc hà nh giả cá»§a chúng ta đã cảm nghiệm được "chân như" trong huyá»…n tượng, "thưá»ng tại" trong "cá»a sổ ngá»±a qua, Ä‘á»i mấy lát", và rồi, tà u cÅ©ng thả neo khi đến táºn bá» bên kia, nÆ¡i mà đức Pháºt hiện thân, đứa con cá»§a Bát nhã - Ấn Äá»™, Tây Thiên Trúc.
Thế đó, du khách cá»§a chúng ta, trong 8 ngà y, tá»± mình tham há»c tiếng Anh, tiếng ngưá»i Nam Ấn, tức là tiếng Tamil, tham quan cảnh trà Singapore và nÆ¡i đây, ta lại má»™t lần nữa, được lắng mình trong và i khổ thÆ¡ trầm mặc:
Không kim, không cổ, vẫn quen nhau,
Cảnh huyễn, mà i bôi, ngũ thể mà u,
Mắt huệ toà n xem, nà o có lạ,
Nơi mô cũng gặp, ngảnh là sao?
Là sao bỉ thá», buổi hôm nay?
NgÅ© dục tranh mồi, quên lá»ng ai;
Nhượng hết cho Ä‘á»i, tay rÅ© sạch,
Xin đừng chia rẽ, nói là hai.
Rạng sáng ngà y 25-4, tà u và o cảng Madras và hà nh giả lưu lại đây ba ngà y, có khi thì cải trang thà nh đạo sÄ© Bà La Môn, có khi thì cải dạng là đạo sÄ© Hindu, nhá» váºy mà Ngà i “xông pha†vá»›i há» má»™t cách dá»… dà ng, “ngưá»i bốn thổ [hay bốn châu thiên hạ], không lạ mắt như cái áo trà ngâ€. (NK, tr.23). Bởi vì, ở đây, tuy ngưá»i ta không sùng Pháºt, nhưng vẫn nể trá»ng kẻ xuất gia.
8 giá» sáng, tà u há»a rú còi rá»i Madras hướng đến Xá Vệ Quốc (Calcutta) và rạng sáng ngà y 30-4 thì tà u đã đến nÆ¡i đây. Sau đó, khoảng 3 giá» chiá»u, hà nh giả là m thá»§ tục Ä‘i vá» Bénarés (Ba La Nại) bằng vốn liếng tiếng Bắc Ấn có được suốt ba ngà y trên tà u há»a, vì đôi chút tiếng Tamil đã há»c không sá» dụng được nÆ¡i đây.

Thá»§ bút cá»§a HT ThÃch Nhẫn Tế
Nháºp thà nh Ba La Nại
Hướng vá» thà nh Ba La Nại, nÆ¡i mà giáo pháp đầu tiên váºn chuyển và cÅ©ng là nÆ¡i mà năm anh em ông Kiá»u Trần Như đắc thánh quả. Nháºt ký ghi rằng “mang gói ra Ä‘i, phú mặc cÆ¡ duyên, bần tăng chỉ vững lòng niệm Pháºt Ä‘i tá»›iâ€. Chất văn bắt đầu từ tr.29 - tr.36 toát lên sá»± an ổn lạ kỳ, tuy đã và o nÆ¡i thánh địa, tuy gặp toà n ngoại đạo, nhưng lòng lữ khách vẫn không phân biệt, luôn kÃnh ngưỡng, vẫn hướng lên phÃa trước cho đến khi nà o chạm mặt Pháºt tÃch thì thôi. Suốt đêm thao thức nÆ¡i thà nh Ba La Nại, hà nh giả bá»—ng nhiên uất nghẹn, bao nhiêu táºp khà muá»™n phiá»n ngà n xưa, bá»—ng đâu trút sạch và nghe trong hư không như có tiếng há»™ trì. Váºy đó, hà nh giả đã lưu lại tại chùa ngoại đạo ngót cả hai tuần vá»›i tâm niệm “phép là m ngưá»i tu hà nh trong đạo Pháºt, sở dÄ© là tùy thuáºn, nhẫn nhục, là cái bà i há»c cần yếu cá»§a nhà ThÃch tá»â€. Và ngà y 31-4, bước chân hà nh giả đã nháºp thà nh, tÃnh ra trá»n ná»a tháng ròng má»›i thá»a ước mÆ¡. "Có lẽ chà nguyện đạt thà nh từ đâyâ€. (NK tr.34). Mãi đến ngà y 14-5 "nghe nói có chùa Pháºt cách xa thà nh Xá Vệ tám ngà n cây số, xin cho ngưá»i dẫn Ä‘i viếng chùa Pháºtâ€; và rồi "thẳng và o chánh Ä‘iện thấy tượng Như Lai, phút chốc động lòng, sa nước mắt, vì từ 17 tháng Tư tá»›i nay không đặng lá»… bái thánh tượngâ€. Thì ra đây là chùa cá»§a há»™i Mahâ-Bodhi (Äại Bồ Äá») cá»§a TÃch Lan, há»™i chúng đó đến đây để chấn hưng Pháºt giáo.
Sáng hôm sau đó, hà nh giả chúng ta từ giã nhà thỠđạo Hindu, "quảy gói Ä‘i bá»™ tầm Tăng-già mà và o, phút gặp hai vị Sa-di Xiêm đạo hiệu là Mêta và Karnna,†(NK, tr.53) sau khi ra mắt nhau, nhá» huynh Mêta biết đôi chút tiếng Pháp, nên chuyện vãn, hà nh giả má»›i biết chá»— mình vừa đến chÃnh là Lá»™c-giả-viên (Sarnath) và như thế là , sư ông xin gia nháºp há»™i. Ở đây, hà nh giả an lòng há»c tiếng Anh và tiếng Hindi vừa đủ giao tiếp phổ thông vá»›i những đạo huynh cùng há»™i. Và cho đến tháng 11-1935, sư ông má»›i chÃnh thức xin đến cá»™i bồ Ä‘á», nÆ¡i Äức ThÃch Ca tá»a thiá»n để lá»… bái cúng dưá»ng.
Giai Ä‘oạn từ tháng 5 đến tháng 11-1935, NK không cho ta biết sư đã là m gì, nhưng ta cÅ©ng Ä‘oán ra rằng, đây là khoảng thá»i gian mà sư ông, báºc hà nh giả cá»§a chúng ta, buá»™c phải há»c bản ngữ Ấn Äá»™ và nhất là tiếng Anh, sá»± kiện nà y, chÃnh những lá thÆ¡ sau đó mà sư đã viết cho tòa Lãnh sá»± Anh v.v... và thá»i gian còn lại, là những thá»i gian, ta biết chắc rằng, sư ông dà nh hết cho tá»a thiá»n và quán tưởng các chá»§ng tá»± Pháºt, như các tiểu Ä‘oạn cá»§a tr.51-53 đã ghi, khi sư quán chữ (अ) hay là quán "mặt nháºt ở mi gian cá»§a Pháºt tổâ€, "cháºp lâu có đến 10 phút, tôi má»›i lấy mắt nhìn dòm ngưá»i nÆ¡i mé sông, thì sắc diện ai cÅ©ng đặng mà u kim sắc. Tôi toại nguyện bình đẳng quánâ€. (NK, tr.52).

Ká»· váºt cá»§a HT Nhẫn Tế từ Tây Tạng
Äoạn nháºt ký nà y dạy ta biết rằng, “Äại và Tiểu thừa†không có má»™t ranh giá»›i nà o cả trong lòng cá»§a sư. Bởi vì, khi và o vưá»n Lá»™c Giả, chÃnh sư đã xin gia nháºp há»™i cá»§a chư sư ngưá»i TÃch Lan, tức là các vị Pháºt giáo Nguyên Thá»§y. Vấn đỠở đây, là “đứa con chung cá»§a má»™t đấng cha là nh - Äức Pháºt†và , ngưá»i cha nà o lại không muốn con mình “thà nh Pháºt†bao giá». Sá»± kiện nà y cho ta biết rằng, vá»›i lòng thiết tha cầu Pháºt, vá»›i nÆ¡i nà o có tháp tÃch, Ä‘iện thá» Pháºt Äà , thì nÆ¡i đó luôn là Pháºt địa, luôn là bình đẳng địa, như phép quán mà sư ông từng thá»±c hiện, cho những ai cầu pháp, và ta đã có má»™t sư ông như váºy.
Má»™t sá»± kiện tháºt là quan trá»ng diá»…n ra trong khoảng thá»i gian đầu tháng Giêng năm 1936 (15 / janvier / 1936), là sư đã được tháp tùng cùng các vị Lama Ä‘i Népal để lá»… Thánh tháp. Phái Ä‘oà n hà nh hương gồm có: sư (ngưá»i Việt Nam), tì-kheo Phạm Ngá»™ ngưá»i Hoa và , Losang Lama, Losang Kompo, Kolchch Tâmpa (ba vị sư Tây Tạng). Sau khi vuợt qua hà ng ngà n cây số, Ä‘oà n hà nh hương cÅ©ng đã đến Tuyết SÆ¡n, tức thắng địa Népal, lúc đó khoảng 4 giá» sáng, ngà y 2-2-1936, tức ngà y mùng 10-1-BÃnh Tý.
Ta nói sá»± kiện nà y quan trá»ng, là vì, chuyến Ä‘i ấy, sẽ mở ra má»™t nhân duyên cho việc tấn nháºp Tây Tạng cá»§a sư mà mục Ä‘Ãch duy nhất là : nếm táºn nguồn pháp vị như váºy cá»§a cả hai pháp tu mà hà nh giả cá»§a chúng ta vốn đã thá»±c hà nh, như ta biết, đó là : sư thá»±c hà nh cả hai pháp tu, Thiá»n Máºt như trong những trang nháºt ký đã cho biết. Sá»± kiện nà y cÅ©ng nói lên rằng, lịch sá» cụ thể cá»§a Thiá»n và Máºt, trên dòng chảy cá»§a Pháºt giáo Việt Nam, nói chung, sư là vị được trá»±c tiếp truyá»n trao, bởi vì, đúng như ST cho biết: “Ông nghiên cứu Pháºt giáo từ năm 16 tuổi, sau đó xuất gia vá»›i hòa thượng Ấn Thà nh-Từ Thiện, chùa Thiên Tôn vá»›i pháp danh ChÆ¡n Phổ-Nhẫn Tế, thuá»™c vá» dòng Lâm Tế Ä‘á»i thứ 40†và cÅ©ng đúng như bà i viết cá»§a TS. Trần Hồng Liên, “Chùa Tây Tạng - dấu ấn Pháºt giáo Máºt tông Tây Tạng†đăng trong táºp san Khoa há»c Lịch sá» Bình Dương, số 1, tháng 12-2005, và bà i viết nà y được phát triển thà nh má»™t tiểu luáºn, vá»›i tiêu Ä‘á»: "Chùa Tây Tạng, Bình Dương: ngôi chùa duy nhất ở Nam bá»™ mang dấu ấn Máºt tông Tây Tạng†đăng trong táºp san Chùa cổ Bình Dương và đây là những gì mà ta Ä‘ang Ä‘eo Ä‘uổi.
Tuy nhiên, tại nhiá»u nÆ¡i trong NK, cho phép ta tuyên bố rằng, sư còn là má»™t hà nh nhân Niệm Pháºt nữa. Chúng ta nên nhá»›, giáo pháp dù là giáo pháp gì được Pháºt thuyết ra, chÃnh là Sắc, bởi vì nó là phương tiện và cÅ©ng bởi vì, nó được thuyết ra cho ba cõi. Và , chÃnh Äức Pháºt đã nháºp Niết bà n trên sắc pháp nà y, tức là cảnh giá»›i cá»§a Thiá»n thứ tư váºy. Do đó, trên cÆ¡ sở như thế, Äại thừa kiến láºp há»c thuyết “Tam Thânâ€, là vì ngoà i sắc, thì chúng sinh trong ba cõi biết dá»±a và o đâu - chúng ta có Bồ tát hạnh. NghÄ©a rằng, cho dù “Trá»±c chỉ nhân tâm, kiến tÃnh thà nh Pháºtâ€, thì “trá»±c chỉ†vẫn phải luôn là Sắc trong má»i trưá»ng hợp, còn “kiến tÃnh†thì hãy để cho hà nh nhân tá»± nghiệm bằng chÃnh Pháºt tâm cá»§a mình. Theo chá»— tôi biết, chùa Tây Tạng, má»—i tháng vẫn hai ngà y tổ chức lá»… sám, má»—i chiá»u vá» viếng chùa, Pháºt tá» luôn nghe chư sư tụng niệm Di Äà , Phổ Môn. Bởi vì, chúng ta, đôi khi Ä‘á»c NK sư ông bằng cái tâm lạm phát (inflationary-mind) cá»§a mình nhiá»u hÆ¡n, cái mà thuáºt ngữ Pháºt giáo gá»i là “ngã mạn - adhimà naâ€, cho nên ta là m sao mà hiểu được hà nh tÃch cá»§a sư ông, thế thì, có cái gá»i là “tông mônâ€, “giáo phái†má»›i có cÆ¡ há»™i xuất sinh theo lẽ thưá»ng tình. Nói theo Duy thức, má»i thứ cưỡng danh, cÅ©ng chỉ là “danh ngôn táºp khà - adhivacà na†mà thôi. Cái “phần má»m†cá»§a bất cứ giáo pháp nà o, thì phải do ta tá»± nghiệm.
Trở lại, 4 giá» sáng ngà y 3-2-1936, Ä‘oà n đã đến chân núi Hy Mã Lạp SÆ¡n, thuá»™c nước Népal, hỠđã viếng thăm tháp "Sư tá», tẩy uế và lá»… Pháºt, nhiá»…u thápâ€. (NK, tr.60). Sau đó, bằng má»i phương tiện, trải qua 6 ngà y gian khó, Ä‘oà n đã trá»±c nháºp Népal. Và ở đây, nÆ¡i tháp Bouddha-Narth, sư đã thỉnh đặng má»™t số Xá lợi Pháºt, hiện Ä‘ang trang nghiêm tại chùa Thiên Thai, Bà Rịa, VÅ©ng Tà u, và má»™t Ãt cÅ©ng Ä‘ang được phụng kÃnh nÆ¡i chùa Tây Tạng. NK ghi rằng: "Äó là bình Xá-lợi cá»§a Pháºt ThÃch-Ca, thầy mà lá»… đặng món ấy cÅ©ng như chÆ¡n Pháºt thân... Nghe qua, bần tăng chưng há»ng. Cháºp lâu, bèn thưa: nghe rằng, xưa kia Xá-lợi đã phân từ bá»u bình, chia má»—i tháp má»™t bình, mà đây sao lại nhiá»u bình? Ngà i [thượng tá»a quản tháp] rằng: phải, nhưng duyên cá»› ấy có lẽ ông cÅ©ng hiểu, vì ông là ThÃch tá», lá»±a há»i tôi là m chi? Bần tăng chắp tay bạch rằng: ở An Nam qua tá»›i xứ nà y là thiên sÆ¡n vạn hải, thì có đâu đặng rõ biết duyên cá»› ấy, xin Ngà i hoan há»·. Äoạn Ngà i dẫn tÃch: xưa thì Xá-lợi Pháºt tổ ở tại tháp Niết-Bà n (Cu-thi-na-quốc), lúc binh Ä‚ng-lê náo loạn, thì tổ sư bèn dá»i qua nước Niếp-ba-lê, thá» tại Sư-tá» tháp nà y. Từ khi ngoại đạo thạnh hà nh, Pháºt đạo đã qua [bước sang] thá»i kỳ mạt pháp. Ông qua tá»›i Thiên Trúc, ông có thấy những tháp tá»± tiêu tan hư sáºp chăng?... Bần tăng vá» cả ngà y buồn bã, bữa ngá» biếng ăn. Cái tham tâm đã dáºy động và nghÄ© rằng, "Mình Ä‘i, mình thấy, mình đặng lá»… bái, mà ngặt má»™t Ä‘iá»u là : thương thầy bổn sư [y chỉ sư], tuổi đã cao mà công cÅ©ng cao trong ná»n đạo hạnh, nhưng không đặng thấy và lá»… bái. Trá»n ngà y đêm van vái vá»ng tưởng đức Như Lai, xin thương Nam-Việt chư ThÃch tá» và chúng sinh xui sao cho đệ tá» cầu đặng chút phần Xá-lợi Ä‘em vá» nước Nam (đó là cái tham tâm nó lá»™ là váºy: đã lá»… bái được rồi muốn thấy, thấy rồi lại muốn cho đặng Ä‘em vá» xứ mà chia phước vá»›i chư Tăng và bá tánh)... vì Ngà i cÅ©ng rõ, Xá-lợi là váºt báu nhà Pháºt đạo, sáu Ä‘á»i hằng giữ chá»— nà y, chưa có ai đặng hồng phúc ấy... Thôi thôi, vì đạo đức cá»§a thầy, vì công đức khổ hạnh cá»§a thầy, vì chúng sinh, dầu tôi có bị khổ sau khi dâng cho thầy chút đỉnh Xá-lợi, thì tôi cÅ©ng cam tâm.
Ôi! nghe qua dưá»ng như bệnh hấp hối mà gặp thuốc hồi dương, nên lá»… nữa, ngà i đỡ dáºy và nắm tay kéo thẳng và o đại Ä‘iện, lấy chìa khóa mở cá»a tháp, và o vá»ng bái, quỳ lại, rồi đứng dáºy, nói rằng: nhÆ¡n duyên bao nhiêu thì đặng bấy nhiêu, tôi không biết. Nói rồi, bưng bá»u bình xuống, bảo bần tăng lấy má»™t cái khăn vải và ng cá»§a bổn đạo cúng trên Ä‘iện, để lên đầu, trải ra, ngà i trút cả bình lên khăn, thì nghe có chút Ãt rá»›t và o khăn. Dở bình lên, bần tăng bèn túm lấy khăn, rồi lá»… bái Ä‘i ra. Ngà i căn dặn, cẩn tháºn, rồi ngà i đưa ra cá»a. Bần đạo kiếu luôn... lòng mừng khấp khởiâ€. (NK, tr.68-69).
Qua đây, ta thấy rằng, mục Ä‘Ãch Tây du cá»§a sư không chỉ vì sá»± ham muốn cá»§a cá nhân mình, mà chuyến hà nh hương ấy, còn mang theo cả tâm nguyện cá»§a mình cho toà n dân tá»™c Việt, cho hạnh phúc cá»§a chư Tăng và bá tánh nữa. Má»™t lần nữa, ta há»c nÆ¡i đây, hạnh nguyện cá»§a má»™t chúng sinh có tuệ giác. Do váºy, khi bước và o cổng cá»§a chùa Tây Tạng, ta bắt gặp ngay hai câu kệ khắc trên hai trụ đá cá»§a chùa:
西æ¸ç¨?妙天真寶
è—出å«éˆåœ°æ£é¦™
Tây quy độc diệu thiên chÆ¡n bá»u
Tạng xuất hà m linh địa chánh hương.
Tạm dịch:
Ngá»c tháºt cá»§a trá»i độc diệu từ Tây lại
Chánh hương của đất chứa linh thiêng do Tạng sinh.
TS. Trần Hồng Liên, cho rằng, “thiên chÆ¡n bá»u†nhắm và o hai chùa Thiên ChÆ¡n và Bá»u Hương (các ngôi chùa do sư kiến láºp hoặc trùng tân) và “Tây†thì cho là Tây Tạng. Tất nhiên, để chứng minh cho bà i viết cá»§a mình, ở góc độ lịch sá», nên ST đã quy như váºy, và đây cÅ©ng là má»™t mẫu chứng cứ phổ biến, hợp lý (tiếc rằng, trong tiểu luáºn tạp san Chùa Cổ Bình Dương chữ éˆ Ä‘ viế lá»™ thà nh é›¶. Nguyên văn là hà m linh [å«éˆ],chỉ cho chúng sinh có tình thức). Tuy nhiên, 天真寶, còn có nghÄ©a là ngá»c Như ý (maniratna), bản chất trong sáng đặc thù và è—出, có nghÄ©a là xuất từ Như Lai Tạng hay gá»i là xuất từ chá»§ng tÃnh Như Lai, cÅ©ng có nghÄ©a là , ‘pháp giá»›i Tạng thân, gá»i là A Di Äà Pháºtâ€, chá»› không phải là bá»n dị sinh hay prthak; còn “æ£é¦™ - chánh hươngâ€, có nghÄ©a là : Äịnh hương, Tuệ hương và Giá»›i hương, ba yếu pháp là m nên Ä‘á»i sống xuất thế cá»§a Pháºt giáo và , 地, chỉ cho Tháºp Äịa (dasabhùmi) cá»§a Bồ tát đạo; hà m linh (å«éˆ), chỉ cho tÃnh phương tiện Sắc châu biến hay phổ quát từ Pháºt tÃnh; Tây (西) và Tạng (è—) ghép lạ, chỉcho chùa Tây Tạg trong cách uyên thâm Nho há» cá»§ sư Tóm lạ, hai câu trên, theo thiể ý có nghÄ© la "ai cÅ©g có thểtu thà nh PhẠcảvì sinh ra từTạng Như lai, nhưng pháp môn thù thắng nhất, phải là từTây lại".
Tấ cả những Ä‘iá»u đó sẽ có thể nên lý giải như thế nếu xét trên quan Ä‘iểm triết há»c cá»§a Äại thừa. Song, trà phà m là m sao dõi được hà nh tướng cá»§ báºc “vô vịc chân nhân†Thế nhưng, có má»™t Ä‘iá»u chắc chắn rằng, hạnh cá»§a sư phải là hạnh “vô công dụng hạnhâ€má»›i đúng, tức là thanh tịnh hạnh, hạnh không tư lợi, như ta bắt gặp bất cứ nÆ¡i đâu, trong toà n NK. Nếu chúng ta viếng chùa, trước khi và o chánh Ä‘iện lá»… Pháºt, ta sẽ gặp trước tiên là má»™t cái tháp khiêm tốn có bốn tầng, tầng đầu có khắca há» hình cá»§a sư tầng kế là câu "từ Lâm tế pháp nhãn gia phong, húy như Ä‘i Pháp Minh, diệu vân yết ma vị?, viết bằng Hán tá»± tầng ba là bà i chú “Om manipadme Hùmà¥?ण?प?à¥?ेह?ं - Om trong hoa sen là ngá» Như ý Hùmâ€viết bằng tiếng Tây Tạng và tầng trên cùng là lục tá»± "Nam mô A Di Äà Pháºt†bằng Hán tá»± Tháp nà y do Hòa thượng Tịch Chiếu, tổ thứ nhì cá»§a chùa thá»±c hiện. Äặc trưng cấu trúc cá»§a tháp nà y cho ta biết theo “tư kiếnâ€là , sư không xiển dương, hay chá»§ trương bất cứ giáo pháp nà o, cho dù, sư là má»™ Lama đắc pháp chánh truyá»n từTây Tạng.
Trở lại, và o ngà y 7-2, Ä‘oà n khởi hà nh vá» Bồ Äá» Äạo Trà ng, ghé viếng đại há»c Nalanda, hồi tưởng đại sưHuyá»n Tránng khi xưa có lần ở đâ y há»c đạo, lá»… bái thạch tòa đạo trà ng, nÆ¡i Pháºt dừng chân khai hóa. Äà n trú nÆ¡i đây suốt ba tháng và thá»±c hiện má»i công hạnh cá»§a má»™t ThÃch tá» như công quả cúng dưá»ng, chiêm bái khắp các thánh tÃch. Và rồi, sư xin phép Há»™i Äại Bồ Äá» Ä‘i Tây Tạng.
Nháºp Lahsa, kinh đô Tây Tạng
Äã và o thà nh Lahsa rồi, mãi đến 3-7-1936, sư má»›i được yết kiến và hà nh lá»… vá»›i quan nhiếp chánh vá»›i tư cách là Quốc vương BÆ¡dalama (tức là quan nhiếp chÃnh cá»§a vương quốc Tây Tạng thá»i bấy giá», bởi vì đức Dalai Lama, ngưá»i kế vị chánh thức má»›i chừng 5 tuổi mà thôi), lúc bấy giá» Quốc vương (quan nhiếp chÃnh) chỉ 27 tuổi. NK ghi rằng: “ Bữa Ä‘iểm tâm cải salade chấm muối, không có giấm mà trá»™n salade. Äoạn 9 giá», quan thừa tướng cho ngưá»i lại bảo, giá» nà y Ä‘i đảnh lá»… Quốc vương BÆ¡dalama đặng; Bảo rằng: bần đạo phải đắp y bÃ-sô, chá»› không nên báºn đồ Tây Tạng Ä‘i yết kiến Quốc vương. Y theo lá»i dạy, rồi cùng huynh đệ cá»§a Samdhen, bốn ngưá»i khuân lá»… váºt... Lén ngó, thấy Äại đức BÆ¡da Lama Quốc vương (tuổi) tác còn thÆ¡ (há»i lại thì má»›i 27 tuổi, thế ngôi Tả-lê lama Quốc vương tịch, đặng bốn năm), mặt mà y sáng láng, ngồi nÆ¡i long đơn trải gấm Tây Tạng. Ná»™i bá»n, chỉ bần đạo đắp y và ng rá»±c từ trên sấp dưới, là m cho Quốc vương chăm chỉ ngó ngay, các quan ná»™i Ä‘iện Ä‘á»u để mắt. Äoạn Samdhen đảnh lá»…, bần đạo y theo, rồi Samdhen Ä‘em Anh-lạc long tợ dưng... các quan hầu má»i bần đạo ngồi nÆ¡i đơn cao... Äến nay Ä‘i ra mắt Quốc vương thì thừa tướng đã tâu trước, lại Ä‘i vá»›i bá»n tôi, Ä‘i con đưá»ng đến ngá»± Ä‘iện, ai ai thấy cÅ©ng biết, nà o ai dám nói. Lại thêm lúc vá» tuy ná»™i bá»n Ä‘i không có Lama quan dẫn đưá»ng, nhưng nhân dân quan lại xem thấy cái niệt Ä‘iá»u trên cổ [tức là khúc vải và ng quấn cổ vua ban] cÅ©ng đủ biết ở trong ngá»± Ä‘iện, hoà ng thiá»n mà ra. Bần đạo nghe qua, niệm Pháºt và cảm oai linh Pháºt lá»±c á»§ng há»™ là m cho bần đạo an ổn các nÆ¡i vô chướng ngạiâ€.
Từ thá»i Ä‘iểm nà y, sư chánh thức là má»™t vị tu sÄ© Tây Tạng, cho đến khi sư đắc thiá»n pháp và được Pháp danh là : Thubten Osall Lama (có nghÄ©a: Thubten là tên đức Tả-lê Lama Thái thượng hoà ng đã băng hà . Thubten là vòng cứng bá»n chắc kim cương. Còn chữ Osall là : ánh sáng mặt trá»i, tên cá»§a đương kim quốc vương Lama, nên bần đạo biết là : Huệ nháºt. (NK, tr.319-320) và pháp danh nà y được loan báo khắp nÆ¡i.
Ngà y 30-6-1937, lúc “ 7 giá» sáng sư vá» Sà i Gòn, vá» tá»›i am 11 giá» trưaâ€. (NK, tr.406). Äúng ra, sư còn phải ở Tây Tạng má»™t thá»i gian nữa, nhưng, theo NK, các sư Tây Tang cho biết là đất nước mình sẽ trải qua binh biến, nên sư không thể lưu lại được. Ta thấy, “pháp nạn†cá»§a Tây Tạng, vốn đã được ngưá»i Tây Tạng biết trước rồi. Và đây cÅ©ng là vấn đỠlịch sá», xét trên thánh trà cá»§a các Lama.
Theo NK, ta có thể chia ra là m hai phần: từ tr.13-tr.186, là quá trình chiêm bái Pháºt tÃch ở Tây Trúc và , từ yt.192-tr.317, là quá trình tu há»c tại Tây Tạng. NghÄ©a rằng, sư đã tháºt sá»± “hóa thân†là m má»™t Lama Tây Tạng vá»›i má»i công hạnh đặc thù cá»§a má»™t Lama - há»c Tạng văn, thiá»n định, quán tưởng Tứ niệm xứ theo cách riêng cá»§a Pháºt giáo Tây Tạng, trì chú và các phương pháp Yoga mang tÃnh váºt lý đặc thù (cá»§a Tây Tạng)... - cho đến khi đắc pháp và thá» pháp danh.
Vá»›i lối văn bình dị, khoa há»c và già u lòng bi, NK dẫn ta Ä‘i và o chi tiết cá»§a lịch sá» Pháºt tÃch ở Ấn Äá»™, các táºp quán cÅ©ng như các phương thức tu hà nh Pháºt giáo cÅ©ng như cá»§a các ngoại đạo, lồng trong đó là các quan Ä‘iểm trung thá»±c và thắm đượm tình cảm cá»§a sư. Và rồi, bản văn dẫn ta và o đất nước Tây Tạng vá»›i các chuá»—i gian truân trong quá trình cầu và đắc pháp. Có thể nói, và o những ngà y giữa cá»§a phân ná»a đầu thế ká»· XX, thì NK, không chỉ là má»™t nháºt ký, mà còn là má»™t áng văn ký sá»± thiên tà i, má»™t vần thÆ¡ lá»™ng lẫy cá»§a má»™t nhà thÆ¡ già u tình cảm, thấm đượm tÃnh nhân bản và Pháºt bản. HÆ¡n thế, NK còn thể hiện là má»™t giáo pháp thá»±c sá»± cá»§a má»™t báºc chân tu. Nó chuyển tải hầu hết má»i thể nghiệm cá»§a “căn†và “cảnhâ€, má»™t quá trình lịch nghiệm cá»§a má»™t cá nhân. Xa hÆ¡n, NK đã trở thà nh kim chỉ nam cho cả hai mặt: lịch sá» thuở “bình minh†cá»§a Máºt giáo ở Việt Nam nói chung, và nói riêng tại Bình Dương, và lịch sá» giáo chứng nữa.
Như má»™t Ä‘iểm son, má»™t vết chân trên dòng lịch sá» còn nhiá»u khuất tất, bởi vì, chỉ hai chữ “truyá»n thừa†vốn đã mang lại biết bao xung đột hệ phái trong bất cứ tôn giáo nà o, bất kể Pháºt giáo hay là không. NK sư ông là má»™t dấu ấn lịch sá», nó chia phần mình cho giáo pháp và cho tất cả chúng sinh, như chÃnh chân lý chia phần bình đẳng cho tất cả. Pháºt giáo, tháºt váºy, như con Rồng thần, ngưá»i ta chỉ có thể thấy được phần “đuôi†cá»§a nó. Chùa Tây Tạng, cÅ©ng như, có thể còn biết bao nhiêu ngôi chùa như thể vá»›i dáng vẻ khiêm nhẫn cá»§a mình, đã chuyển tải nÆ¡i tá»± thân biết bao Ä‘iá»u huyá»n nhiệm và điá»u nà y cần đến sá»± phê xét và nghiên cứu cá»§a những nhà sá» há»c. Bởi vì, nói cho cùng, cả Máºt và Thiá»n mà sá»± tồn tại cá»§a cả hai, phải luôn được sở y trên bình diện trá»±c truyá»n đúng như bản thân cá»§a chúng.
Nằm dưới rừng đại thỠđã thà nh lõi xám, chùa Tây Tạng ( “đã được nhiá»u lần trùng tu và ngà y thêm trang nghiêm theo lối kiến trúc kết tân. Chánh Ä‘iện thiết kế thá» phượng như má»™t pháp há»™i khi Pháºt còn tại thế. Ở giữa Ä‘iện thá» Pháºt ThÃch-Ca (tượng cao thiá»n tá»a 2m3). Chung quanh gồm chư Pháºt ở các vị trà như tầng dưới thá» Äịa Tạng, Di Lặc; tầng kế thá» Phổ Hiá»n, Văn Thù; tầng trên là Quan Âm, Thế ChÃ... Äặc biệt Ä‘Ãch thân Hòa thượng trú trì (tức hòa thượng Tịch Chiếu, hiện còn tại thế, tuổi đã ngoà i 95) cÅ©ng góp phần tham gia và o việc chỉnh sá»a trong quá trình tạo tác má»™t số ảnh tượng Pháºt như tượng Äức Bổn Sư... cho được hoà n mỹ hÆ¡n... Sau lần đại trùng tu và o năm 1992, chùa có dáng dấp gần giống như má»™t ngôi chùa Tây Tạng. Chánh Ä‘iện cấu trúc hình khối vuông, chÃnh giữa là ngôi tháp (stupa), tứ giác có chiá»u cao trên 15 mét. Cách thiết kế tầng thượng ở mặt bằng nốc chùa... năm Ä‘iện thá» năm vị gá»i là ‘ngÅ© trà Như Lai’ (chiá»u cao má»—i vị 1m5)...
Äặc biệt hÆ¡n cả, có lẽ Minh Tịnh là nhà sư Việt Nam đầu tiên ghi chép, lưu giữ được hình ảnh, sá»± kiện cuá»™c hà nh trình vỠđất Pháºt má»™t cách chi tiết đầy đủ từng ngà y từ Viêt Nam qua Ấn Äá»™ - Népal - Tây Tạng và ngược lại. Cuốn nháºt ký nà y, có thể xem như là táºp “Tây Trúc - Tây Tạng ký†ghi rõ thá»i gian, các địa danh và Pháºt sá»± suốt cuá»™c hà nh trình từ khi ngà i xuất hà nh từ Thá»§ Dầu Má»™t, Bình Dương, rá»i bến Nhà Rồng (Sà igòn) và o ngà y 17- 4-1935 cho đến lúc trở vá» Việt Nam và o ngà y 30- 6-1937 (kéo dà i 2 năm 2 tháng 13 ngà y). Cuốn nháºt ký ghi bằng thá»§ bút cá»§a Ngà i vá»›i nét chữ nghiêng, đẹp, rõ rà ng bằng chữ quốc ngữ, có xen lẫn ghi chú thêm bằng tiếng Pháp, Anh (Tây Tạng, Phạn...). Nháºt ký có độ dà y trên 300 trang khổ lá»›n, hiện còn lưu giữ cẩn tháºn tại chùa Tây Tạngâ€. Và , có thể nói “Ngà i là má»™t “tiểu Huyá»n Tráng cá»§a Việt Nam†) váºy. (Theo táºp san Chùa Cổ Bình Dương).
Äể kÃnh tán công đức cá»§a sư đối vá»›i nước Việt nói chung và riêng đối vá»›i Bình Dương và rất riêng đối vá»›i ngưá»i viết - báºc hà nh nhân sau khi đắc pháp từ Tây Tạng vá», đã “mặc như lôi†cho đến khi thị tịch, nghÄ©a rằng, Pháºt giáo chỉ có thể tìm thấy nÆ¡i má»™t và i vuông đất “thổ cư†khiêm tốn hÆ¡n là nÆ¡i hà ng trăm mẫu đất “trồng cây ăn trái†hay “đất nông nghiệp†- đã có chút phước duyên Ä‘á»c được NK nà y vá»›i “tư kiến†cá»§a mình. Cho nên, xin trÃch má»™t bà i chú thuá»™c hệ Bát Nhã nhằm quy mệnh dưới phẩm tÃnh ấy. Chú viết:â€à¤“ं आ ई ऋ. ऊ लरि पंचधातà¥à¤µà¤¿à¤¶à¥‹à¤§à¤¨à¤¿ सà¥à¤µà¤¹à¤¾ (Các linh tá»± như: Om, Ä, Ä«, Å«, là những linh tá»± phải đắc thà nh trong cách tịnh hóa ngÅ© căn.)
PHÃP HIỀN