LIVE CHAT     INSTANT MESSENGER    
BOOKMARK US  |  INVITE  |  HELP GUIDE   |  LANGUAGE:
BLOGS   WRITE NEW BLOG   EDIT BLOGS  
 
RSS

30
Jan/2011

xuân hạnh phúc
by baos

Xuân Hạnh Phúc - 

đạo phật được áp dụng ngay trong thá»±c tế cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, trong má»i hoàn cảnh, giúp những ngưá»i thiện tâm được sống bình an ngay tại thế gian này, chứ đạo Phật không phải chỉ lo cầu an cho ngưá»i sống, cầu siêu cho ngưá»i quá cố mà thôi.  Hiểu được như vậy má»›i không phí phạm cả cuá»™c Ä‘á»i quí báu này!

 

Năm hết tết đến

Ngưá»i ngưá»i chúc nhau

Thân Tâm An Lạc

Tân Xuân Hạnh Phúc

 

Kính má»i Quí vị

Cùng Ä‘á»c bài viết:

 

 

 

XUÂN HẠNH PHÚC

 

Thích-Chân-Tuệ

CÆ¡-sở Phật-há»c Tịnh-Quang Canada

 

         Theo truyá»n thống xưa, từ rất lâu Ä‘á»i, Tổ Tiên truyá»n lại, từ nÆ¡i thành đô, văn minh thị tứ, cho đến nông thôn, xóm làng hẻo lánh, ngày mùng má»™t Tết, Nguyên Äán hằng năm, gia đình chúng ta, thưá»ng hay Ä‘i chùa, lá»… Phật tụng kinh, chí tâm cầu nguyện, chư Phật mưá»i phương, thùy từ gia há»™, nhà cá»­a bình yên, gia đạo hạnh phúc, từ ngày đầu năm, chí những cuối năm.  Äồng thá»i chúng ta, cÅ©ng gá»­i đến nhau, những lá»i cầu chúc, má»™t năm tốt đẹp, vạn sá»± như ý, an lạc kiết tưá»ng.  á»ž trong nhà Phật, ngày mùng má»™t Tết, Nguyên Äán đầu năm, cÅ©ng là ngày vía, Bồ Tát Di Lặc.

 

Chúng ta thưá»ng tụng: Nam Mô ÄÆ°Æ¡ng Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật.  NghÄ©a là: theo kinh Ä‘iển Phật giáo, Bồ Tát Di Lặc sẽ thành má»™t vị Phật trong tương lai.  Như vậy, lá»… vía đức Bồ Tát Di Lặc ngày đầu năm, đối vá»›i má»i ngưá»i, mang ý nghÄ©a hy vá»ng được vạn sá»± kiết tưá»ng, vạn sá»± như ý trong năm má»›i.  Còn đối vá»›i những ngưá»i tu há»c, ngày vía đức Bồ Tát Di Lặc còn mang má»™t ý nghÄ©a trá»ng đại, đó là sá»± tinh tấn tu tâm dưỡng tánh, quyết tâm quyết chí để chuyển hóa tâm trí, từ má»™t phàm phu tục tá»­, đầy dẫy phiá»n não và khổ Ä‘au cá»§a ngày hôm nay, trở thành sáng suốt, giác ngá»™ và giải thoát cá»§a má»™t vị Phật trong tương lai.

 

Nhân dịp đầu xuân năm nay, chúng ta hãy lắng lòng, dẹp qua má»™t bên niá»m ưu tư vá» những chuyện thăng trầm cá»§a thế sá»±, cùng nhau cố gắng tìm hiểu vỠđức Bồ Tát Di Lặc và những hạnh nguyện cá»§a Ngài, để áp dụng ngay trong cuá»™c sống cá»§a ngưá»i Phật Tá»­ tại gia, nhằm mục đích tạo được sá»± an lạc và hạnh phúc má»™t cách trá»n vẹn và thiết thá»±c.

 

Theo quan niệm thông thưá»ng cá»§a dân gian, ngưá»i ta thưá»ng kiêng cá»­ đủ thứ chuyện trong ngày đầu năm má»›i, bởi vì cho rằng, chuyện gì xảy ra trong ngày đầu má»™t năm sẽ "giông" suốt cả năm, nghÄ©a là chuyện đó sẽ được lặp lại nhiá»u lần trong suốt năm đó. Ngưá»i ta coi hướng tốt để xuất hành, chá»n những ngưá»i "tốt tên tốt tướng" để má»i đến nhà xông đất đầu năm, vá»›i niá»m hy vá»ng được "hên" trá»n năm, được tài lá»™c dồi dào suốt năm.  Chẳng hạn ngưá»i tên "Vinh" Ä‘i cùng vá»›i ngưá»i tên "Quang", hoặc ngưá»i tên "Tấn" Ä‘i cùng vá»›i ngưá»i tên "Phát", hoặc ngưá»i tên "Tài" Ä‘i cùng vá»›i ngưá»i tên "Lá»™c" đến thăm, trong ngày đầu năm thì được lắm, tốt lắm, hoan nghênh.  Còn như ngưá»i tên "Quan" Ä‘i cùng vá»›i ngưá»i tên "Tài", thì không được đâu.  Ngày đầu má»™t năm ngưá»i ta kiêng cữ không quét nhà, kiêng cữ không khua chén đũa bát đĩa, vá»›i niá»m hy vá»ng giữ được sá»± sung túc, an hòa trong gia đạo suốt năm.

 

Thá»±c sá»±, ai ai cÅ©ng biết rằng những Ä‘iá»u đó không đúng thá»±c tế, ngưá»i ta chỉ nghÄ© và làm theo thói quen, theo phong tục tập quán, vá»›i niá»m hy vá»ng được Ä‘iá»u này Ä‘iá»u kia, chứ không có căn cứ vào đâu cả, và nhất là không đúng vá»›i Chánh Pháp, nhưng cho đến ngày nay, vẫn còn không ít ngưá»i cứ tin như vậy.  Bởi thế cho nên, trong đạo Phật, chư Tổ chá»n ngày mùng má»™t Tết Nguyên Äán là ngày vía đức Di Lặc và Phật Tá»­ chúng ta thưá»ng gá»i mùa xuân hằng năm là "XUÂN DI LẶC", mang ý nghÄ©a: "Xuân Hoan Há»·", "Xuân Hy Vá»ng", hay "Xuân Hạnh Phúc".  Ã nghÄ©a này hết sức tích cá»±c, thâm trầm và lợi ích, chúng ta nên cùng nhau tìm hiểu.

 

* * *

Trước hết, chúng ta được biết, hình ảnh cá»§a đức Di Lặc được thá» trong các chùa, trông rất khá»e mạnh, mập mạp, và gương mặt luôn luôn tươi cưá»i má»™t cách hoan há»·.  Äặc biệt, chúng ta thấy có sáu đứa bé bám trên thân cá»§a Ngài.  Äứa thì móc mắt, đứa thì móc mÅ©i, đứa thì móc miệng, đứa thì chá»c lá»— tai, đứa thì moi rún, mà Ngài vẫn tươi cưá»i, như không có chuyện gì làm cho Ngài phải phiá»n hà bá»±c dá»c hết trÆ¡n.  Hình ảnh cá»§a sáu đứa bé chính là bài há»c tích cá»±c, giúp chúng ta xây dá»±ng được má»™t cuá»™c sống an lạc và hạnh phúc cho chính chúng ta và cho những ngưá»i chung quanh, ngay trong hiện Ä‘á»i, ngay trong cuá»™c sống đầy phiá»n não và khổ Ä‘au này.

 

Có ngưá»i còn gá»i bức tượng đó là "Phật Hoan Há»·".  Äầu năm đến chùa cúng vái Ngài để được "hoan há»·" suốt năm.  Nhưng cÅ©ng có nhiá»u ngưá»i hiểu lầm cho đó là vị thần có nhiá»u con cái, để những ai muốn có con, hãy đến lá»… lạy Ngài mà cầu xin!  CÅ©ng có nhiá»u ngưá»i lầm lẫn vá»›i bức tượng khác cá»§a má»™t vị thần to béo, miệng cưá»i toe toét, có vẻ khoái trá, hai tay nâng má»™t lượng vàng, đó chính là tượng thần tài, không liên quan gì đến Phật giáo.

 

Sáu đứa bé bám vào thân cá»§a Ngài đó tượng trưng cho "lục tặc", tức là sáu tên giặc chuyên gây phiá»n não, gây rắc rối, gây bá»±c dá»c cho chúng ta trong cuá»™c sống thưá»ng ngày.  Sáu tên giặc đó là những ai?  Làm sao chúng có thể gây rắc rối cho cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chúng ta được?  Chúng ta cần nhận diện rõ ràng sáu tên giặc đó, má»›i có thể Ä‘iá»u phục được chúng, để xây dá»±ng cuá»™c sống an lạc và hạnh phúc, má»™t cách tích cá»±c hÆ¡n.

 

Chúng ta có lục căn, tức là sáu giác quan: mắt, tai, mÅ©i, lưỡi, thân và ý.  Vá»›i hai con mắt, chúng ta trông thấy những hình ảnh nào dá»… thương, hạp nhãn, thì sanh tâm đắm nhiá»…m, nhá»› nhung, tham luyến, muốn chiếm Ä‘oạt làm cá»§a riêng mình; còn nếu trông thấy những hình ảnh khó ưa, xấu xí, thấy phát ghét, thì sanh tâm bá»±c dá»c, tức giận, bất an.  Vá»›i hai cái tai, chúng ta nghe những tiếng êm dịu, tâng bốc, thì sanh tâm đắm nhiá»…m, ưa thích; còn nếu nghe những lá»i chỉ trích khó nghe, chạm đến tá»± ái, chạm đến bản ngã to lá»›n cá»§a mình, thì không kham nhẫn, nên sanh tâm sân hận, oán ghét, bất an.  Vá»›i cái mÅ©i, chúng ta chỉ thích những mùi hương thÆ¡m ngát, dá»… chịu và ghét những mùi khó chịu, những mùi lạ không vừa ý, nên sanh tâm bá»±c dá»c, bất an.  Vá»›i cái lưỡi, chúng ta chỉ thích ăn ngon khoái khẩu, hạp vị, mà không nghÄ© đến sá»± Ä‘au khổ cá»§a các chúng sanh bị giết làm thịt; còn nếu không được ngon miệng, thì sanh tâm bá»±c bá»™i, gắt gá»ng, bất an.  Vá»›i cái thân tứ đại giả tạm này, nhưng vì mê lầm, chúng ta thưá»ng chấp là chính mình, chúng ta chỉ thích mặc đẹp và những xúc chạm vừa ý; còn nếu không được như ý, thì sanh tâm cau có, quạu quá», tức tối, bất an.  Quan trá»ng hÆ¡n cả vá»›i cái tâm ý lăng xăng lá»™n xá»™n, không má»™t giây phút ngừng nghỉ, chúng ta luôn luôn suy tư, nghÄ© tưởng lung tung, linh tinh lang tang, tính toán những Ä‘iá»u gì có lợi cho bản thân mình, cho gia đình mình, cho tổ chức mình, luôn luôn khen mình khinh ngưá»i.

 

NghÄ©a là trong cuá»™c sống hằng ngày, khi "sáu căn" cá»§a chúng ta tiếp xúc vá»›i "sáu trần", mà tâm niệm khởi lên thế này thế ná», trong kinh sách gá»i là "sáu thức", tức là phiá»n não bất an dấy lên vậy. Trong trưá»ng hợp như vậy, lục căn cá»§a chúng ta chính là lục tặc, tức là sáu tên giặc, đã, Ä‘ang và sẽ dẫn dắt chúng ta vào sanh tá»­ luân hồi, nhiá»u Ä‘á»i nhiá»u kiếp.  Nói cách khác, sáu căn cá»§a chúng ta chính là cá»™i gốc cá»§a sinh tá»­ luân hồi.  Ngưá»i ta thưá»ng nói: "tam bành" (tham, sân, si) do "lục tặc" (mắt, tai, mÅ©i, lưỡi, thân, ý) gây ra, chính là nghÄ©a đó vậy.

 

Tuy nhiên, trong Kinh Thá»§ Lăng Nghiêm, Äức Phật có dạy:

"Sáu căn chính là cội gốc của sanh tử luân hồi

và sáu căn cũng chính là cội gốc của giải thoát niết bàn".

 

Tại sao vậy?  Bởi vì, nếu lục căn cá»§a chúng ta, tức là sáu giác quan, gồm có: nhãn, nhÄ©, tÄ©, thiệt, thân và ý, khi tiếp xúc vá»›i lục trần, tức là sáu trần cảnh bên ngoài gồm có: sắc, thinh, hương, vị, xúc và pháp, mà không đắm nhiá»…m, không dính mắc, không sanh lục thức, thì chúng ta đâu có bị phiá»n não, trong lòng đâu có nổi "tam bành". Tức là chúng ta không tham, không sân, không si, dù vẫn thưá»ng xuyên tiếp xúc vá»›i má»i ngưá»i má»i cảnh trong cuá»™c Ä‘á»i.  Giữ gìn được như vậy tức là chúng ta được giải thoát khá»i phiá»n não khổ Ä‘au, sống trong cảnh giá»›i niết bàn an lạc vậy.

 

Mắt trông thấy hình sắc thì biết rõ ràng ngưá»i nào là ngưá»i nào, món này là món này, nhưng không khởi niệm thương hay ghét, ưa hay không ưa.  Tai nghe thấy tiếng thì biết rõ ràng là tán thán hay phê phán, nhưng không khởi niệm khoái chí hay bá»±c bá»™i.  MÅ©i ngá»­i thấy mùi thì biết rõ ràng là mùi hương gì, nhưng không khởi niệm thích hay không thích.  Lưỡi nếm vị thì biết rõ ràng là vị gì, nhưng không khởi niệm khen ngon hay chê dở.  Thân xúc chạm thì biết rõ ràng là tốt hay xấu, nhưng không khởi niệm dá»… chịu hay khó chịu. Tâm ý nghÄ© suy thì biết rõ ràng là đúng hay sai, phải hay quấy, nhưng không khởi niệm kỳ thị, đố kỵ, so sánh, hÆ¡n thua, tranh chấp. Do đó, chúng ta đâu có bị kéo lôi, không có bị cá»™t trói vào chuyện thương thương ghét ghét, chuyện đấu tranh tranh đấu, chuyện lặp Ä‘i lặp lại, chuyện nói tá»›i nói lui, chuyện nói xuôi nói ngược, nghÄ©a là chúng ta đã thoát khá»i vòng sanh tá»­ luân hồi khổ Ä‘au đó vậy.

 

Thí dụ như mắt trông thấy lượng vàng, trông thấy kim cương há»™t xoàn, mà chúng ta không nổi lòng tham lam, ham thích, muốn sở hữu nó, thì đâu phải khổ công khó nhá»c, Ä‘i làm đầu tắt mặt tối, để mua sắm nó.  Còn nếu bản thân, vốn đã lưá»i biếng, không chịu làm việc, mà lại tham lam, muốn có lượng vàng, muốn có há»™t xoàn, thì còn khổ hÆ¡n, gấp muôn bá»™i phần!  Không phải là chúng ta không cần tiá»n để sinh sống, nhưng cổ nhÆ¡n có dạy:

 

Tri túc tiện túc đãi túc hà thá»i túc.

Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thá»i nhàn.

 

NghÄ©a là ngưá»i nào biết đủ thì lúc nào cÅ©ng thấy đủ và ngưá»i nào biết nhàn thì lúc nào cÅ©ng thấy nhàn.  Chỉ cần "biết" như vậy thì cuá»™c Ä‘á»i đã đủ quá rồi, đã nhàn quá rồi.  Bằng như ngược lại, bao nhiêu má»›i gá»i là đủ, chừng nào má»›i gá»i là nhàn?  Con ngưá»i bận lo toan chuyện tranh danh Ä‘oạt lợi suốt cả cuá»™c Ä‘á»i, cho nên không bao giá» thấy đủ, chưa bao giá» thấy nhàn, chẳng kịp tỉnh thức thì đầu đã bạc trắng, thân đã má»i mòn, không còn thá»i giỠđể lo liệu sắm sá»­a hành trang, thì đã phải Ä‘i du lịch thế giá»›i khác rồi!

 

Trong Kinh Di Giáo, Äức Phật có dạy:

 

Tri túc chi nhÆ¡n tuy ngá»a địa thượng du vi an lạc.

Bất tri túc giả thân xử thiên đàng diệc bất xứng ý.

 

NghÄ©a là ngưá»i biết thế nào là đủ, tuy nằm trên đất cÅ©ng lấy làm an lạc, vui sướng.  Ngưá»i không biết thế nào là đủ, dù thân có ở thiên đàng, tâm cÅ©ng vẫn không vừa ý!  Chỉ cần "biết" như vậy thì cuá»™c Ä‘á»i an lạc và hạnh phúc hiện tiá»n!  Bằng như ngược lại, dù có được cầu chúc tiêu diêu nÆ¡i miá»n cá»±c lạc hay siêu thăng vá» cõi thiên đàng trên báo chí, cÅ©ng khó mà được lắm thay!

 

Thí dụ như tai nghe thấy tiếng khó nghe, mà tâm không chấp những lá»i vô nghÄ©a, thì chúng ta đâu có nổi lòng sân, và đâu có bị lôi vào vòng sanh tá»­ luân hồi khổ Ä‘au.  Trong kinh Ä‘iển, Äức Phật có dạy chúng ta là "y nghÄ©a bất y ngữ", tức là chỉ nghe theo những lá»i nói có nghÄ©a, mà không chấp những lá»i nói suông vô nghÄ©a.  Nếu có ngưá»i mắng chúng ta là đồ ngu, mà chúng ta nổi sân, cãi lại cho ra lẽ, thì quả là chúng ta ngu thật rồi, còn gì nói nữa.  Nếu có ngưá»i miệt thị chúng ta mất uy tín quá, mà chúng ta khiêm nhưá»ng chẳng thấy mình có uy tín gì để mà mất, thì bình yên quá!  Những lá»i nói vô nghÄ©a như vậy khi đến nhÄ© căn cá»§a chúng ta, tức là hai cái lá»— tai, cÅ©ng giống như gió thoảng mà thôi!  Äược như vậy, chúng ta sẽ sống cuá»™c Ä‘á»i an lạc và hạnh phúc, không nghi.

 

Bởi vậy, có một bài kệ như sau:

 

Mắt trông thấy sắc rồi thôi,            &nb sp;             (không dính)

Tai nghe thấy tiếng, nghe rồi thì không.     (không mắc)

TrÆ¡ trÆ¡ lẳng lặng cõi lòng,            &nb sp;              (vô niệm)

Nhẹ nhàng ta bước khá»i vòng trầm luân.    (giải thoát)

 

Ngược lại, cũng có bài kệ như sau:

 

Mắt thấy sắc, thấy rồi thì dính,           (dính)

Tai nghe tiếng, nghe rồi thì mắc.        (mắc)

Tam bành lục tặc trong lòng,            &nb sp; (loạn tâm)

Nặng ná» ta lá»t vào vòng tá»­ sanh.        (phiá»n não)

 

         Có ngưá»i đến há»i má»™t vị thiá»n sư: "Làm sao để được giải thoát?".

Vị thiá»n sư đáp: "Lục căn tiếp xúc lục trần, không sanh lục thức là giải thoát".

 

NghÄ©a là thưá»ng ngày, nếu chúng ta sống trong cõi Ä‘á»i này, sáu giác quan cá»§a chúng ta tiếp xúc vá»›i sáu đối tượng ở trần Ä‘á»i, mà không sanh tâm dính mắc, không sanh tâm loạn động vì tham sân si thì chúng ta sẽ được tá»± tại, giải thoát ngay hiện Ä‘á»i.  Mắt trông thấy sắc, tai nghe thấy tiếng, mÅ©i ngá»­i biết mùi, lưỡi nếm biết vị, nhưng mà đừng khởi niệm thương hay ghét, thích hay không thích, nếu như có khởi niệm rồi thì đừng theo.  Như vậy chúng ta đâu có gì gá»i là phiá»n não, sân hận hay bá»±c dá»c nữa.

 

Từ xưa đến giá», má»—i khi tâm khởi niệm, chúng ta liá»n theo đến cùng, theo từ chuyện đông sang chuyện tây, từ chuyện xưa đến chuyện nay, từ chuyện quốc gia đại sá»± đến chuyện hang cùng ngõ hẹp, từ chuyện xứ ngưá»i đến chuyện xứ mình, từ chuyện ngưá»i lá»›n đến chuyện trẻ con, từ đủ má»i thứ chuyện trên trần Ä‘á»i, để rồi than nhức đầu vì nhiá»u chuyện quá, than trá»i trách đất vì khổ thân khổ não quá!

 

Còn như sáu đứa bé luôn luôn chá»c phá đức Di Lặc, mà Ngài vẫn tươi cưá»i hoan há»· như không có chuyện gì xảy ra.  NghÄ©a là "lục căn" cá»§a Ngài vẫn thưá»ng tiếp xúc vá»›i "lục trần", mà tâm cá»§a Ngài không sanh ra "lục thức", thì Ngài sống rất an nhiên, tá»± tại.  Äó là cảnh giá»›i cá»§a những ngưá»i "vô tâm", tức là những ngưá»i không có tâm niệm lăng xăng lá»™n xá»™n, cho nên không có phiá»n não và khổ Ä‘au.  Äó là cảnh giá»›i niết bàn ở ngay trong tâm trí cá»§a chúng ta hiện Ä‘á»i, chứ không phải đợi sau khi chết má»›i tiêu diêu nÆ¡i miá»n cá»±c lạc, hay lên trên thiên đàng đâu đâu không tưởng.

 

Äạo Phật chá»§ yếu chỉ bày phương pháp rèn luyện tâm, chuyển hóa tâm, từ vô minh trở thành giác ngá»™, từ tà vạy trở thành chân chính, từ phiá»n não và khổ Ä‘au trở thành an lạc và hạnh phúc.  Äạo Phật được áp dụng ngay trong thá»±c tế cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, trong má»i hoàn cảnh, giúp những ngưá»i thiện tâm được sống bình an ngay tại thế gian này, chứ đạo Phật không phải chỉ lo cầu an cho ngưá»i sống, cầu siêu cho ngưá»i quá cố mà thôi.  Hiểu được như vậy má»›i không phí phạm cả cuá»™c Ä‘á»i quí báu này!

 

         Thiá»n sư Bá Trượng Hoài Hải có dạy:

"Tâm cảnh không dính nhau là giải thoát".

 

NghÄ©a là chúng ta vẫn thấy, vẫn nghe, vẫn hiểu, vẫn biết tất cả các cảnh trên trần Ä‘á»i, trong kinh Ä‘iển gá»i là "kiến văn giác tri", nếu tâm cá»§a chúng ta không dính mắc thì không phiá»n não.  Không phiá»n não tức là giải thoát.  Thật là hết sức đơn giản.  Lý lẽ tuy cao siêu vi diệu, nhưng hết sức thá»±c tế.  Bất cứ ai cÅ©ng có thể làm được, không cần phải thá» lạy, cúng kiến, không phân biệt tôn giáo, sắc tá»™c, ngôn ngữ, nghá» nghiệp, xuất xứ, há»c thức, nam nữ, già trẻ, bé lá»›n, giàu nghèo, sang hèn.

 

*  *

 

         Tuy nhiên, nói như vậy thì hiểu như vậy, chứ còn thá»±c hiện được cái chá»— "không dính", cái chá»— "không mắc", cái chữ "vô tâm", cái chữ "vô niệm", thì chúng ta cần phải có phương pháp tu để ứng dụng, để thá»±c hành.  Làm sao chúng ta có thể sống vui tươi, hạnh phúc suốt năm và cả Ä‘á»i như đức Di Lặc?  Äiá»u đầu tiên, chúng ta hãy can đảm nhận thấy rõ cuá»™c sống cá»§a chúng ta vui ít khổ nhiá»u, đừng tá»± dối mình gạt ngưá»i, nhưng không bi quan yếm thế và cÅ©ng đừng sống trong phiá»n não, khổ Ä‘au bi thảm như trước đây nữa. Muốn được như vậy, chúng ta phải đảnh lá»… Ngài vá»›i tất cả lòng thành kính và hướng tâm hồn há»c theo cái hạnh nguyện cá»§a Ngài, đặng tâm trí được an vui phÆ¡i phá»›i, dù Ä‘ang ở trong bất cứ cảnh ngá»™ nào cÅ©ng vậy.  Äức Di Lặc tu theo pháp môn nào mà được tá»± tại như vậy?  Äó chính nhá» Ngài tu bốn hạnh "từ, bi, há»·, xả", trong kinh sách gá»i là "tứ vô lượng tâm", tức là bốn tâm địa rá»™ng lá»›n thênh thang, không thể nghÄ© bàn.

 

Vá»›i tâm từ, Ngài luôn luôn mang niá»m vui đến vá»›i má»i ngưá»i, bất cứ lúc nào, không phân biệt gì cả.  Vá»›i tâm bi, Ngài luôn luôn cứu giúp những ngưá»i Ä‘au khổ, những ngưá»i bất hạnh, thương ngưá»i như thương chính mình.  Vá»›i tâm há»·, Ngài luôn luôn vui vẻ, hoan há»· vá»›i những việc lành, những hạnh phúc, những thành tá»±u cá»§a tất cả má»i ngưá»i xung quanh, không có tâm ganh ghét, đố kỵ, tị hiá»m.  Ngài luôn luôn nhá»› câu: "Nam mô nhứt thiết chúng sanh há»· kiến bồ tát".  NghÄ©a là Ngài luôn luôn noi gương những vị bồ tát mà tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u hoan há»· khi gặp mặt.  Vá»›i tâm xả, Ngài không bao giá» chất chứa trong lòng, trong kho tàng tâm thức, bất cứ Ä‘iá»u phiá»n muá»™n nào, dù nhỠđến đâu.  Trái lại, Ngài luôn luôn tha thứ cho bất cứ ai gây phiá»n muá»™n, rắc rối cho Ngài.  Äức Di Lặc không bị bất cứ phiá»n não nào tác động, cho nên thân tướng mập mạp khá»e mạnh, tâm trí thanh thản, thảnh thÆ¡i thÆ¡ thá»›i, nét mặt lúc nào cÅ©ng hoan há»· vui tươi.  Nếu chúng ta muốn được an nhiên tá»± tại, muốn được hạnh phúc ngay hiện Ä‘á»i, chúng ta phải noi gương Ngài để tu bốn hạnh "từ, bi, há»·, xả" vậy.

 

Nếu có tâm từ và tâm bi, chúng ta sẽ biết thương yêu và thông cảm vá»›i tất cả má»i ngưá»i, dù kẻ đó Ä‘ang gây phiá»n não cho mình, đồng thá»i chúng ta sẽ giảm bá»›t lòng tham và lòng sân.  Thí dụ như chúng ta giúp đỡ bất cứ ai Ä‘iá»u gì, hay chúng ta nuôi nấng con cái cá»§a mình, bởi do lòng từ bi, thì chúng ta sẽ không cầu báo đáp, không nhá»› công lao, không kể lể Æ¡n nghÄ©a, vá»›i má»i ngưá»i hay ngay cả vá»›i con cái trong gia đình.  Do đó, ai cÅ©ng hoan há»· khi gặp mặt, không ai cảm thấy khó chịu, sau khi thá» Æ¡n cá»§a chúng ta.

 

Chúng ta thưá»ng có lòng từ bi vá»›i những loài vật nhá» nhít như ruồi muá»—i côn trùng, hay lá»›n hÆ¡n như gà vịt heo bò.  Chúng ta không nỡ giết hại chúng, không nỡ ăn thịt chúng.  Nhưng đối vá»›i những con ngưá»i sống chung quanh, như cha mẹ, vợ chồng, con cái, bạn bè, đồng nghiệp, đồng hương, đồng đạo, đồng bào, đôi khi chúng ta không nhịn nổi má»™t câu nói chạm đến tá»± ái hay má»™t hành động xúc phạm đến danh dá»± cá»§a mình, dù vô tình hay cố ý!  Lòng từ bi như vậy đó cần phải được xét lại!  CÅ©ng vậy, chúng ta thưá»ng có lòng từ bi vá»›i ngưá»i chưa quen hay vá»›i ngưá»i ở phương xa, lâu lâu gặp má»™t lần.  Nhưng chúng ta khó có lòng từ bi vá»›i những ngưá»i ở gần chung quanh, khi há» nói lá»i nào mích lòng mình, làm Ä‘iá»u gì trái ý mình. 

 

Khi chúng ta thấy má»™t ngưá»i làm việc phước thiện, như cúng chùa hay tặng há»™i từ thiện má»™t số tịnh tài chẳng hạn, nếu chúng ta phát tâm tùy há»·, nghÄ©a là vui theo vá»›i việc thiện ngưá»i khác làm được, thì chúng ta cÅ©ng được phước báu như ngưá»i đó.  Tại sao vậy?

 

Bởi vì, trong kinh A Hàm, Äức Phật có dạy:

 

"Khi có ngưá»i mồi ngá»n Ä‘uốc được sáng rồi, nếu ngưá»i khác đến mồi từ ngá»n Ä‘uốc đó, thì ngá»n Ä‘uốc sau cÅ©ng sáng như vậy, trong khi ngá»n Ä‘uốc trước không giảm sáng chút nào".

 

CÅ©ng vậy, khi có ngưá»i phát tâm làm việc phước thiện, thì tâm từ bi cá»§a ngưá»i đó tăng trưởng, tâm tham lam bá»n sẻn cá»§a há» giảm bá»›t.  HỠđược phước báu, giảm bá»›t phiá»n não, lần lần tâm tánh cá»§a hỠđược thanh tịnh, cuá»™c sống cá»§a hỠđược an lạc hÆ¡n, hạnh phúc hÆ¡n.  Nếu chúng ta phát tâm tùy há»·, má»™t trong tứ vô lượng tâm, vui theo vá»›i việc thiện cá»§a ngưá»i khác, thì chúng ta giảm được tâm đố kỵ, ganh tị, tâm từ bi cá»§a chúng ta cÅ©ng tăng trưởng, và khi đủ duyên, chúng ta cÅ©ng sẽ làm việc thiện đó vậy.

 

Còn đối vá»›i tâm xả, đó là chá»— hết sức cao siêu cá»§a ngưá»i tu hạnh giải thoát.  Muốn được giải thoát, muốn được tá»± tại, nhẹ nhàng bước ra khá»i vòng trầm luân, sanh tá»­ luân hồi, nhứt định chúng ta phải tu hạnh xả.  Nếu lục căn cá»§a chúng ta tiếp xúc vá»›i lục trần, đừng dính đừng mắc, cái gì cÅ©ng xả, cái gì cÅ©ng bá» qua hết, thì chúng ta không còn gì để Ä‘em vào chứa trong kho tàng tâm thức cá»§a chúng ta hết.  Lúc đó, chúng ta sống trong tá»± tại nhẹ nhàng, thảnh thÆ¡i thÆ¡ thá»›i, không lo âu phiá»n muá»™n, không ưu tư lo lắng, không thấp thá»m phập phồng.

 

Do tâm từ bi, chúng ta làm được biết bao nhiêu việc phước thiện không mệt má»i, và do tâm há»· xả chúng ta vui vẻ bá» qua hết, quên hết tất cả những việc đã làm, quên hết tất cả những việc bất như ý.  Trong tâm thức cá»§a chúng ta không có bốn tướng "ngã, nhÆ¡n, chúng sanh, thá» giả".  Tức là chúng ta không thấy có mình là ngưá»i làm phước, có kẻ khác là ngưá»i nhận lãnh và không nhá»›, không để tâm đến những việc tốt chúng ta đã làm, đã cho, đã giúp đỡ bao nhiêu ngưá»i khác.  Như vậy chúng ta sẽ không cầu được báo đáp, không kể lể, không đòi há»i bất cứ ai nhá»› Æ¡n chúng ta, thì chúng ta không có phiá»n não chút nào cả, nếu gặp phải những ngưá»i không biết chuyện Æ¡n nghÄ©a.  Sách có câu: "Thi ân bất cầu báo", chính là nghÄ©a đó vậy.

 

Chúng ta sở dÄ© bị sanh tá»­ luân hồi nhiá»u Ä‘á»i nhiá»u kiếp, bởi vì chúng ta dính mắc quá nhiá»u.  Chúng ta chẳng những không biết buông xả, trái lại, còn chứa nhóm quá nhiá»u thứ trong tàng thức, trong kho tàng tâm thức cá»§a chúng ta.  Hôm nay, nhân dịp năm cÅ© sắp hết, để chuẩn bị chào đón năm má»›i sắp sang, theo thông lệ, chúng ta thưá»ng lo sá»­a soạn trang hoàng nhà cá»­a, và đồng thá»i mở cá»­a nhà kho, dá»n dẹp cho sạch sẽ, sắp xếp cho ngăn nắp.  CÅ©ng vậy, để có được má»™t mùa "XUÂN DI LẶC", mang ý nghÄ©a "Xuân Hoan Há»·", "Xuân Hy Vá»ng", hay "Xuân Hạnh Phúc", chúng ta không thể quên việc chăm sóc, dá»n dẹp, sá»­a sang cho thá»±c sạch cái "kho tàng tâm thức" cá»§a chúng ta.

 

Lục căn cá»§a chúng ta cÅ©ng như các bá»™ phận cá»§a cái máy quay phim, hằng ngày thu nhận không biết bao nhiêu là hình sắc, âm thinh, rồi Ä‘em chứa vào trong kho tàng tâm thức.  Thỉnh thoảng hay lâu lâu, thậm chí đến mấy chục năm sau, đến lúc tuổi già, mang ra chiếu lại, để cưá»i chÆ¡i hoặc để tức giận, như thể chuyện má»›i xảy ra ngày hôm qua còn nóng hổi vậy.  Mặc dù những diá»…n viên trong đó đã Ä‘i vào quá khứ từ lâu!  HỠđã quên hết má»i chuyện, chỉ có chúng ta là còn nhá»› quá kỹ, để lãnh đủ phiá»n não khổ Ä‘au.  Nếu buông xả được, xóa được những cuốn băng trong kho tàng tâm thức, chúng ta sẽ trở nên con ngưá»i vui tươi dá»… chịu, lúc nào cÅ©ng hoan há»· vui vẻ như đức Di Lặc vậy, nhứt thiết chúng sanh sẽ hoan há»· kiến, không nghi.

 

Lúc Äức Phật còn tại thế, có má»™t ngưá»i mang hai chậu bông đến cúng dưá»ng, vá»›i tâm mong cầu pháp môn tu giải thoát.  Khi gặp mặt, Äức Phật bảo buông, ông ta bèn buông tay trái, chậu bông rÆ¡i xuống đất.  Äức Phật lại bảo buông, ông ta bèn buông tay phải, chậu bông thứ hai rÆ¡i xuống đất.  Äức Phật lại bảo buông, ông ta bèn thưa: Bạch đức Thế Tôn, hai tay con đã buông hết rồi, đâu còn gì để buông nữa?  Äức Phật dạy: "Như Lai bảo ông buông lần thứ nhứt là bảo ông buông sáu căn, lần thứ hai là bảo ông buông sáu trần, lần thứ ba là bảo ông buông sáu thức.  Khi căn, trần, thức không còn nhiá»…m trước, tức thập bát giá»›i không thành lập, thì ông được giải thoát".   Lục căn, lục trần và lục thức nói chung là thập bát giá»›i.  Thập bát giá»›i không thành lập có nghÄ©a là: lục căn tiếp xúc vá»›i lục trần không sinh ra lục thức!  Thá»±c là đơn giản!

 

* * *

Tóm lại, chúng ta cần lưu ý là đức Thích Ca đã Ä‘i tìm đạo, đã tu tập, đã chứng đạo và đã thành Phật dưới cá»™i cây bồ Ä‘á», ngay tại thế giá»›i ta bà này, từ 26 thế ká»· trước, lịch sá»­ đã ghi lại rõ ràng.  Và sau này, đức Di Lặc cÅ©ng sẽ hạ sanh ở thế giá»›i ta bà này, để tu hành và sẽ thành Phật dưới cá»™i cây long hoa. NghÄ©a là mưá»i phương chư Phật Ä‘á»u thành Phật ở ngay tại thế giá»›i ta bà này, chứ không phải ở thế giá»›i nào khác.

 

Bởi vì ở các cõi thiên giá»›i quá sung túc vật chất, chúng sanh ở đó ham vui, lo hưởng thụ quên tu, còn ở các cõi địa ngục, ngạ quỉ, súc sanh thì quá khổ vá» vật chất lẫn tinh thần, nên cÅ©ng không tu được.  Chỉ có ở thế giá»›i ta bà này, con ngưá»i có đủ thuận cảnh lẫn nghịch cảnh để tu hành, để thá»­ thách và tiến đến chá»— giải thoát mà thôi.  Chúng ta nên bình tâm xét lại những má»™ng tưởng vá» cõi tây phương cá»±c lạc, hay cõi thiên đưá»ng ở kiếp sau, để tích cá»±c tu tâm dưỡng tánh ngay hiện Ä‘á»i, để khá»i uổng kiếp làm ngưá»i trong muôn má»™t.

 

Chúng ta đã nghiên cứu và thấu hiểu má»™t cách rất rõ ràng phương pháp tu giác ngá»™ và giải thoát, hay ít ra cÅ©ng đạt được an lạc và hạnh phúc hiện Ä‘á»i. Vậy chúng ta hãy bắt đầu cất bước lên đưá»ng làm hành giả kể từ mùa xuân năm nay là vừa.  Äược như vậy, chúng ta sống trên cõi Ä‘á»i này sẽ thấy nÆ¡i đây chính là cõi an lành tá»± tại, là má»™t thế giá»›i đầy tình thương yêu, đầm ấm.  Thế gian này chính là cảnh giá»›i cá»§a chư Phật, chư hiá»n thánh nhÆ¡n, chư thượng thiện nhÆ¡n, chứ không còn là cảnh giá»›i cá»§a phàm phu tục tá»­ nữa.  Kính chúc quí vị được hưởng má»™t mùa xuân Di Lặc, mùa xuân hy vá»ng, mùa xuân an lạc và hạnh phúc, mùa xuân miên viá»…n cá»§a tất cả chúng ta vậy.

 

Tags: Tambaos




Posted On: 01/30/2011 16:54:04
Posted On: 01/30/2011 16:48:06
Posted On: 01/30/2011 16:44:18
Posted On: 01/25/2011 21:26:49
Posted On: 01/25/2011 21:01:05
Posted On: 01/17/2011 11:55:34
Posted On: 01/12/2010 20:04:15
Posted On: 11/15/2009 17:45:30
Posted On: 06/24/2009 19:42:13
Posted On: 06/17/2009 15:44:17
Posted On: 04/10/2009 01:31:37
Posted On: 03/19/2009 14:38:26
Posted On: 03/11/2009 15:20:04



BROWSE  |   GALLERY  |   BLOGS  |   FORUM  |   MUSIC  |   VIDEOS  |   EVENTS  |  
NEWS / ANNOUNCEMENTS
Welcome to MangViet.com ! Không chính trị, Không tôn giáo. Không dùng từ ngữ thiếu văn hóa

MangViet.com