Hôm nay , người mà TL muốn viết nhất là Mẹ ... và lời TL muốn nói nhất bây giờ là " Mẹ ơi , con yêu Mẹ "

Mẹ ơi , từ bé con đã là đứa bướng bĩnh, ít khi nói những lời yêu thương xúc động gửi đến mẹ,..Mẹ biết điều đó ,mẹ cũng hiểu rỏ tính con mà . Và khi lớn lên con vẫn thế ,nhiều khi con vô tư đến nổi lở lời làm mẹ buồn mà nghĩ rằng con không thương mẹ
. Con suy nghĩ rất nhiều mẹ àh , nhưng đến bây giờ con vẫn thế ,vẫn chưa nói được những lời uỷ mị , yêu thương gửi đến mẹ ... Con biết làm sao bây giờ ...? Bất chợt hôm nay ,con lại muốn viết vê mẹ, ... nhưng con lại không biết phải dùng những từ ngữ nào để diễn tả bây giờ ,mẹ àh ....?
Khi viết về người con yêu thì những từ uỷ mị , những lời yêu thương con đã dùng không sao đếm hết được ... nhưng khi viết về mẹ thì con... Mẹ ơi, những kĩ niệm giữa con và mẹ nhiều , nhiều không sao kể xiết được . "Con là môt đứa con ngang bướng , ngổ ngược , không chịu nghe lời mẹ, con không thương mẹ" - mẹ đã bảo con như thế khi con còn bé ! Đúng ! Nhưng chỉ là trước kia mẹ àh ...
Trước kia con quá ngang bướng , con không cảm nhận được tình yêu thương mẹ dành cho con lớn lao đến bao nhiêu, con không hểu hết được ý nghĩa những việc mẹ làm cho con ... Con hư quá phải không mẹ , không biết bao nhiêu lần con đã làm mẹ buồn , biết bao nhiêu lần con đã thấy mắt mẹ đỏ hoe khi nhìn con mà con chẳng thể hiểu được là nước mắt mẹ đang chảy ngược vào trong ...
!!!Con bướng bỉnh ,ngổ ngược đến nổi ,con đã thốt lên những lời như xé nát lòng mẹ mà đến bây giờ con mới hiểu được điều đó , con thà tin người ngoài chứ không tin mẹ, con không biết là gia đình mới chính là điểm tựa duy nhất của những đứa con ...
Nhưng dù con có thế nào đi chăng nữa , mẹ vẫn luôn bên con ,mẹ không bỏ rơi con , mẹ vẫn bảo vệ con khỏi chốn nguy hiểm của cuộc đời ,mẹ dạy con nhiều điều hơn , mẹ vẫn thỏ thẻ bên tay con những lí lẻ , những đường lối thẳng ngay khi con vừa rời khỏi ghế nhà trường chập chững bước vào dòng đời cạm bẫy .
Bây giờ , con đã hiểu mẹ ,mẹ ơi , con đã quá trẻ con ,nông nổi tất cả là vì con chưa hiểu lòng bao là của mẹ ...Con viết lên những dòng này là xuất phát từ tận đáy lòng của con ,"mẹ àh ,con yêu mẹ " !!! Nhưng con vẫn không muốn mẹ nhìn thấy con uy mị ,mềm yếu ,dù rằng con đã rơi nước khi nghĩ về mẹ ,khi con viết lên những dòng này ... Mẹ biết không con rất muốn chạy đến bên mẹ ôm thật chặt và nói rằng con thương mẹ ... nhưng con không làm được ... Con xin lỗi ...
Con luôn tự nhủ với mình phải mạnh mẽ ,không được khóc trước bất cứ hoàn cảnh nào ... phải biết sống tự lập , không phụ thuộc ... nhưng mẹ biết không đôi lúc rất mỏi mệt con rất cần có một bờ vai ... mẹ đừng cười con nha , có những lúc con nằm gần mẹ con đã cố tình dựa đầu con vào vai mẹ ... mẹ bảo con này hôm nay lạ ,,,mẹ àh ,chỉ là vài phút thôi nhưng con cảm thấy rất ấm áp , như được che chở và có thêm sức mạnh để con vượt qua tất cả ... vì con biết rằng mẹ luôn ở bên con ...
Tại sao đến bây giờ con mới hiểu được điều đó mẹ nhỉ ...? Sao con không chịu hiểu sớm hơn để không phải làm mẹ buồn ,không phải mẹ khóc ... có muộn không khi giờ này con mới hiểu ... ? Con nghĩ là không muộn đâu phải không mẹ,,, vì mẹ vẫn ở bên con , con biết là sẽ không sao bù đắp được những lỗi lầm của con đã làm cho mẹ ... nhưng con sẽ không như vậy nữa mẹ àh, không bao giờ như vậy nữa ... con sẽ để trên môi mẹ những nụ cười hạnh phúc nhất ... điều mà con có thể làm bây giờ !!!
Con không biết cuộc đời sau này của con vui hay buồn , hạnh phúc hay khổ đau nhưng một điều con chắc chắn là trong quá khứ ,ở hiện tại và cả tương lai mẹ vẫn luôn bên con , con là người may mắn nhất ... may mắn là vì con được làm con của mẹ ... !!!
Xin nhắn một điều đến tất cả mọi người
"Những ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không..."
Có như thế thì trên ngực áo của mỗi chúng ta sẽ mãi là bông hồng đỏ thắm cho dù Mẹ có mãi đi xa .... !!!
*** Tuyết Lạnh ***