Một cái "va chạm " giữa thời gian và kĩ niệm , giữa những cái đã qua và những điều đang đến , trong kí ức Em bỗng hiện về ...
Những cái ngỡ như Em đã quên nhưng trong phút tình cờ nó lại hiện ra trước mắt, nó gần gũi đến lạ thường ...

Ký ức về Anh cứ sóng sánh hiện ra ... Sự chờ đợi mõi mòn có phải chăng là sự chia ly không đưa tiễn hay một chút nhẹ nhàng mà đằm thắm tâm tư ... Khi Em buông tay cũng là lúc Em mất Anh vĩnh viễn ,rồi từng ngày ,từng ngày cứ lặng lẻ trôi qua, nổi cô đơn cứ trùm lấy lòng Em , Em xót xa trong tiếng nấc nghẹn ngào ..."Người về đây với Em, về bên Em ,về đây với căn Gác xưa êm đềm ,vòng tay ấm vẫn ngày tháng chờ mong ..."
Anh đã thật sự xa rồi , xa lắc trong hoài tưởng của Em ,chỉ còn lại đây những giấc mơ huyền ảo , còn lại đây những kĩ niệm ngọt ngào ,mang theo bao nỗi niềm tiếc nuối ...
Sự ký thác của thời gian lên ranh giới giữa quên và nhớ nhanh bao nhiêu thì khoảnh khắc ấy lại càng thêm xót xa bấy nhiêu ... "Người yêu ơi ,thề xưa hãy trao nhau lời cuối trong đời.." Hãy cho Em được nói tiếng yêu cho dù Anh đã chia xa , cho dù đó chỉ là... khoảnh khắc !!!
BôngCỏMay