Có những con đường đôi khi sẽ đưa ta vào ngõ cụt ... nhưng sẽ có một con đường sẽ đưa ta về với mái nhà bình yên của hai đứa..."Con đường của tình yêu"
Có những người khi đi lướt qua nhau sẽ trở thành người xa lạ. Nhưng có những cuộc gặp gở gọi là định mệnh thì sẽ giữ mãi trong ta những dấu ấn và những ý nghĩa thật sâu sắc...!
Thế gian có gì là mãi mãi bền vững...? huống chi là hai con người vốn không có chung gì cả ,ngoài cái cảm giác thân thiết , hiểu nhau và thông cảm. Khi cái cảm giác không còn nữa thì tất cả sẽ vỡ tan và hai con người vốn xa lạ đó sẽ rời xa nhau ....
"Em gặp anh ,yêu anh ,tình yêu đó nhẹ nhàng như hơi thở, tình yêu đó không dồn dập, em cảm nhận được nó trong trái tim , những lúc khi nhìn sang bên cạnh anh... em chợt chạnh lòng nhận ra rằng...em không muốn bước một mình ...
! Nhưng anh ơi, tất cả chẳng thể thay đổi được hiện thực ... dù em vẫn yêu anh như ngày nào nhưng "mình chẳng thuộc về nhau..." đúng không anh ?"
Tình yêu thiêng liêng biết bao , khi ta yêu, lúc đó, ai dám nói đó không phải là tình yêu thực sự , rằng mình không trân trọng, không sẳn sàng dâng hiến cả cuộc đời cho nó ...? Nhưng đến khi có những trắc trở, hay ta bắt gặp một tình yêu khác thì lúc đó ta sẽ hiểu rằng ta chưa đủ sức, chưa thực sự sâu sắc để hiến dâng và hy sinh...
Tình yêu đốt cháy tim mình với đam mê, ngọt ngào, nhớ nhung và cay đắng . Có cô gái nào khi yêu mà không mong muốn được nắm tay người mình yêu đi đến cuối con đường ...Nhưng không phải ai cũng có sự may mắn ấy. Có những người trước khi gặp được người sẽ cùng mình đi đến chặng đường cuối cùng, sẽ phải đi một mình rất lâu hoặc sẽ chia sẽ những đoạn đường ngắn với một vài người khác ...
"Và có lẽ anh là người chia sẽ đoạn đường ngắn đó cùng em... "
Thế gian rộng lớn thế ,có biết bao người sẽ đến , biết ai là người xa lạ với ta ...? Biết ai là người sẽ cùng ta đi đến hết cuộc đời ...? Có lẻ chỉ có định mệnh và sự nhạy cảm của con tim mới có thể trả lời ... Nhưng đôi khi cả hai điều đó cũng nhằm !
Có người trở thành xa lạ ... có người lại gặp lại nhau . Chưa đến cuối con đường thì khó mà biết đựơc người đó có cùng ta mãi mãi ..? Nhưng con người dường như có một linh cảm kì lạ khi gặp một ai đó mà cho rằng chính là người sẽ cùng ta mãi đi trên con đường thăm thẳm này ...
"Cái linh cảm đó đã xuất hiện khi em gặp anh ..."
"Em đôi khi thật buồn cười , cứ tiếc nuối những điều trong quá khứ...Dù sao thì trăng hôm nay cũng khác trăng hôm qua rồi ..phải không anh? Nhưng sao hình ảnh mặt trăng trong tiềm thức của em không hề thay đổi... Cái quy luật của tự nhiên "không ai tắm hai lần trên một dòng sông".. Từng con nước chảy qua đã là con nước khác, nước thì vẫn cứ trôi lặng lẻ ... chỉ có lòng em đôi khi nó dừng lại với những kĩ niệm xưa cũ chập chờn ...Đôi khi những kĩ niệm cứ trói chặt lòng em...nhưng quy luật của cụôc sống không cho phép em cứ đứng mãi ... em sẽ bước tiếp, nước mắt em sẽ rơi.. nhưng kĩ niệm cũ sẽ chẳng là hành trang trên con đường em sẽ qua anh àh !
"Con đường anh đi nay đã khác - con đường em đi nay cũng khác, nhưng dù sao đi nữa ,dù thành xa lạ hay sẽ gặp lại nhau thì em cũng cám ơn anh, cám ơn anh đã đến ,đã cùng em đi một đoạn đường ngắn này ...em rất trân trọng nó ! Tạm biệt anh ,người đã xa rời em , người đã từng yêu thương em, người đã từng một lần .. đi ngang.. con đường em !!!"
*** Tuyết Lạnh ***