16
May/2011
|
** Thư Cuối ***
Em đắng đo rất nhiều, em không biết là mình có nên viết lá thư này hay không ... nhưng cuối cùng em cũng đã cầm bút ...!!!

Từng ngày ,từng ngày trôi qua... đến giờ phút này, có lẻ ta mãi mãi mất nhau anh nhỉ ...? Mặc dù em đã cố tỏ ra mình không hề bận tâm, em cố gắng phớt lờ sự việc là anh đã quay lại với tình yêu cũ của anh, nhưng em không thể nào lừa dối bản thân rằng , lúc này em thật sự trống rỗng và buồn bã ...
Em từng yêu anh và từng mong rằng sẽ có ngày chúng ta mãi mãi thuộc về nhau .Giấc mơ đó của em đã không thể trở thành hiện thực rồi phải không anh..?
Em rất buồn ,em đã từng nghĩ ..nếu như em mất anh thì có lẻ em sẽ mất tất cả ! Nhưng anh ạh, thời gian rồi sẽ trôi qua, nỗi đau dần dần sẽ được em chấp nhận thôi...Em không hận anh , không giận anh và cũng không oán trách anh .Em chỉ đành chấp nhận nhìn anh bước đi bên người khác, chấp nhận nhường hạnh phúc của mình cho người con gái đã từng là tình yêu của anh. Vì em yêu anh nên em vẫn luôn mong rằng dù trong bất cứ hoàn cảnh nào anh sẽ luôn vững vàng, em cầu mong anh được bình yên trên con đường sắp tới ...
Tuy ta đã mất nhau, nhưng những kĩ niệm chúng ta đã có với nhau có được gọi là đẹp không anh? Và tuy không còn yêu nữa, nhưng em vẫn muốn được cùng anh chia sẽ nhưng niềm vui, nổi buồn trong cuộc sống như những người bạn đích thực.
Em biết khi đã mãi mất nhau thì rất khó để có thể là những người bạn theo đúng nghĩa của nó. Nhưng em sẽ để anh yên tĩnh,.. rồi dần dần em mong chúng ta có đủ khả năng để tạo nên một tình bạn ...! Anh-người đã chiếm trái tim em, tình yêu của em, anh là người quan trọng nhất trong em vậy mà mình lại không thể bên nhau mãi mãi.Nhưng đó cũng là duyên số thôi anh nhỉ! Em sẽ gạt bỏ tất cả để vững vàng hơn...!
Con đường còn rất dài phía trước...,Ta gặp nhau ,yêu nhau tuy nhiều tình cảm nhiều kĩ niệm nhưng em nghĩ đó chưa phải là tất cả. Chắc gì ,chắc gì ...ta ở bên nhau sẽ hạnh phúc phải không anh? Dù vậy, em cũng không ân hận một chút nào vì đã yêu anh !Em biết lắm anh ạh, biết thế nào là tình yêu,là nỗi mong chờ của những người đang yêu...và em cũng biết nỗi khổ đau khi mất nhau... Nhưng em cũng biết tôn trọng quyết định của người khác, tôn trọng quyết định của anh.Ai sinh ra cũng có quyền được sống, được quyến làm theo những suy nghĩ của bản thân mình. Em tôn trọng anh !!!
Nhiều khi em muốn quên đi cái sự thật là anh đã quay lại với tình yêu cũ nhưng...em nhớ anh. Người yêu cũ của em đã từng nói với em: Một lần yêu là sẽ yêu mãi mãi, dẫu có ngàn gian khổ đắng cay ! Nhưng rồi sao chứ...Em vẫn mất.., và giờ em lại mất anh nữa...Em hiểu lắm chứ, em hiểu vì sao trên con đường phía trước ta không thể cùng nhau...Em hiểu hoàn cảnh của chúng ta ,của anh ,của em ,và của người kia. Tình cờ cuộc sống cho 3 người chúng ta gặp nhau, quen nhau và yêu nhau.Nhưng cũng thật tàn nhẫn khi số phận buộc chúng ta phải mất nhau vĩnh viễn...
Hôm nay, khi em viết lá thư này ,em không dự định sẽ oán trách gì cả. Em đã nhẹ lòng nhiều,hay nói đúng hơn là thanh thản, mặt dù sự thật này chưa bao giờ em mong muốn...Em đã không có được cái mình thích thì em sẽ cố gắng thích những cái gì mà em đang có. Và em mong anh cũng sẽ hành động như vậy. Hãy yêu thật lòng người về sau anh nhé ..!
Lá thư này có lẻ là lá thư cuối cùng em gửi cho anh trước khi em đóng cửa trái tim mình. Em nghĩ rằng, chị sẽ là người con gái dịu dàng dể thương mang đến cho anh thật nhiều hạnh phúc, điều mà em chưa thể mang đến cho anh ! Tình bạn chân thành là món quà cuối cùng em có thể dành cho nhau. Mong rằng thỉnh thoảng khi anh ngồi hồi tưởng lại quá khứ ,thì xin anh hãy cho em một khoảng trời nhỏ nhoi trong tim anh..!
Em biết có lẻ em không nên viết thư này. Nhưng hãy cho em được ích kĩ một lần như những kẻ yêu đương khác. Anh hãy để em được nói câu này 1 lần nữa nha: "Anh - duy nhất trong em !!!"

Em nói đây ... ở tận đáy lòng Em yêu anh ... tình ấy long đong Mãi không phai ... qua tháng năm dài Tình anh ơi...có thấu hay không ..?
*** Tuyết Lạnh ***
|