Em - một người không có nhiều ưu điểm nhưng em nghĩ em cũng không phải là người có nhiều nhược điểm..!
Em luôn cố gắng vì tất cả dù có những lúc em cảm thấy kiệt sức , nhưng rồi bây giờ mọi điều cố gắng của em đều trở thành vô nghĩa ... Em thất vọng về chính em, em không nói câu giá như ... nhưng em mong một điều là em có thể làm lại được... Em không muốn khóc một chút nào ..nhưng sao ..nước mắt cứ rơi...?
Dù sao em cũng không hối tiếc vì em đã làm hết sức mình rồi . Em chỉ buồn ..tại sao em chỉ đạt được như vậy thôi ..? Em thẩn thờ cố nở nụ cười với mọi người nhưng thật ra em xót xa lắm ... Em biết cuộc sống không cho ai trọn vẹn hết bất cứ cái gì ... nhưng sao lại lấy đi hết những gì đã từng thuộc về em ...? Ước sao nước mắt lúc này có thể làm vơi đi cơn tuyệt vọng trong em lúc này ... để ngày mai em có thể bước tiếp ...em lại có thể làm lại dù không phải là từ đầu nhưng em sẽ cố ...
Em lại phải chấp nhận sao ...?
Khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này, thì ai đó hãy cho em tin một điều rằng Anh mãi chờ em ở cuối con đường em đang đi ... " Yêu ... là cùng nhau chia đôi nổi buồn, là cùng chung vui phút giây hạnh phúc. Yêu... là cùng chung bước trên con đường, là cùng nắm tay nhau thật chặt...để luôn nhớ rằng chúng ta là của nhau ..." Nhưng trong giây phút này ... Anh đang vô tình khiến trái tim em nhỏ lệ.. Và cũng chính giây phút này ... em sẽ buông tay... Em sẽ ôm trọn nổi đau ... Anh sẽ có trọn niềm hạnh phúc ... Chúng ta sẽ chia đôi con đường ...!!!