Mình đã không là của nhau ... và em biết chắc là chẳng bao giờ em có được anh...!!!
Em sẽ không bao giờ nhắc tới Anh !!!
Bây giờ em phải đi xa ... dù rằng em vẫn muốn nói 3 từ :"Em yêu Anh".
Em vẫn muốn nắm lấy đôi bàn tay ấm áp của anh, vẫn muốn nghe giọng nói tiếng cười của anh ...em vẫn muốn được ôm lấy anh dù chỉ là một lần và là lần cuối ...
Nhiều lúc em nghĩ ..."thôi đừng tự mình làm đau mình thêm nữa, vì tình yêu là vậy ...đôi khi người ta yêu vội , yêu chân thành , yêu là hy sinh tất thảy ...Người ta đã làm hết mình cho tình yêu , nhưng kết quả thì thật bất hạnh , họ đổ vỡ, họ tan đi trong nước mắt, trong nổi cô đơn .Dù có thầm lặng. có giá băng hay uất hận .. thì kết quả họ vẫn đang tự làm đau mình đấy thôi..." Và em cũng đang tự làm em đau ... thật vậy em đau lắm ... nổi đau của người không tìm ra lối thoát ....
Em đã từng khóc khi cuộc tình đầu tan vỡ , cảm giác mất mát và hụt hẫn , không còn được yêu thương ,không còn được chạm tay tới hạnh phúc cuối cùng ...và em tự nhủ yêu thương sao quá mong manh . !!!
Rồi... anh lại xuất hiện và đến bên em chia sẽ, an ủi ..em cảm thấy bình an, anh đã bên em trong những lúc em buồn nhất ...Nhưng có nhiều lúc, em luôn phủ nhận ý nghĩ về anh, luôn cho rằng anh cũng giống như bao người đàn ông thành đạt khác cũng có mặt trái ,cũng chỉ là khách trọ qua đường ...
Hay anh là người từng trãi nên suy nghĩ của anh khác với những suy nghĩ còn non nớt của em... em đâu dám đùa với tình yêu đâu anh !!!
Em giống như một đứa trẻ nghịch dao ...đã một lần bị đứt tay thì làm sao dám có lần hai...Nhưng không hiểu sao nhiều lúc em lại nhớ anh đến vậy , em đã cố không nghĩ về anh , em xoá số anh trong danh bạ ..em xoá tất cả ...nhưng rồi em vẫn nhớ...
Thà anh cứ bỏ mặt em ,đừng quan tâm ...anh cứ nói lời cay đắng thì chắc chắn em chẳng nhớ anh làm gì ...? thì có lẻ em đã không suy nghĩ thế này ... sao anh không làm vậy đi anh ..? Mà không...anh đã làm như vậy rồi đấy chứ...chỉ tại em thôi ...
Anh nói yêu em làm gì? Dù em đã cố cho rằng đó chỉ là những lời đường mật, dối gian mà thôi tin làm sao được ... mà sao em lại thế này ...
Mỗi tối em vẫn luôn thấy hình bóng anh bên em, vẫn vang bên em một giọng cười nói dịu êm và em cảm nhận anh vẫn luôn ôm chặt lấy em ...Nhưng rồi em lại thấy em không thể nắm chặt tay anh và rồi em thấy em và anh có một khoảng cách của hai thế giới ...
Em biết đối với anh em chỉ là một cô bé ...thế anh có biết đối với em ... anh là nữa cuộc đời của em không ...?
Nhưng thôi ...em không muốn ích kỹ để khát khao có được anh !!!
Bây giờ em phải rời xa anh thật rồi , vì em cảm thấy em đã không còn là của anh nữa, nỗi lòng của em đã tan nát, em mong anh sẽ tha lỗi cho em. Giọt nước mắt cứ rơi ... em không thể lau khô , dù thế em mong anh hãy xoá đi những gì hai ta từng có , dù anh không tha thứ thì em cũng mong anh tìm được một hạnh phúc khác ... !!!
Hôm nay sẽ là ngày chúng ta chia hai lối .. hai con đường ...từ hai người quen sẽ trở thành hai con người xa lạ
và chúng ta sẽ mất nhau từ đây...

Giọt lệ hôm qua em khóc cho duyên đôi mình, nước mắt là niềm đau ... và giờ này em khóc thêm lần nữa thôi.
Khóc cho lần yêu cuối để nước mắt tan vào mưa nhớ, dẫu biết bàn tay ấy sẽ ấm áp bên bàn tay khác.
Lối đi nào cho em, em đi tìm 1 cơn mưa, lối đi nào cho anh...anh đi tìm hạnh phúc riêng...
Nước mắt lăn dài trên má .. để thấy con đường hạnh phúc của anh ...!!!
*** Bông_Cỏ_May ***