Tiếng bánh xe lá»a chạm và o đưá»ng ray tạo thà nh những âm thanh xình xịch, qua khung cá»a kÃnh, những mái nhà thoát ẩn thoát hiện lướt vùn vụt dưới ánh đèn loang loáng khiến tôi không thể nà o chợp mắt được. Mà n đêm sâu hút, quyến rÅ© lạ thưá»ng.
Anh khoát lên tôi chiếc áo vì ngỡ tôi đã ngá»§. Tôi ngồi yên không cục cá»±a, trống ngá»±c tôi Ä‘áºp thình thịch. Sá»± yên tÄ©nh cà ng là m cho tôi nghe rõ hÆ¡n những tiếng động Ä‘ang diá»…n ra trong đêm, lúc bấy giá» tôi má»›i cảm nháºn được là n hÆ¡i lạnh cá»§a máy Ä‘iá»u hòa Ä‘ang tá»a ra mạnh trong khoang, và má»™t mùi là lạ.. từ chiếc áo Ä‘ang trên vai tôi- mùi cá»§a đà n ông.
" Chú không lạnh sao? Cháu có áo khoát rồi" Tôi vừa choà ng lại áo lên chú vừa mở giá» lấy áo cho tôi. Chú nhìn tôi cưá»i khá» khá» "Ão mấy bữa rồi chưa giặt nên hổng có chịu nổi hả?" Tôi cưá»i thiệt tươi vá»›i chú "Hổng có, tại cháu sợ chú bị lạnh thôi, ròm mà gân wá dzị chú!" Chú liá»n vén ống tay gồng lên cho tôi thấy rõ mấy con chuá»™t nhắc Ä‘ang lắc wa lắc lại là m cho tôi không nhịn được cưá»i phá lên, rồi hai chú cháu tôi bắt đầu láu táu vá»›i nhau đủ câu chuyện từ trên trá»i cho tá»›i xuống dưới đất...
Tôi gá»i anh là chú mặc dù chú chỉ nhỉnh hÆ¡n tôi và i ba tuổi. Tôi gá»i chú má»™t cách tháºt tá»± nhiên như trong lòng tôi vốn đã như váºy từ rất lâu rồi. Chuyến tà u đưa chúng tôi đến Nha Trang- thà nh phố biển, là chuyến tà u lần đầu tiên cá»§a chú trở vá» nhà sau 10 năm lưu lạc, cÅ©ng là lần đầu tiên tôi quyết định Ä‘i xa nhà .
Nha Trang đón chúng tôi bằng những là n gió mang hương vị cá»§a biển, cái vị mằn mặn tÃu tÃt ở lại đùa nghịch vá»›i nhau mÆ¡n man trên da mặt tôi sau khi những là n gió Ä‘i qua mang cho tôi má»™t cảm giác tháºt lạ mà cÅ©ng tháºt là gần gÅ©i quá. Ông chú tôi còn đủng đỉnh chưa chịu vá» nhà ngay mà đi má»™t vòng thăm hết thẩy bà con gia đình Ä‘ang sống trong ná»™i thà nh, vì váºy nên tôi có dịp dạo thà nh phố biển bằng cảm xúc cá»§a má»™t ngưá»i con vá» thăm nhà chứ không phải cảm giác cá»§a má»™t ngưá»i khách phương xa như những lần trước tôi đã ghé đến cùng vá»›i gia đình.
Tôi lang thang thả dá»c theo những con đưá»ng rợp bóng cây mãi dần ra má»™t vòng xoay lá»›n xe cá»™ nhá»™n nhịp lúc nà o không hay, nhìn thấy những chiếc lồng đèn đầy mà u sắc Ä‘ang lá»§ng lẳng treo và những dãy kệ chưng bà y đủ các loại bánh được đựng trong những chiếc há»™p chỉ vá»›i hai mà u đỠđá», và ng và ng là m cho tôi chợt ngẩn ra..." Váºy là sắp trung thu rồi!" Tôi rinh theo mấy há»™p bánh cùng và i chiếc đèn để là m quà cho má»i ngưá»i.
VỠđến nhà má»›i biết chú Ä‘ang Ä‘i tìm tôi nên không có ở nhà . Vừa thấy tôi chú chau chau 2 cái chân mà y lại rồi há»i: "Ä‘i đâu cả buổi váºy nhóc?" Tui cưá»i hì hì: " Cháu Ä‘i dạo bị lạc đưá»ng nhá» váºy cháu má»›i biết được nhiá»u nÆ¡i rồi đó nghen, như gần đây có quán cafe hay lắm nè, sáng mai cháu dẫn chú vá»›i bé Na Ä‘i ra đó chÆ¡i héng!" tôi nói tá»± tin váºy mà chú nhìn nghi ngá» rồi cưá»i đểu khoe mấy cái răng và ng khè thấy á»›n…kakakak
Cafe Nha Trang có mà u nâu, vị Ä‘áºm đà thÆ¡m thảo; không như café Sì Gòn là mà u Ä‘en và vị đắng. Khi ngưá»i phục vụ mang café ra cho thá»±c khách thì mang luôn ra cả má»™t thố nước đá..
chỉ có Ä‘iá»u lạ là cái ly dùng để uống café thì lại thấp tá»§n, tuy không bé như ly dùng để uống rượu nhưng chắc lùn cÅ©ng cỡ tui hihih…là m như nhắc tui khi uống café là để nhâm nhi thưởng thức từ từ chứ không có tu à o à o á»±c á»±c như ngưá»i ta uống rượu or uống bia váºy đó..


( còn nữa)
Tags: Truyện