Mùa Äông Cá»§a Anh
( Xin Cáo Lỗi Nhà Thơ Nhạc Trần Thiên Thanh )
Ngà y nà o anh yêu em, anh đã quen trong cay đắng tuyệt vá»i,
Ngà y nà o em yêu anh, em đắm say vá»›i trá»i hạnh phúc má»›i.
Äôi ta nên vợ chồng từ trăm năm vá» trước,
Tim anh như ngừng thở, từ sau ân tình đó...
Em nghe không ? Äá»i anh, Ä‘á»i anh.
Ngà y nà o ta yêu nhau, anh bước sâu trong vũng tối nhạt nhòa
Từng mùa đông theo em, anh đã quen vá»›i đưá»ng Ä‘á»i băng giá
Xưa hôn em một lần, rồi mê nên anh là m tiếp,
Anh yêu em và i ngà y rồi con sao ra nhiá»u quá,
nên anh ..teo mùa đông, nên anh ..teo mùa đông, ôi mùa đông của anh!
Anh chỉ là ngưá»i Ä‘iên trong vưá»n hoa tình ái,
Em chỉ là ngưá»i say bên đưá»ng anh nhìn thấy
Nhưng xui thay ngưá»i Ä‘iên không lý trà và ngưá»i say không biết sợ.
Những cuá»™c tình dương gian muôn Ä‘á»i không nghÄ©a lý,
so cuộc tình đôi ta trăm nghìn đêm tình ý.
Hai đôi ta niá»m yêu xưa ngắn gá»n rồi đùng ra bốn đứa con!
Trá»i láºp đông chưa em? cho lÅ© dÆ¡i Ä‘i tìm giấc ngá»§ vùi.
Äể mặc anh lang thang, lo muốn Ä‘iên kiếm tiá»n nuôi con lá»›n.
Ôi bao nhiêu là tiá»n: tiá»n thức ăn, quần áo,
Mua xe cho từng ngưá»i, tiá»n lo cho há»c vấn...
Em hỡi em, có phải mình ngu quá là m một lần ra bốn con?
Em hỡi em, có phải mình ngu quá là m một lần ra bốn con?
Tags: Lãng Quên