Lá thu phong
rơi và o lòng biển cả
Khi thuá»· triá»u khe khẽ hát tình ca
Dìu đi xa
chiếc thuyá»n bé la Ä‘Ã
Xuôi vá» mãi táºn chân trá»i xa lạ
Trong lòng nó cuộc viễn du nhà n hạ
Ôm vòng tay con sóng dạ quang trôi
Cảm Æ¡n Ä‘á»i trong hạnh phúc rạng ngá»i
Từng cÆ¡n sóng như tiếp lá»i vÄ©nh cá»u
Chợt tia chớp kéo theo cơn bão dữ
Của tự nhiên
con thuyá»n bé chao nghiêng
NÃu và o nÆ¡i
cơn sóng ngỡ bình yên
Cuồn cuộn vỗ
sóng hồn nhiên bỡn cợt
MÆ¡ hồ lá vụt nhÃu mà y chua xót
Rơi cái Tôi và o cổ mộ không tên
Äêm tối mù chợt ánh chá»›p loé lên
Rách ben lá vẫn hoà n thiên là lá
Con thuyá»n ảo
sóng thản nhiên cợt nhã
Äắm chìm và o
trong dãy đá ngầm ... ôi !
Nghe hồi chuông sám hối từ bên bá»
Sinh_TỠđổ theo từng hÆ¡i thở nÃu
Lá chợt lià từ nhánh khô đêm bão
Gốc Bồ đỠnhè nhẹ đỡ rơi êm
Giá»±t mình qua cÆ¡n ác má»™ng _ muá»™n phiá»n
Nơi bình yên
sắc lá thắm
đoà n viên