Miệt mà i ủ nỗi nhớ qua đông
và ng rừng mai
em hẹn.
Xuân sang
ná»—i nhá»› anh chÃn rụng
không bóng em
vỠlại là ng đồi.
*
Em đến
mùa xuân tôi đã xa
vô phương gá»i
Em đi
buồn trở vá»
và trung thà nh ở lại
như một bà i dân ca không tuổi.
Phù Dzung
Chà o em
Bên nà y miá»n khuôn phép tôi trang trá»ng cất tiếng:
Chà o em
Em đến mang theo nụ cưá»i tuổi trẻ tôi huyá»n thoại.
Em từ đâu?
Trong vòng xoáy áo cÆ¡m tôi thảng thốt há»i:
Em từ đâu?
Em đôi mắt Ä‘en mà u mắt ngưá»i yêu tôi xa ngái.
Em vỠđâu?
Ở ngưỡng bốn mươi tôi bồi hồi buột miệng:
Em vỠđâu?
Mái tóc bá»nh bay và o chiá»u bay mãi.