OFFLINE
Female 25 years old sxl Malaysia
Arcade Champs: 0
Profile Views: 833
[ 19 ]
LAST LOGIN:
05/17/2011 02:55:00
CHO ANH VÀ CHO EM
Không phải chuyện ngưá»i con gái bá» Ä‘i xa
Hay vá» má»™t ngưá»i nà o đã chết
Không phải chuyện ngã lòng trước chông gai má»i mệt
Hay một phút yếu lòng nói dối trước tình yêu
Em cứ nói đi, cứ nói biết bao nhiêu
Thì câu chuyện tình, chuyện Ä‘á»i vẫn thế
Anh vẫn là anh, vẫn tiếng cưá»i ngạo nghá»…
Em lại là em, anh lại trở vỠanh
Äừng nhắc lại lá»i xin lá»—i chân thà nh
Mong manh lắm, nếu phải kìm nước mắt
Nếu đã một lần, em thấy lòng đau cắt
Thì đấy là anh, là phút cuối cùng
Hãy cứ nói đi chớ có ngại ngùng
Có gì đâu, còn gì đâu nữa chứ
Con Gấu Mèo vẫn nằm vô tư lự
Nó bảo rằng chuyện mình chẳng đáng đâu
Äừng bảo anh mình hôn nhau lần cuối tháºt sâu
Äể sau nà y không có nhiá»u tiếc nuối
Thì em Æ¡i những Ä‘iá»u là sau cuối
Suốt cuá»™c Ä‘á»i chẳng quên nổi đâu em
Äừng bảo anh nếu nhá»› hãy lấy ảnh ra xem
Con Gấu Mèo cũng bảo chuyện chúng mình không đáng
Äừng bảo anh thá» Ä‘i vá» dÄ© vãng
Chẳng còn gì nÃu nổi bước hai ta
Em hiểu lòng anh, anh hiểu hai ta
Sẽ chẳng còn gì cho nhau nữa cả
Những nụ cưá»i, ánh mắt, hay bá» vai êm ả
Em hãy quên đi, em cố quên đi
Nếu có đứa há»i chúng mà y giá» gá»i nhau là gì?
Anh sẽ gá»i em là kỉ niệm
Äể má»™t ngà y nếu có Ä‘iá»u mà u nhiệm
Kỉ niệm sẽ vỠđúng chỗ bên anh.
Không phải chuyện ngưá»i con gái bá» Ä‘i xa
Hay vá» má»™t ngưá»i nà o đã chết
Không phải câu chuyện tình yêu đã hết
Chỉ là má»™t ngưá»i đã chán rồi Ä‘i...
Cao thá»§!â€
Má»™t con chuá»™t bá»±, máºp bị sụp bẫy trong đêm nhưng nó vẫn bình tÄ©nh ăn hết miếng mồi mà không há» nao núng. Thấy thế cái bẫy lên tiếng:
- Anh tháºt gan dạ, đã và o… “tròng†rồi mà vẫn ung dung, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Giá mà tôi gặp tình cảnh như anh thì chắc rầu rÄ© biết chừng nà o, tương lai cÅ©ng không biết ra sao! - á»’, việc nhá». Tôi đã có cách từng là m! Nói Ä‘oạn nó nhả ra… má»™t “đống†tiá»n vừa “nuốt†được đêm hôm, đầy cả cái bẫy lấp lên mình nó. Sáng ra, ngưá»i ta nhìn thấy: tiá»n Æ¡i là tiá»n nên vá»™i và ng dỡ nắp bẫy lên. Thế là chuá»™t có dịp… “chuồn†mất???
TRÃI TIM CON GÃI
Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và dễ tổn thương
Äáºp lo âu khắc khoải giữa Ä‘á»i thưá»ng
Bỗng một ngà y run lên bối rối
Trái tim Ä‘áºp những Ä‘iá»u em không nói
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im
Giá»t lệ trà o sau hà ng mi giấu vá»™i
Nuốt và o trong thà nh nước mắt của tim
Trái tim em chẳng một phút bình yên
Cứ gà o gá»i, cư vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Äể trao anh minh chứng cá»§a tình yêu
Nhưng trái tim phiá»n muá»™n đã nhiá»u
Trước tương lai luôn pháºp phồng lo sợ
Chân trá»i xa nắng ấm có bao nhiêu
Sẽ hạnh phúc hay sẽ là đau khổ
Trái tim em trái tim bé nhá»
Trĩu nặng thế em không mang nổi một mình
Muốn sẻ bá»›t ná»a thương nhá»› sang anh
NhỠanh giữ cùng em trái tim con gái
TÌNH YÊU LÀ GÌ??
Má»™t chà ng trai đưa cô bạn gái thân và o quán uống nước.Sau khi ngưá»i phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bà n và đợi thì cô gái chợt đặt ra má»™t câu há»i:
- Äố anh biet †Tình Yêu †là gì ?
Chà ng trai mÃm cưá»i quay sang cô phục vụ và nói:
- cho toi một ấm trà , một cốc cà fê đen, một cốc cà fê sữa, một ly rươu vang và một ly sâm panh.
Sau khi má»i thứ đã được mang ra, chà ng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên.
Anh ta nói:
-Tình yêu như ấm trà nà y. Khi ta uống nước đầu sẽ rất Ä‘áºm đà , nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nươc thứ ba thì sao ?
Tình yêu không như ấm trà nà y bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu.
Anh ta lại nhấp một ngụm cà fê đen và nói:
-Tình yêu mang hương vị cá»§a cốc cà fê nà y, lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngá»t và thÆ¡m sẽ ngấm dần và o má»—i ngưá»i.
-Nhưng tình yêu không như cốc cà fê sữa. Uống cà fê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngá»t, vị ngá»t cá»§a nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không như váºy.
Dứt lá»i anh ta đổ cốc cà fê ấy Ä‘i và nói:
-Tình yêu như ly rươu nà y, nó tháºt nồng nà n, ấm áp và êm Ä‘á»m.
Anh ta lại uống ly sâm panh
-Không ! Tình yêu không thể là thứ nước khai vị chua loét nà y được.
Chà ng trai lo lắng vì không tìm được câu trả lá»i. Bất chợt anh ta nhìn thấy cốc nước trắng trên bà n. Anh ta reo lên.
Äúng rồi, hãy nhìn cốc nước kia, nó tháºt tinh khiết và giản dị. Rượu cà fê và trà cÅ©ng phải bắt nguồn từ nước. Tình yêu cÅ©ng như váºy, cái nồng nà n, ngá»t ngà o, êm Ä‘á»m và cay đắng cÅ©ng phải xuất phát từ lòng chân thà nh và những Ä‘iá»u giản dị nhất. Bạn ạ !
Tình yêu là cốc nước trắng.
Cô gái ngồi im, đôi mắt mở to. Và rồi cô từ từ nhấc ly nước lên và từ từ đặt và o tay chà ng trai.
Chà ng trai đã hiểu rằng, anh ta đã có má»™t câu trả lá»i đúng…
Em vẫn biết đấy là điá»u đã cÅ©
Chuyện tình yêu, quan trá»ng gì đâu
Sá»± gắn bó giữa hai ngưá»i xa lạ
Nỗi vui buồn đêm chia sẻ cùng nhau.
Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niá»m Ä‘au đớn tưởng như vô táºn
Bá»—ng có ngà y thay thế má»™t niá»m vui
Äiá»u hôm nay ta nói, ngà y mai
Ngưá»i khác lại nói lá»i yêu thuở trước
Äá»i sống chẳng vô cùng, em biết
Và câu thơ đâu còn mãi ngà y sau
Chẳng có gì quan trá»ng lắm đâu
Như không khÃ, như mà u xanh lá cá»
Nhiá»u đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuá»™c Ä‘á»i rá»™ng lá»›n mênh mang
Nhưng lúc nà y anh ở bên em
Niá»m vui sướng trong ta là có tháºt
Như chiếc áo trên tưá»ng, như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhÃ
Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đưá»ng nắng lá»a
Trái cây thÆ¡m trên miá»n đất khô cằn
Äó tình yêu em muốn nói cùng anh
Nguồn gốc cá»§a muôn ngà n khát vá»ng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con ngưá»i thá»±c sá»± ngưá»i hÆ¡n.
Tự hát
Chẳng dại gì em ước nó bằng và ng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là ngưá»i coi thưá»ng cá»§a cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay
Em cÅ©ng không mong nó giống mặt trá»i
Vì sẽ tắt khi bóng chiá»u đổ xuống
Lại mình anh với đêm dà i câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em
Em trở vỠđúng nghĩa trái tim
Biết là m sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khong cách củayêu tin
Em trở vỠđúng nghĩa trái-tim-em
Biết khao khát những Ä‘iá»u anh mÆ¡ ước
Biết xúc động qua nhiá»u nháºn thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu
Mùa thu nay sao bão mưa nhiá»u
Những cá»a sổ con tà u chẳng đóng
Di đồng hoang và đại ngà n tối sẫm
Em lạc loà i giữa sâu thẳm rừng anh
Em lo âu trước xa tắp đưá»ng mình
Trái tim Ä‘áºp những Ä‘iá»u không thể nói
Trái tim Ä‘áºp cồn cà o cÆ¡n đói
Ngá»n lá»a nà o le lói giữa cô đơn
Em trở vỠđúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, Ä‘á»i thưá»ng ai chẳng có
Vẫn ngừng Ä‘áºp lúc cuá»™c Ä‘á»i không còn nữa
Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi
Cái “nghèo†luôn gắn liá»n vá»›i cái “khổâ€
Hai từ “già u†và “nghèo†không những khác nhau vỠtừ ngữ, cách phát âm mà còn cách xa nhau vỠhai cuộc sống, nhưng đối với tôi là cả hai thế giới.
Gia đình tôi gồm 5 ngưá»i, ba mẹ già và hai đứa em nhá». Lúc đó tôi chỉ má»›i mưá»i mấy tuổi đầu, nhưng má»i việc lá»›n nhá» trong gia đình Ä‘á»u má»™t mình tôi gánh vác. Cái tuổi đó đáng ra là tuổi ăn, tuổi chÆ¡i, tuổi há»c. Nhưng số pháºn tôi sinh ra không được may mắn để có những thứ đó.
Sáng sá»›m tinh mÆ¡ tôi đã phải thức dáºy sá»›m, ăn lót dạ cá»§ khoai lang luá»™c để Ä‘i 6,7 cây số đến nÆ¡i là m thuê cho kịp giá».
Nà o là cắt lúa, gặt mướng, cuốc cá»â€¦không việc gì mà tôi không là m được, miá»…n sao có tiá»n để lo cho hai em và ba mẹ.
Có lúc không ai thuê thì phải Ä‘i lượm những há»™t cao su Ä‘em bán để mua gạo và thức ăn, nếu không đủ tiá»n mua gạo thì mẹ phải Ä‘i mượn những lon thóc mang vá» giã.
Tệ hÆ¡n nữa là còn Ä‘i lượm ny lông, tôi nhá»› có má»™t lần Ä‘ang lượm bá»—ng dưng thấy những đứa cùng trang lứa mang áo quần sạch sẽ cắp sách Ä‘i há»c, tôi liá»n có phản ứng lấy túi ny lông che mặt và quay lưng lại để chúng bạn không nháºn ra, khi tụi nó đã Ä‘i qua thì chỉ biết nhìn theo sau lưng và hai hà ng nước mắt chảy dà i trên má.
Có lần trong trưá»ng tổ chức lá»›p há»c bổ túc và o ban tối, tôi là m liá»u đến há»c và i ngà y, trong lá»›p há»c tôi là trung tâm để má»i ngưá»i nhòm ngó, vì áo quần mặc không được tươm tất, có khi còn không có áo quần để thay nên má»i ngưá»i thưá»ng ngồi tránh xa không dám ngồi gần, chỉ há»c được và i ngà y thì cô giáo đã bảo đóng tiá»n há»c phÃ, cÆ¡m còn không có ăn lấy đâu ra tiá»n mà đóng chứ. Lúc đó tôi đã tỉnh ngá»™ và biết rằng đây không phải là nÆ¡i dà nh cho mình.
Nhiếu lúc không còn gì là m phải Ä‘i đến bến xe để lượm những há»™t sầu riêng và há»™t mÃt mà hà nh khách ăn và vứt Ä‘i .
Có lúc Ä‘i theo những ngưá»i lá»›n trong là ng Ä‘i bắt những con cá, con tép, phải lá»™i nước ngáºp tá»›i hông thì má»›i vá»›t được nhiá»u. Lúc đó không biết sợ thứ gì, trong đầu nghÄ© chỉ mong sao hà ng ngà y có việc là m và kiếm được bữa cÆ¡m nuôi gia đình.
Lắm lúc còn phải Ä‘i đà o trá»™m những cá»§ khoai, cá»§ mì và o ban trưa tranh thá»§ lúc má»i ngưá»i nghỉ ngÆ¡i.
Những bữa cơm trong gia đình phần lớn nhìn và o nồi chủ yếu là những củ khoai và củ mì, còn những hạt gạo chỉ len lõi trong những củ khoai, củ mì mà thôi.
Vì hai em còn nhá» nên phải ưu tiên cho em ăn cÆ¡m. Tôi tranh thá»§ ăn nhanh và bồng em Ä‘i vòng vòng và dá»— dà nh để đút cho nó ăn. Có khi Ä‘i loanh qoanh qua nhà hà ng xóm, nhìn và o bữa cÆ¡m cá»§a há» sao mà ngon là nh đến thế, không biết khi nà o mình má»›i ăn được những món nà y, tôi lẳng lặng quay vá», nhìn và o chén cÆ¡m cá»§a em mình ăn vá»›i muối mà lòng tôi Ä‘au như cắt.
Nhiá»u đêm ngá»§ không được trách sao số pháºn mình sinh ra lại khổ đến thế, nhưng chỉ được và i phút ý nghÄ© đó lại không còn. Và trong đầu lại hiện lên sá»± lo lắng không biết ngà y mai phải là m gì đây?
Và o những ngà y lá»… tết tôi phải ra chợ Ä‘i nhặt những lá cải mà ngưá»i ta vứt bá», lượm vá» kho vá»›i muối, hoặc những quả cà mang vá» muối để ăn trong những ngà y tết
Nhìn những đứa gần nhà có áo quần má»›i, có đôi dép đẹp, nhìn lại chị em mình suốt ngà y Ä‘i chân không, và chỉ mang áo quần mà những ngưá»i hà ng xóm tốt bụng cho, lúc đó tuy là mang đồ cá»§ nhưng đối vá»›i chị em tôi giống như là áo quần má»›i vừa được mua váºy đó.
Không hiểu sao cùng là số pháºn con ngưá»i, cÅ©ng Ä‘á»u do cha mẹ sinh ra mà sao hoà n cảnh và số pháºn lại khác xa nhau đến thế.
Những ngà y tháng cơ cực đã dần hằn lên đôi chân và đôi tay tôi những lớp da chai sần, những vết nhăn nheo của năm tháng.
Không biết đến bao giá» những mảnh Ä‘á»i cÆ¡ cá»±c như tôi má»›i thoát khá»i được cái nghèo…
__________________________________________________
NoÌi cuÌ€ng anh
Em vẫn biết đấy là điá»u đã cÅ©
Chuyện tình yêu, quan trá»ng gì đâu:
Sá»± gắn bó giữa hai ngưá»i xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau
Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niá»m Ä‘au đớn tưởng như vô táºn
Bá»—ng có ngà y thay thế má»™t niá»m vui
Äiá»u hôm nay ta nói, ngà y mai
Ngưá»i khác lại nói lá»i yêu thuở trước
Äá»i sống chẳng vô cùng, em biết
Và câu thơ đâu còn mãi ngà y sau
Chẳng có gì quan trá»ng lắm đâu
Như không khÃ, như mà u xanh lá cá»
Nhiá»u đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuá»™c Ä‘á»i rá»™ng lá»›n mênh mang
Nhưng lúc nà y anh ở bên em
Niá»m vui sướng trong ta là có tháºt
Như chiếc áo trên tưá»ng, như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhÃ
Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đưá»ng nắng lá»a
Trái cây thÆ¡m trên miá»n đất khô cằn
Äó Tình yêu em muốn nói cùng anh
Nguồn gốc cá»§a muôn ngà n khát vá»ng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con ngưá»i thá»±c sá»± Ngưá»i hÆ¡n.
Em còn nhá»› khu vưá»n
Nơi ta từng gặp mặt ?
Ngà y ấy ta yêu nhau
Một tình yêu ngây ngất
Em hái một bông hồng
Trao cho anh lần nỠ:
"Em tặng anh chà ng điên
Bông hoa nà y thắm Ä‘á»"
Và chà ng điên của em
Cũng như em ngà y ấy
Không biết rằng tình yêu
Sẽ héo tà n chóng váºy
Em còn nhớ hai ta
Ngồi mơ mà ng lặng lẽ
Anh nghe gần , rất gần
Hơi thở em nhè nhẹ
Rồi không kìm được thêm
Anh hôn em lên má
Em giáºt mình mỉm cưá»i
Giơ ngón tay đe doạ
Anh và em Ä‘á»u Ä‘iên
Cũng không hay :từ đó
Cái hôn kia suốt Ä‘á»i
Là m hai ta đau khổ
Tôi chưa ra biển bao giá»
Ngỡ biển xanh , xanh mà u im lặng
Tôi chưa yêu bao giá»
Ngỡ tình yêu là ảo mộng
Ngà y nay tôi đã ra biển rồi
Biển nhiá»u sóng to,gió lá»›n
Ngà y nay tôi đã yêu rồi
Tình yêu nhiá»u khổ Ä‘au, cay đắng
Không gió lớn sóng to , không là biển
Chẳng nhiá»u cay đắng , chẳng là yêu
SỢ MA
Má»™t cô gái rất sợ ma phải Ä‘i há»c thêm và o buổi tối, đưá»ng Ä‘i há»c có má»™t Ä‘oạn rất vắng vẻ. Cô luôn hi vá»ng có ngưá»i nà o đó Ä‘i cùng đưá»ng vá»›i mình cho đỡ sợ.Má»™t hôm cô thấy có má»™t chà ng trai đạp cùng chiá»u vá»›i mình. Mừng quá, cô chạy lên để Ä‘i cùng, sau má»™t lúc trò chuyện, cô gái nói “Em sợ ma lắm, Ä‘i má»™t mình Ä‘oạn đưá»ng nà y em sợ lắm, cảm Æ¡n vì đã có anh Ä‘i cùng!†Chà ng trai mỉm cưá»i nhìn cô gái, trìu mến : “Hồi còn sống anh cÅ©ng thếâ€â€¦....
Ký ức tuổi thÆ¡ tôi tìm vá»â€¦
Thưở còn thÆ¡ tôi chưa biết được hai từ “quê hương †có ý nghÄ©a thế nà o. Tôi liá»n há»i mẹ , mẹ bảo: “quê hương là nÆ¡i đã sinh ra con, là chiếc nôi giúp con có những giấc ngá»§ yên là nh, là những bước chân táºp tá»…nh giúp con đứng vững hÆ¡n…â€
GiỠđây tôi đã lá»›n khôn, đã hiểu được những lá»i nói ý nghÄ©a cá»§a mẹ. Và cÅ©ng là lúc tôi đã rá»i xa vì cuá»™c sống mưu sinh để Ä‘i đến má»™t nÆ¡i trên mảnh đất xứ ngưá»i.
CÅ©ng không hiểu tại sao đã rá»i xa mảnh đất nÆ¡i có thá»i thÆ¡ ấu từ rất lâu rồi, nhưng không sao quên được cái tuổi thÆ¡ đầy má»™c mạc, chân chất, nghèo khổ ấy.
NÆ¡i tôi sinh ra là má»™t vùng quê nghèo, quanh năm suốt tháng má»i ngưá»i sống nhá» và o nương rẩy, là m thuê, cuốc mướng. Là nÆ¡i có biết bao ký ức tuổi thÆ¡ cá»§a tôi.
Nhớ sao hương thơm của cỠnon và mùi hương bông lúa trổ ngoà i đồng vẫn như vang vảng quanh đây.
Không thể nà o quên được tiếng à ới và o má»—i buổi sáng cá»§a lÅ© bạn gần nhà rá»§ nhau Ä‘i há»c, con đưá»ng đến trưá»ng phải băng qua mấy bá» ruá»™ng và và i con đê, giá» nghỉ lại sao thấy quảng đưá»ng đó xa quá và có thể trượt chân té xuống ruá»™ng bất cứ lúc nà o, ấy mà hà ng ngà y phải qua lại thưá»ng xuyên.
Nhá»› sao bóng mát cá»§a lÅ©y tre đầu đưá»ng, nÆ¡i mà hà ng ngà y tôi và nhóm bạn tụ táºp nô đùa, nà o là chÆ¡i nhảy ngá»±a, chÆ¡i cướp cá», chÆ¡i ô là ng…. sao lại có nhiá»u trò chÆ¡i đến thế không biết. Và còn rá»§ nhau tắm mưa, tắm ao. Thá»i đó cả trai lẫn gái không biết mắt cỡ là gì, tháºt ngây thÆ¡ trong sáng.
Nhá»› những đêm mưa to, tiếng ếch kêu sau hè tháºt ồn à o, những tiếng á»™p á»™p đó không tà i nà o là m tôi ngon giấc được.
Nhá»› lắm những đêm trăng sáng chúng bạn rá»§ nhau ra ruá»™ng bắt ếch, và quay quần bên nhau đốm lá»a lên nướng những cá»§ khoai lang thÆ¡m phức, giá» nghÄ© lại vẫn còn thấy thèm.
Nhá»› những buổi trưa hè lÅ© bạn rá»§ nhau Ä‘i mót những cá»§ khoai, cá»§ mì sau khi má»i ngưá»i đã thu hoạch còn xót lại, đó là thà nh quả mà tôi kiếm được, cÅ©ng là bữa ăn sáng cho gia đình. Lúc đó tôi cảm thấy rất tá»± hà o vì má»™t phần nà o đó giúp được cho ba mẹ. Và rá»§ nhau Ä‘i kiếm những cà nh cây khô mang vá» nhúm cá»§i.
Nhớ những cây giâm bụt ba đã trồng trước nhà mà hà ng ngà y tôi vẫn tưới nước, không biết giỠcó còn không hay đã cao lớn thế nà o rồi.
Qua má»™t ngà y là m việc cá»±c nhá»c , khoảng không gian tôi thÃch nhất là gia đình được quay quần bên nhau ăn bữa cÆ¡m tối, vá»›i ngá»n đèn dầu. Bữa cÆ¡m cá»§a gia đình tôi rất đạm bạc, chỉ có má»™t dÄ©a rau luá»™c hái sau vưá»n và con cá ruá»™ng mà anh tôi bắt được ngoà i đồng, và má»™t chén nước mắm, thỉnh thoảng lại có nồi kho quẹt, sang trá»ng hÆ¡n nữa thì có quả trứng luá»™c, nhưng rất hiếm khi chỉ trừ và o những ngà y đặc biệt. ThÃch hÆ¡n nữa là những đêm trăng sáng gia đình mang bữa cÆ¡m ra ngoà i sân ngồi ăn, rất mát mẻ.
Lúc ấy món ăn thÃch nhất vẫn là miếng cÆ¡m cháy nằm táºn đáy nồi, sau khi ăn cÆ¡m xong cuá»™n miếng cÆ¡m cháy rải má»™t Ãt muối hoặc chấm miếng nước mắm còn thừa trong bữa ăn, đưa lên miệng mùi thÆ¡m cá»§a cÆ¡m và mùi khét cá»§a cháy hòa quyện và o nhau không thể nà o cưỡng lại ná»—i.
Thá»i ấy cuá»™c sống thiếu thốn là thế nhưng sao thấy tháºt yên bình và đầm ấm.
Äó là khoảng thá»i gian tuổi thÆ¡ tôi luôn khắc ghi trong ký ức, cái nÆ¡i mà gá»i là quê hương đã có tuổi thÆ¡ gắn bó cá»§a tôi…
Trá»i hôm nay có mưa. Những giá»t mưa nghiêng nghiêng tá»±a như muôn và n nước mắt cá»§a thế gian Ä‘ang rÆ¡i xuống. Buồn. Gió lạnh từng cÆ¡n thổi qua khung cá»a. Ngoà i đưá»ng, những dòng ngưá»i hối hả lao Ä‘i…
Hôm nay là thứ bảy. Những ngà y cuối tuần thế nà y, tôi thưá»ng Ä‘i cà phê, nhưng hôm nay thì không. Thôi gặm nhấm cô đơn bằng ly cà phê đắng mà bằng những cÆ¡n mưa cuối mùa…
Thói quen cà phê má»™t mình cá»§a tôi đã được bao lâu rồi? À, lẩm nhẩm, lẩm nhẩm, má»™t năm ba tháng mưá»i ngà y, kể từ cái hôm chia tay anh. Nhanh quá, má»›i đây mà đã chừng ấy rồi sao? Lắm lúc tôi giáºt mình lo sợ mình mất Ä‘i ý niệm vá» thá»i gian. Anh đã có ngưá»i yêu má»›i. Anh vẫn vui cưá»i Ä‘i ngoà i đưá»ng và không há» gá»i cho tôi má»™t cú Ä‘iện thoại nà o. Váºy mà , tôi vẫn chá», vẫn đợi. Má»™t sá»± đợi chá» rất kỳ lạ và mÆ¡ hồ. Mong má»i nháºn được má»™t cú Ä‘iện thoại từ anh và o má»—i ngà y thứ bảy… Äợi rồi thất vá»ng. Nhiá»u khi tôi tá»± há»i mình Ä‘ang đợi chá» cái gì?
Má»—i ngà y tôi Ä‘á»u Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại những bức thư anh từng viết cho tôi. Tất cả chỉ là má»™t cái gì xa xôi cá»§a quá vãng. Äá»c xong rồi cưá»i, rồi lại báºt khóc…
Äã nhiá»u ngà y tháng, tôi rÆ¡i và o tâm trạng trống rá»—ng. Không rõ buồn hay vui, trong lòng cứ rá»—ng tuếch, tôi Ä‘i và vá» như má»™t chiếc bóng. Tôi tá»± thu mình trong má»™t cái vá» và vÄ©nh viá»…n không bao giá» muốn ai phá vỡ nó. Lắm lúc, khi má»™t mình trong căn phòng hẹp, tôi sợ hãi mÆ¡ hồ. Tôi đã quá yếu Ä‘uối, đã quá tệ hại khi trở nên thế nà y phải không? Nước mắt tôi trà o ra… Không rõ mình có phải Ä‘ang khóc không? Cảm xúc cÅ©ng trở nên mÆ¡ hồ…
Lát sau thì trá»i tạnh. Äứa bạn thân rá»§: “Äi cà phê! Tao buồn quá!â€. Lát sau nữa thì hai đứa có mặt ở má»™t quán cà phê quen. Ãt ra thì hôm nay, tôi không hoà n toà n là má»™t kẻ cô đơn.
Tôi lấy muá»—ng khuấy nhẹ ly cà phê Ä‘en sánh. Há»›p má»™t ngụm, đắng nghét đầu lưỡi. “Cà phê đắng quá mà y ạ!â€. Tôi nhăn mặt bảo.
“Ừ, sao mà y lại uống?â€. Tôi báºt cưá»i: “CÅ©ng giống như tao chấp nháºn việc đợi anh…â€. Nó ngán ngẩm lắc đầu: “Tao không có ý kiến nhiá»u chuyện tình yêu cá»§a mà y, vì dù gì, tao cÅ©ng chỉ là bạn thân cá»§a mà y. Tao chỉ cho mà y biết cảm nháºn cá»§a tao, thế thôi. Tao không muốn đứa bạn thân cá»§a tao khổâ€.
Nó lặng Ä‘i Ãt phút rồi tiếp: “Vì bản thân tao đã quá khổ vì tìnhâ€.
Tôi má»›i giáºt mình nhá»› ra, bạn mình đã trải qua mấy lần dang dở. Nó yêu hết mình, tôi vẫn nhá»› cái lần tôi khuyên nó: “Mà y yêu gì yêu cÅ©ng nên giữ lại chút gì cho mìnhâ€. Thế rồi nó phá»›t lá», nó bảo: “Má»—i ngưá»i có cách sống khác nhau. Äối vá»›i tao, yêu là trá»n vẹnâ€. Rồi khi nó Ä‘iện thoại cho tôi và nức nở. Tôi chỉ thấy thương nó hÆ¡n bao giá» hết. Vá»™i chạy sang chở nó Ä‘i cà phê, Ä‘i vòng vòng. Lúc ấy, nó luôn nói: “Chỉ có mà y, má»™t đứa không có bồ má»›i sẵn sà ng chở tao Ä‘i khi tao Ä‘au khổ nhất!â€.
Rồi má»™t hôm, nó bảo: “Tao sẽ không yêu nữa mà y ạâ€.
Tôi thở nhẹ, ừ, thà như thế tốt hÆ¡n. tình yêu? Ừ, tình yêu là gì mà sao má»i ngưá»i ai cÅ©ng phải Ä‘au khổ, cÅ©ng đớn Ä‘au?
Nhưng đó cÅ©ng chỉ là má»™t công bố nhất thá»i khi ngưá»i ta đã mất mát quá nhiá»u vì yêu. Bản thân con ngưá»i, táºn sâu trong tiá»m thức, yêu vẫn là má»™t nhu cầu, má»™t khao khát lá»›n lao. Rồi nó lại có ngưá»i yêu. Nó nói vá»›i tôi: “Tao không thể nà o thá»±c hiện được lá»i đã nói, tao cần má»™t tình yêu. Tao không biết sẽ ra sao, nhưng tao đã đón chá» sẵn cuá»™c chia tay!â€. Tôi lắc đầu, tại sao dẫu biết là đau khổ nhưng ngưá»i ta vẫn lao và o.
Con thiêu thân cũng thế, lao và o ánh sáng để rồi chết đi…
*
Trong má»™t lần tha thẩn trên mạng, tình cá» tôi và o blog cá»§a má»™t ngưá»i con trai có khuôn mặt góc cạnh. Äá»c hết những dòng nháºt ký cá»§a má»™t ngưá»i dưng, váºy mà khi không lại báºt khóc. Ừ thì, cái chuyện chia tay có phải là cá»§a riêng ai? Ngưá»i nà o cÅ©ng có má»™t góc cô đơn trong tâm hồn. Tôi để lại dòng comment: “Xin cám Æ¡n anhâ€.
Tôi quen biết anh từ dạo đó.
Kể từ đó, tôi thưá»ng xuyên và o blog cá»§a anh như má»™t thói quen, chỉ để lại dòng comment “Cám Æ¡n†sau má»—i bà i viết.
Có lần, anh viết: “ tình yêu khiến ngưá»i ta hạnh phúc, nhưng cÅ©ng khiến ngưá»i ta Ä‘au khổ. Có lẽ, ta sẽ cô đơn, sẽ thấy tan nát nếu mất Ä‘i tình yêu, đừng né tránh ná»—i Ä‘au, hãy đối đầu và là m bạn cùng ná»—i Ä‘au và đơn côi. Rồi có lúc, ta sẽ bước qua được cái ranh giá»›i nhá» nhoiâ€.
Tôi không biết mình có bước qua được cái ranh giới mà anh nói hay không. Lòng vẫn băng giá lạnh căm.
Má»™t hôm, anh viết e-mail cho tôi há»i: “Vì sao lại cám Æ¡n anh?â€. Tôi trả lá»i: “Vì những gì anh viết!â€. Tôi trở thà nh má»™t ngưá»i bạn cá»§a anh. Chúng tôi nói vá»›i nhau nhiá»u. Vá» quá khứ cá»§a má»—i ngưá»i, vá» tình yêu…
Äối vá»›i tôi, anh là má»™t ngưá»i bạn ảo. Ngưá»i ta có thể dá»… dà ng nói ra tất cả những gì bình thưá»ng ngưá»i ta không thể nói khi bước và o thế giá»›i diệu kỳ nà y. HÆ¡n nữa, anh ở táºn nước Nháºt xa xôi…
Thi thoảng, anh Ä‘iện thoại cho tôi. Anh thưá»ng động viên tôi, rằng em đừng báºn tâm việc mình cô đơn hay không, rằng có nhiá»u thứ còn quan trá»ng hÆ¡n ná»—i cô đơn kia, em à ! Nhưng có lần, tôi há»i ngược lại anh, thế anh có cô đơn không? Anh vẫn trải lòng mình vá»›i cô đơn trên những trang blog đó thôi, anh vẫn chưa có được má»™t ngưá»i yêu nà o đó thôi. Anh chỉ im lặng, rồi lại bảo: “Có những thứ không phải muốn là được. Anh chưa gặp được ai có thể là m anh rung độngâ€.
Tôi báºn rá»™n vá»›i chuyện há»c hà nh thi cá», anh vẫn e-mail cho tôi Ä‘á»u đặn. Lòng tôi bá»›t đơn côi vì Ãt ra, cÅ©ng có má»™t nÆ¡i san sẻ. Anh cÅ©ng bảo: “Cám Æ¡n cuá»™c sống đã cho anh quen em. Nhóc à ! Má»™t ngưá»i bạn, má»™t ngưá»i em…â€. “Äừng gá»i em là nhóc, đã 20 rồi!â€. “Ừ, anh gá»i là bé váºy!â€.
Nhiá»u lúc tôi bông đùa: “Anh có nghÄ© mình sẽ yêu lần nữa?â€. Anh đáp lạnh lùng: “Không bao giá»â€. Rồi tôi tá»± há»i mình, mình sẽ yêu lần nữa không? Anh – ngưá»i yêu cÅ© cá»§a tôi – vẫn thấp thoáng trong ký ức cá»§a tôi…
*
Má»™t ngà y, khi tôi vừa tan há»c, có Ä‘iện thoại, tiếng nói quen thuá»™c là m tôi giáºt mình: “Anh Ä‘ang ở Sà i Gòn, em Ä‘ang ở đâu?â€.
Ná»a tiếng sau, chúng tôi gặp nhau tại má»™t quán cà phê trên đưá»ng Nguyá»…n Trãi. Ở ngoà i, anh trông có vẻ hiá»n là nh và dá»… gần hÆ¡n trên blog. Anh hay cưá»i, nụ cưá»i cÅ©ng hiá»n vá»›i hai cái răng khểnh. Hai chúng tôi không nói vá»›i nhau nhiá»u, chỉ nhìn nhau. Rồi anh bảo: “Mắt em buồn quá đó nhóc, nó không nên có ở má»™t ngưá»i 20 tuổi!â€. Tôi trả lá»i: “CÅ©ng không nên có ở má»™t ngưá»i 25, phải không?â€. “Hôm nay, em có thể dà nh cho anh cả ngà y để tâm sá»± không? Ngà y mai anh đã Ä‘i rồi…â€. “Ngà y mai? Nhanh váºy?â€.
“Ừ, anh vỠđây vì công việc mà !â€.Tôi đồng ý rồi sau đó, tôi theo anh vá» khách sạn anh nghỉ. Hai chúng tôi bắt đầu nói vá»›i nhau nhiá»u hÆ¡n. Anh nói: “Khi nãy anh có gặp ngưá»i yêu cÅ©, đúng là cái gì đã qua hãy cho nó qua, má»™t cách bình thản em à !â€. Anh chợt quay sang nói khẽ vá»›i tôi: “Em hiá»n và dá»… thương lắm nhócâ€.
Anh nhìn tôi, im lặng. Cả hai Ä‘á»u không nói gì nữa.
Rồi tôi nhắm mắt, đón nháºn nụ hôn từ anh. Nụ hôn từ gần hai năm tôi má»›i được nếm lại. Má»™t cảm giác vừa má»›i mẻ vừa quen thuá»™c chảy trà n và o lòng. Con tim tôi Ä‘áºp gấp gáp, vá»™i và ng. Anh dừng lại, kê sát và o mặt, nắm lấy tay tôi và bảo: “Chúng ta hãy yêu nhau, nha nhóc!â€. Tôi nhìn anh, rồi lại khẽ gáºt đầu.
Tôi và anh đến với nhau, trao cho nhau mà lạ kỳ thay nước mắt ai cũng chảy. Hai kẻ cô đơn đang tìm đến nhau?
Rồi chúng tôi rá»i khách sạn, tôi chở anh dạo khắp nẻo đưá»ng Sà i Gòn. Thứ bảy đầu tiên, tôi nghe lòng mình thôi khắc khoải.
Ngà y đầu tiên trôi qua chóng vánh. Tôi vá» nhà mà thao thức, tá»± há»i mình Ä‘ang là m gì? Vá»™i vã? Dá»… dãi? Tôi vốn không phải tuýp ngưá»i đó. Nhưng vì sao? Tôi thở nhẹ, đổ lá»—i cho con tim… Hình ảnh cá»§a ngưá»i yêu cÅ© thấp thoáng, là m tôi bá»—ng nhói lòng, cảm giác có lá»—i. Nhưng tôi biết, mình đã sẵn sà ng cho má»™t tình yêu má»›i…
Ngà y hôm sau, anh báºn việc vá»›i công ty suốt cả buổi sáng. Äến chiá»u, anh gặp tôi, cả hai Ä‘á»u mừng rỡ tá»±a như đã xa nhau lâu lắm. Chúng tôi hát khe khẽ cho nhau nghe, tôi dá»±a và o lưng anh và nháºn ra bá» vai anh rá»™ng quá…
Äêm đó, tôi nằm cạnh anh, trong khách sạn. Lại quấn lấy nhau, nóng bá»ng. Tôi há»i: “Còn bao lâu nữa thì anh phải Ä‘i?â€. “Bốn tiếng nữa em à !†– anh đáp, giá»ng buồn buồn. “Chừng nà o gặp lại nhau hả anh?â€.
“Anh không biết em à ! Có thể là má»™t năm hoặc hÆ¡n nữa. Anh sẽ cố gắng vá» thăm em…â€.
Tôi lặng im, vùi đầu và o ngá»±c anh. Tay quà ng qua ôm lấy anh. “Chẳng lẽ yêu nhau mà chỉ gặp nhau má»—i năm má»™t lần sao anh?â€. Tôi nhìn anh đợi lá»i đáp. Anh thì thầm: “Äợi anh, em nhé, khi anh đã có đủ những cái anh cần phải có, anh sẽ vá» cùng em! Và mình sẽ mãi bên nhau. Chắc khoảng hÆ¡n năm năm, anh sẽ vỠđây sống cùng em… Quan trá»ng cả hai có được niá»m tinâ€.
Tôi không đáp. Äợi? Tôi sẽ phải đợi bao lâu? Và tôi có đủ kiên nhẫn để đợi không? Liệu trong khoảng thá»i gian quá dà i xa anh, tôi có đủ bản lÄ©nh để giữ mình thoát khá»i những cám dá»— bình thưá»ng cá»§a má»™t con ngưá»i. Và anh có thá»±c hiện những gì anh đã nói? Có tháºt anh Ä‘ang yêu tôi, hay chỉ nhất thá»i muốn chung đụng thể xác? Sao anh lại có thể yêu tôi nhanh đến váºy trong khi ngần ấy thá»i gian anh đã sống trong cô đơn? Rồi tuổi xuân cá»§a tôi, có chá» tôi không? Phải là m sao khi anh trở vá», tôi không còn trẻ đẹp, và anh sẽ có ngưá»i khác?
Bao nhiêu câu há»i rối bá»i đặt ra, tôi gần như choáng ngợp trong đống câu há»i đó. Và tôi cÅ©ng sợ nghe những câu trả lá»i. Liệu câu trả lá»i ấy có phải là chân tháºt khi thá»i gian khiến cho má»i Ä‘iá»u có thể thay đổi?
*
Cái gì đến sẽ đến.
Tôi cùng anh trên chiếc taxi đưa anh ra sân bay. Lúc nà y, anh chỉ nắm tay tôi tháºt chặt, không nói thêm bất kỳ lá»i nà o. Tôi nháºn ra, tay anh tháºt to, tháºt chắc…
Hai ngà y. 48 tiếng, tôi và anh đã là của nhau.
Có những thứ, tôi gìn giữ bao lâu, lại chấp nháºn cho anh trong phút chốc.
Tôi biết gì vá» anh? Má»™t Việt kiá»u Nháºt. 25 tuổi, chấm hết. Nhưng tất cả niá»m tin cá»§a tôi Ä‘á»u đặt ở anh…
Nước mắt tôi trà o ra, trong giây phút đó, tôi ôm chặt lấy anh.
Tôi chỉ biết mình yêu anh.
Lúc sân bay cất loa gá»i, tay tôi đột ngá»™t nÃu lấy anh má»™t cách vô thức. Anh Ä‘i tháºt sao anh? Äến lúc nà y, tôi cÅ©ng ngá» ngợ, rằng chuyện anh gặp tôi đó, yêu tôi đó, cùng tôi trải qua 48 tiếng đồng hồ chỉ là giấc mÆ¡.
Rồi anh cũng đi. Tôi đứng đó một mình, cố trông theo giây lát, rồi quay vỠnhà .
Gần một giỠsáng…
Gió đêm thổi tốc và o mặt. Lạnh căm. Tôi không mặc áo khoác, nghe hÆ¡i lạnh thổi cả và o tâm hồn. Giá mà trá»i lạnh hÆ¡n tà nữa, không chừng tâm hồn tôi cÅ©ng sẽ đóng băng theo…
*
Anh Ä‘i, để lại tôi trong ná»—i nhá»› thương vô bá». Cà ng rÆ¡i và o sá»± cô đơn sẵn có. Những cú Ä‘iện thoại gá»i vá» cho tôi, tiếng anh nhẹ nhà ng há»i tôi: “Có đợi anh được không?â€. Tôi đáp: â€œÄÆ°á»£câ€, dù trong lòng hoà i nghi vá» chÃnh mình.
Tôi nói vá»›i đứa bạn thân vá» anh. Vá» việc tôi đã bắt đầu cho má»™t tình yêu má»›i. Nó bảo: “Mà y Ä‘iên à ? Mà y vì má»™t ngưá»i tình hai ngà y mà chỠđợi như thế sao? Má»™t, hai hay năm năm hay hÆ¡n nữa? Mà y đánh đổi cả má»™t thá»i tuổi xanh và có chắc nháºn được lại những Ä‘iá»u mà y đáng phải có?â€. “Tao không biết!â€. Tôi thở nhẹ, nhìn rất lung ra ngoà i đưá»ng. Những chiếc xe hối hả lao Ä‘i…
*
Những tháng ngà y dà i lại nối tiếp nhau. Tôi vẫn sợ, những nỗi sợ mơ hồ cố hữu, vẫn hay khóc thầm và nhớ anh.
Có những giây phút, tôi cô đơn kinh khá»§ng. Những tối thứ bảy, tôi cà phê má»™t mình và nghe nước mắt chảy ngược và o trong. Ná»—i Ä‘au đôi lúc thà nh sá»± tị há»n khi thấy những cặp tình nhân hạnh phúc bên nhau và o những ngà y cuối tuần.
Ngưá»i ta bảo, sá»± chỠđợi nà o cÅ©ng sẽ xứng đáng vá»›i cái nó sẽ có.
Tối vá» nằm dà i trong má»™t ngà y thứ bảy cô liêu, nằm trong căn phòng 16 m2, giam hãm mình trong bốn vách tưá»ng lạnh giá. Tôi khát khao má»™t bà n tay, má»™t vòng tay ấm. Có những ngưá»i muốn đến vá»›i tôi, nhưng tôi không dám đến lại vá»›i há». Tôi nghi ngá» tất cả, liệu mình thá» yêu lần nữa, có thà nh công không hay lại tiếp tục ôm lấy Ä‘au thương…
Má»™t ngà y như má»i ngà y trôi qua. Tôi nhắm mắt và chìm và o giấc má»™ng mị êm Ä‘á»m. Trong đó, tôi thấy anh nắm lấy tay tôi và dắt tôi Ä‘i trên má»™t con đưá»ng không ngưá»i, rất bình yên…
_____________________________________
Tôi yêu ngà y lễ Giáng Sinh
Äã đà nh vì nghÄ©a an bình thiêng liêng
Cũng còn chút kỷ niệm riêng
Cá»§a thá»i thÆ¡ ấu hồn nhiên thuở nà o
Lễ đêm trầm, nến ngạt ngà o
Du dương đà n nhạc len và o giấc mơ
Chợt choà ng tỉnh giữa nhà thá»
Khi chuông dồn dáºp gần xa đổ hồi
Sang canh lễ đã vãn rồi
Ngưá»i ngưá»i lÅ© lượt cưá»i vui trở vá»
Buâche de Noel, kẹo ê há»
Cháo gà ...thêm cả xôi chè phương đông
Suốt năm tối mịt cây thông
Äêm nay cÅ©ng Ä‘á», tÃm, hồng...đèntreo
Trá»i sao lấm tấm trong veo
Tưởng như đưa vẳng tiếng reo thiên thần
Cánh tung trắng nõn hát mừng
Chúa sinh nghèo khó nơi hang bò lừa
Chết vì tá»™i lá»—i ngưá»i ta
Mà sao Nhân Loại háºn thù chưa nguôi?