 |
Má»—i bước chân ta Ä‘i qua, là má»™t ký ức, má»™t khoảng thá»i gian in dấu trong Ä‘á»i. Vì thế, hôm nay, anh quyết định bước Ä‘i tiếp trên con đưá»ng cá»§a mình, sau má»™t thá»i gian dà i dừng chân nghỉ mệt để rồi ngá»§ quên và chìm đắm trong má»™t giấc mÆ¡.
Trước khi cất bước, anh muốn má»™t lần nữa được hồi tưởng vá» Ä‘oạn đưá»ng mà anh Ä‘ang đứng, nÆ¡i đã ngáºp trà n những kỉ niệm vá» em. Có lần anh đã nói vá»›i má»™t ngưá»i vá» thói quen đã hình thà nh từ lúc nhá» cá»§a anh, không biết là anh đã nói vá»›i em chưa. Äó là má»—i khi Ä‘i qua má»™t nÆ¡i nà o để lại trong anh nhiá»u ấn tượng, anh luôn ngoái lại nhìn tháºt lâu, nhìn mãi cho đến khi nÆ¡i ấy đã xa khuất không còn thấy nữa. Giá» thì anh vẫn chưa từ bỠđược thói quen ấy, có lẽ, như váºy má»›i chÃnh là anh.
Ngà y ấy, má»i chuyện đến sao tình cá» quá, nhẹ nhà ng quá. Ngà y em bước đến để từ đó, trên Ä‘oạn đưá»ng anh Ä‘i đã in thêm đôi dấu chân, em đến mang theo má»™t là n gió mát thổi bay những chiếc lá khô Ä‘ang ngá»§ yên, khiến nÆ¡i ấy bá»—ng trở nên đẹp và lãng mạn vô cùng. Anh đã thầm cảm Æ¡n và mÆ¡ ước được cùng em Ä‘i mãi, vá» phÃa cuối đưá»ng. Nhưng giấc mÆ¡ cá»§a anh không có tháºt! Em chỉ đến thăm và an á»§i má»™t thằng ngốc Ä‘ang bước đơn độc má»™t mình cùng những ná»—i Ä‘au.
Những khoảnh khắc có em tháºt ngắn ngá»§i. Em Ä‘i, gió cÅ©ng ngừng thổi, cảnh váºt chung quanh anh giá» lại như trước kia, tất cả lại im ắng ngá»§ vùi, nhưng trên mặt đưá»ng vẫn còn đó dấu chân cá»§a em. Äó là điá»u duy nhất em để lại cho anh cùng biết bao kỉ niệm và cảm xúc vui buồn, má»—i cảm xúc ấy mang má»™t sắc mà u mà anh yêu quý vô cùng. Äứng nhìn mãi dấu chân, anh không biết mình mãi khắc lên bao nhiêu chiếc lá chữ “nhá»› em".
Anh tiếc nuối khi để em ra Ä‘i, chỉ biết đứng đó mà dõi theo em dần rẽ sang má»™t hướng khác. Anh ngồi gục xuống và buồn tháºt nhiá»u nhưng ná»—i buồn cá»§a anh cÅ©ng không thể là m phai được hình ảnh em trong tâm trÃ. Ngà y tháng cứ trôi qua lặng lẽ như tình cảm cá»§a anh, như ánh mắt luôn kiếm tìm bóng hình em.
Trong mÆ¡ hồ anh nghÄ© rằng: “Hay mình cứ đứng mãi ở đây, đừng Ä‘i đâu hết, biết đâu khi thấy nhá»›, em sẽ quay lại và gặp được mìnhâ€. Thế là , em vẫn đứng đó và không há» bước Ä‘i, lá đã rÆ¡i đầy chung quanh nhưng em đã không vá».
Trong tÄ©nh lặng, ngá»™t ngạt, anh bá»—ng thấy ghét gió, sao gió chỉ thổi khi có em? Lá cứ rÆ¡i, rÆ¡i trên vai anh, trên tóc anh ngà y má»™t nhiá»u. Anh không nhá»› mình đã đứng đây bao lâu rồi? Chỉ biết nếu tiếp tục như thế, anh sẽ bị chôn vùi mất thôi. Sợ quá, anh vùng thoát khá»i và chạy vá» phÃa trước, vừa chạy, anh vừa nghÄ© đến em.
Khi em Ä‘i, em đã căn dặn anh rất nhiá»u, em dặn anh phải mạnh mẽ, phải bước tiếp váºy mà anh đã không nghe lá»i em. Nếu biết được Ä‘iá»u nà y, chắc em buồn anh nhiá»u lắm! Anh chẳng mong nhìn thấy em buồn, anh muốn thấy em vui vẻ và tháºt hạnh phúc.
Thoát ra khá»i nÆ¡i ấy , anh má»›i nháºn ra phÃa trước con đưá»ng dà nh cho anh vẫn rá»™ng mở và còn dà i lắm, khung cảnh quanh anh đẹp dịu dà ng, anh chợt nháºn ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn là m mát cho cây cối, cho con đưá»ng và cả cho anh. Nhịp sống vẫn Ä‘ang hối hả, những ngưá»i bạn song hà nh cùng anh giỠđã Ä‘i trước anh tháºt xa váºy mà anh lại ngồi đây chẳng biết để là m gì? Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cÆ¡n mÆ¡ mãi , anh đã tá»± thức tỉnh mình như thế.
Anh chuẩn bị bước Ä‘i đây, anh sẽ nói lá»i chà o tạm biệt vá»›i Ä‘oạn đưá»ng trà n ngáºp kỉ niệm đẹp nhưng cÅ©ng rất Ä‘au thương và tạm biệt dấu chân cá»§a em. Khi anh quay lưng lại, anh biết mình sẽ cÅ©ng xa em hÆ¡n nhưng anh sẽ lưu hình ảnh ấy và o má»™t nÆ¡i tháºt kÃn trong tim mình.
Tình cảm ngà y nà o anh dà nh cho em, anh sẽ chôn tháºt sâu, tháºt sâu và o táºn đáy lòng, để trái tim mình được ngá»§ yên.
Nếu tim có thể nói, chắc tim sẽ trách anh nhiá»u lắm em ạ. Nhưng biết là m sao đà nh xin lá»—i, xin lá»—i tim tháºt nhiá»u vì anh đã để em và o quá khứ. NÆ¡i đây, vẫn còn đủ gần để anh má»™t lần nữa có thể hướng theo em và nhìn thấy con đưá»ng cá»§a em, em vẫn Ä‘ang Ä‘i, Ä‘ang hướng vá» phÃa trước.
Anh vẫn muốn nhìn mãi cho đến khi em mất hút. Và phÃa trước cá»§a anh là chiá»u ngược lại vá»›i em! Cất bước Ä‘i, là anh không còn nhìn thấy em nữa. Cất bước Ä‘i, giữa em và anh còn lại gì nhỉ? Anh nhá»›, mình còn má»™t lá»i hứa. Dù anh biết Ä‘iá»u đó rất hoang đưá»ng, dù biết mình rất ngốc nhưng anh vẫn muốn tin rằng: Quay lưng lại con đưá»ng cá»§a anh vẫn thênh thang chá» anh tiếp tục hà nh trình cá»§a mình.
Con đưá»ng cá»§a anh hướng anh đến má»™t cuá»™c sống không còn cô đơn nữa. Anh bước Ä‘i gió mát thổi nhè nhẹ, ngước nhìn lên cao, ánh mặt trá»i vẫn chiếu sáng rạng ngá»i, tâm hồn anh lâng lâng má»™t niá»m tin và o tương lai, xen lẫn má»™t chút gì đó có thể gá»i là xót xa? Nhưng kể từ nay, anh biết mình cần Ä‘i vá» phÃa trước.
Một lần cho mãi mãi !
Muá»™n MÃ ng 2
Anh biết yêu em đã muộn mà ng
Nhưng mà ai cưỡng được tình thương!
Ngáºm ngùi tặng trái tim lưu lạc
Anh chỉ xin vỠmột chút thương.
Một chút hương phai của ái tình,
Mà em không thể gá»i cùng anh
Äể lòng ướp vá»›i tình phai ấy,
Anh tưởng từ đây bớt một mình.
Mắt ướt trông nhau, lệ muốn tuôn,
Gượng cưá»i anh phải khóc thầm luôn
Em là ngưá»i cá»§a ai ai đấy,
Lưu luyến chi nhau để xót buồn.
Dầu chiếm tay em, anh vẫn hay,
Rằng anh chỉ nắm cánh chim bay
Bao giá» có được ngưá»i yêu dấu!
Chất chứa trong lòng vạn đắng cay.
Anh chỉ là con chim bơ vơ
Lạnh lùng bay giữa gió, sương, mưa
Qua gần tổ ấm đôi chim bạn,
Bỗng thấy lòng cuồng yêu ngẩn ngơ
Yêu ngẩn ngơ rồi đau xót xa,
Số anh là khổ, pháºn anh lÃ
Suốt Ä‘á»i nuốt lệ và o trong ngá»±c
Äem ái tình dâng kẻ phụ ta.
Chưa đi mà đã cách xa nhau,
Lúc biệt ly rồi, xa đến đâu?
Thôi hãy để anh đi hốt hoảng,
Gấp đem thương nhớ khuất mây mù.
Thôi hãy để anh đi thất thơ
Mặc luồng gió lạnh, mặc mưa to
Äánh và o thân thể run như sáºy.
Tôi chẳng cần ai thương hại cho.
|