|
Viewing 1 - 8 out of 8 Blogs.
Chuỵên ở 1 trưá»ng mẫu giáo, thằng bé há»i cô giáo cá»§a nó:" Cô Æ¡i, con nÃt thì có bầu Ä‘c ko cô".Cô giáo trả lá»i:"Con nÃt không có bầu Ä‘c đâu con ạ".Nghe thấy váºy thằng bé quay sang nói vá»›i con bé đứng bên cạnh:"Äấy, cưng nghe gì chưa.Cứ lo lắng linh tinh"...  
TIỀN có thể mua được nhà bá»± nhưng ko mua được gia đình. Mua được đồng hồ nhưng ko mua được thá»i gian. Mua được thuốc men nhưng ko mua được sức khá»e. Mua được sách vở nhưng ko mua được trà thức. Mua được chức tước nhưng ko mua được sá»± kÃnh trá»ng. no' co' thể mua được ngươi`mình yêu, nhưng ko mua được ngưá»i yêu mình !!! . Bạn thấy đấy!!!, tiá»n bạc ko là gì cả, nó chỉ Ä‘em lại khó khăn và đau khổ... Vì váºy, tôi khuyên bạn hãy gởi hết tiá»n cá»§a bạn cho tôi.... tôi sẽ chịu đựng sá»± Ä‘au khổ đó thay cho bạn!!!!! Tiá»n mặt cà ng tốt...hehehe
Lazy có má»™t ngưá»i bạn Ä‘ang dạy tiểu há»c, cô ấy nói lá»›p cô có mấy há»c sinh rất xuất sắc, Lazy liá»n há»i "Cô thấy Ä‘iá»u khác biệt lá»›n nhất giữa há»c sinh có năng khiếu và há»c sinh bình thưá»ng là ở đâu?". Cô ấy nói: "Rất đơn giản, há»c sinh bình thưá»ng Ä‘á»u há»i "là gì", còn há»c sinh thông minh thì lại thÃch há»i "tại sao?". Dạy tá»›i "bốn mùa", đối vá»›i loại há»c sinh trước, chỉ cần nói má»™t năm có bốn mùa xuân hạ thu đông là được. Äối vá»›i loại há»c sinh sau, không nói thêm lý lẽ vá» bốn mùa là không thể được. Äó là vì há»c sinh bình thưá»ng chỉ cần biết đại khái, còn há»c sinh năng khiến lại muốn hiểu sâu hÆ¡n". * Tháºt không ngá» lại có sá»± khác nhau lá»›n như váºy. Vì váºy, khi chúng ta dạy con, cần là m cho con cái không những há»i "là gì?", mà cần há»i sâu hÆ¡n "tại sao?" .
Lazy kể má»™t câu chuyện nà y: Vì có mấy sinh viên leo núi lạc đưá»ng mất mạng, nên tôi có đến há»i thăm các chuyên gia leo núi. Má»™t câu há»i trong số đó là : "nếu chúng ta ở lưng chừng núi đột nhiên gặp mưa lá»›n thì phải như thế nà o?" Chuyên gia leo núi nói: "Anh phải leo lên đỉnh núi". "Tại sao không chạy xuống dưới núi? Gió mưa ở đỉnh núi chẳng phải lá»›n hÆ¡n hay sao?" – Tôi thắc mắc há»i. "Äi lên đỉnh núi, cố nhiên mưa gió có thể lá»›n hÆ¡n, nhưng không đủ uy hiếp mạng sống cá»§a con ngưá»i. Còn chạy xuống dưới núi, xem ra mưa gió Ãt hÆ¡n, tá»±a hồ khá an toà n, nhưng có thể gặp lÅ© núi bá»™c phát mà bị chôn sống". Chuyên gia leo núi nghiêm trang nói, "Äối vá»›i mưa gió, chạy trốn nó, thì anh chỉ bị cuốn và o dòng lÅ© mà thôi; đương đầu vá»›i nó, thì anh lại có thể sống sót!" ==> Ngoà i leo núi ra, trong chiến trưá»ng cuá»™c sống, cÅ©ng chẳng phải như váºy hay sao?
Ba con ráºn hút máu má»™t con lợn, tranh nhau ăn, Ä‘em nhau Ä‘i kiện. Má»™t con ráºn khác gặp, há»i: - "Ba anh kiện nhau vá» việc gì thế?" Ba con ráºn đáp: "Chúng tôi kiện nhau, vì tranh nhau má»™t chá»— đất mầu mỡ." Con ráºn kia nói: "Tôi tưởng các anh chẳng nên tranh lẫn nhau thế là m gì. Các anh chỉ nên lo đến con dao cá»§a ngưá»i đồ tể giết lợn, ngá»n lá»a cá»§a bó rÆ¡m thui lợn mà thôi." Ba con ráºn nghe ra, biết là dại, thôi không Ä‘i kiện nữa, cùng nhau quần tụ, là m ăn vá»›i nhau, dù no, dù đói, cÅ©ng không bá» nhau. Con lợn má»—i ngà y má»™t gầy, ngưá»i ta không là m thịt cứ để nuôi, ba con ráºn nhá» thế mà no đủ mãi. Suy ngẫm: Dân trong má»™t xứ mà cứ tranh già nh lẫn nhau cái lợi trước mắt, không nghÄ© gì đến cái háºu quả lâu dà i chung, thì trà khôn tháºt không bằng mấy con ráºn nói trong truyện nầy. Tranh nhau, cãi nhau, đánh nhau, kiện nhau, thì oan oan tương kết, lợi chẳng thấy đâu, chỉ thấy hại, hại cho má»™t mình lại hại cho cả đà n, cả lÅ© nữa. Sao không biết: Sâu đục cây, cây đổ thì sâu cÅ©ng chẳng còn: trùng hại váºt, váºt chết thì trùng cÅ©ng hết kiếp. 
((( Ä‘á»c thôi đừng bắt trước nhen..)))
Câu nói nà y mặc dù ai cÅ©ng biết, nhưng thá»±c sá»± thấu hiểu được không phải là chuyện dá»…. Xin hãy thá» xem ngưá»i xưa, ngưá»i nay, ngưá»i trong nước, ngưá»i Tây, ngưá»i Tà u, ngưá»i Mỹ,... đã mấy ngưá»i thoát khá»i vòng mê hoặc, dụ dá»— cá»§a danh cá»§a lợi... Có nhiá»u ngưá»i coi danh lợi, bổng lá»™c. tình yêu là cái theo Ä‘uổi cao nhất cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, mà không biết rằng cá»§a cải lá»›n nhất cá»§a Ä‘á»i ngưá»i chÃnh là sức khá»e cá»§a mình. Má»™t câu chuyện cổ kể rằng, có má»™t ngưá»i ham mê cá»§a cải hÆ¡n mạng sống, anh ta lạc và o má»™t núi và ng... Lúc đầu sung sướng như Ä‘iên vì lấy được nhiá»u và ng bạc châu báu, nhưng rồi bi lạc trong núi và ng, bá» xác tại đó. Có thể nói rằng, sức khá»e là cái quý báu nhất, và cÅ©ng là cá»§a cải lá»›n nhất cá»§a Ä‘á»i ngưá»i. Nếu ta không hiểu được Ä‘iá»u nà y thì bất kể danh lợi gì, ham muốn gì Ä‘á»u trở nên vô nghÄ©a. 
Cô gái cưá»i vá»›i má»™t ngưá»i xa lạ rầu rÄ©, nụ cưá»i là m cho anh ta cảm thấy phấn chấn hÆ¡n. Anh nhá»› đến sá»± tá» tế cá»§a má»™t ngưá»i bạn cÅ© và viết cho ngưá»i ấy má»™t lá thư cảm Æ¡n. Ngưá»i bạn nà y vui sướng vì nháºn được thư cá»§a ngưá»i bạn cÅ© lâu ngà y không gặp đến ná»—i, sau bữa trưa anh "boa" má»™t món tiá»n lá»›n cho chị hầu bà n. Chị hầu bà n ngạc nhiên vì món tiá»n boa quá lá»›n, đã quyết định mang tất cả Ä‘i mua xổ số. Và trúng số. Ngà y hôm sau chị Ä‘i nháºn giải và cho má»™t ngưá»i ăn mà y trên phố má»™t Ãt tiá»n lẻ. Ngưá»i ăn mà y rất biết Æ¡n vì đã hai ngà y nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở vá» căn phòng tối tăm cá»§a mình. Trên đưá»ng vá», anh ta thấy má»™t chú chó con Ä‘ang rét run cầm cáºp, anh mang nó vỠđể sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng vì được cứu khá»i cÆ¡n bão tuyết sắp đến gần. Ãêm ấy, trong khi má»i ngưá»i Ä‘ang ngá»§ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sá»§a thống thiết. Chú sá»§a cho đến khi đánh thức tất cả má»i ngưá»i trong nhà dáºy và cứu tất cả má»i ngưá»i thoát chết. Má»™t trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau nà y trở thà nh bác sÄ© tìm ra má»™t loại vắc-xin chữa khá»i má»™t căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loà i ngưá»i. Tất cả là nhá» và o má»™t nụ cưá»i.
Có má»™t con sâu róm cảm thấy tướng mạo mình vừa xấu, hà nh động lại vừa không linh hoạt, liá»n oán than vá»›i Thượng Ãế: "Thưa Ngà i! Ngà i sáng tạo vạn váºt cố nhiên rất thần diệu, nhưng con cảm thấy ngà i sắp đặt cuá»™c Ä‘á»i con không cao minh. Ngà i chia cuá»™c Ä‘á»i con thà nh hai giai Ä‘oạn: giai Ä‘oạn đầu vừa xấu xà vừa cháºm chạp, giai Ä‘oạn sau thì lại vừa đẹp đẽ vừa khéo léo; khiến con ở giai Ä‘oạn đầu bị má»i ngưá»i chá»i rá»§a, còn giai Ä‘oạn sau lại được nhà thÆ¡ ca ngợi. Xấu thì quá xấu, đẹp thì quá đẹp. Sao ngà i không đồng Ä‘á»u má»™t chút, giá như con bây giá» tuy xấu má»™t chút nhưng hà nh động có thể khéo léo hÆ¡n, sau nà y khi thà nh bướm rồi tướng mạo xinh đẹp, nhưng hà nh động cháºm chạp má»™t chút. Như thế hai giai Ä‘oạn là m sâu róm và bướm cá»§a con chẳng phải có thể trải qua rất vui vẻ hay sao?". "Ngưá»i cho rằng suy nghÄ© như thế là tuyệt lắm sao?" - Thượng đế nói, - "Nhưng ngươi có suy nghÄ© rằng, nếu như thế thì ngươi sẽ sống sót không lâu!". "Tại sao?" - Con sâu róm lắc lắc cái đầu to cá»§a mình, thắc mắc há»i. "Vì nếu ngươi có tướng mạo cá»§a bướm mà lại có tốc độ cá»§a sâu róm thì ngay láºp tức sẽ bị ngưá»i khác tóm lấy" - Thượng đế nói, "Ngươi cần biết, chÃnh vì ngươi có hà nh động cháºm chạp nên ta má»›i ban cho ngươi cái tướng mạo xấu xÃ, khiến con ngưá»i không dám đụng đến ngươi, con ngưá»i không để ý đến ngươi thì đối vá»›i ngươi chỉ có lợi chứ không có hại. Bây giá» ngươi còn muốn ta dung nạp ước muốn cá»§a ngươi nữa hay không?". "Không! Không! Không! Xin ngà i duy trì sá»± sắp đặt vốn có!" - Con sâu róm hoang mang nói; "Bây giá» con má»›i hiểu, bất luáºn đẹp hay xấu, khéo léo hay cháºm chạp, chỉ cần do ngà i sáng tạo thì nhất định là hoà n mỹ!".
|