|
Viewing 1 - 9 out of 25 Blogs.
Khi mọi chuyện đều không thể, thì duy nhất, yêu thương là có thể.... Chúng ta đang qua tuổi hai mươi Và nỗi nhớ chất đầy năm tháng Nhưng tháng năm chẳng làm dày dạn Trái tim yêu của một con người…
Nếu một ngày thức dậy, nghĩ về những ngày đã qua, nghĩ về những mất mát, bạn có khóc không? Chẳng còn dám nhận là mình mạnh mẽ nữa, vì tôi biết nước mắt tôi đã rơi…Mỗi ngày đi qua là một ngày tôi lớn khôn thêm, nhưng cũng là những ngày mà tôi biết tôi phải học lại cách yêu thương… Yêu thương một người… Phải chăng là để họ sống đúng với cách mà họ muốn, để cho họ trở thành người mà họ muốn trở thành Phải chăng yêu thương là phải cho yêu thương ấy lớn kịp theo thời gian, để nó không trở thành một cái áo quá chật chội, ngột ngạt Phải chăng yêu thương là học cách chấp nhận, chấp nhận yêu hoàn hảo một-con-người-không hoàn-hảo? Phải chăng… Yêu thương là sẽ làm tổn thương nhau? Nhiều lúc tôi nghĩ trong cuộc đời này, nếu mỉnh không làm tổn thương người khác thì chính bản thân mình phải chịu tổn thương. Tôi không bao giờ dám nhận là mình cao thượng cả, một kẻ ích kỉ bản năng, tôi yêu bản thân mình, rất yêu, nhưng đôi khi yêu ít hơn tình yêu tôi dành cho người đó. Đôi lúc đã tự nhủ lòng mình rằng chỉ cần được “nhìn thấy người cười vui, thì những đớn đau trong tim cũng sẽ gượng cười”, thế nhưng mấy khi tôi đủ tỉnh táo để nhớ đến câu nói này? Tôi vô tình, người cũng vô tình, và.. chúng ta làm tổn thương nhau… Điều duy nhất có thể là yêu thương Năm tháng đi qua chẳng có thể làm dày dạn hơn trái tim của mỗi con người. Thời gian làm cho con người ta trưởng thành nhưng yêu thương mãi vẫn như một đứa trẻ. Lần yêu nào tim bạn cũng đập nhanh, cuộc đời xung quanh cũng màu hồng, tâm trí bạn ca hát líu lo…như có một mùa xuân nữa trong đời… Rồi khi trái tim đập nhịp nghi ngờ thì bạn không còn là bạn nữa, nỗi sợ mất mát lất át tất cả lý trí của bạn. Vậy nên tôi mới nói là chúng ta cần học lại cách yêu thương… Vì ta lớn cả rồi. Ta có thể nhận ra rõ vấn đề. Nhưng mà, một khi ta đủ trưởng thành để thấy những việc xung quanh nghiêm trọng đến mức nào, thì ta lại càng dễ mất đi tính trong sáng ngày thơ trẻ, dễ đánh mất đi những hồn nhiên nói cười của bản năng… Vì chúng ta lớn cả rồi, chúng ta biết có những chuyện có thể bắt đầu lại, có những chuyện vĩnh viễn không… Yêu thương thật là khó đúng không? Khi yêu thương một người cũng là ta đã yêu thương và chấp nhận tất cả những gì thuộc về người đó, chấp nhận cả những điều “không bình thường ở họ”. Vì họ là một người không giống mình. Khi mọi chuyện đều không thể, thì duy nhất, yêu thương là có thể. Ký ức về những tháng ngày đó hãy còn, đau đáu ở nơi góc trái ngực để tôi mỉm cười hạnh phúc. Người ta vẫn thường bảo hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lệ khi tổn thương, biết đau đớn khi mất mát, biết khao khát và nuôi dưỡng những ước mơ, biết cố gắng làm lại khi thất bại … Tất cả dẫu có phôi pha nhưng vẫn vẹn nguyên như chưa có gì xảy ra cả. Save the best for last! Hãy giữ cho nhau những gì đẹp đẽ nhất bạn nhé! Chong chóng sẽ không còn xoay vì nó không còn gió!
Linda chúc các bạn mùa giáng sinh vui vẻ, Noel an lành hạnh phúc nhe !!! *** Lin_da ***
Em chỉ muốn một mình em riêng bóng Để âm thầm ôm lấy những chua cay Trong đơn côi chẳng ai biết ai hay Đừng trách nhé lòng em sao mâu thuẩn
Em chỉ muốn ôm mối tình u uẩn Trong lặng thầm chẳng thố lộ cùng ai Vì biết rằng tình không vẹn ngày mai Thà ôm lấy tình đơn cho trọn kiếp
Đừng mơ chi bóng hình trong giấc điệp Bao tủi hờn gánh chịu để em mang Đừng anh ơi đừng mang lấy lỡ làng Tình Em đó còn chi mơ với mộng
Trời lạnh buồn mình em trong gió lộng Đếm sầu thương khóc xác lá vàng bay Mùa thu nào chẳng có gió heo may Nên em vẫn muôn đời trong đơn lẻ.!!!
*** Bông Cỏ May ***
Anh biết không , ngồi nhìn miên man qua cửa sổ nghe bài hát này ,tim em như vỡ nát ,em không cho phép mình nấn ná và hy vọng vào một tình cảm mong manh ...
Mình đã không là của nhau ... và em biết chắc là chẳng bao giờ em có được anh...!!!
Em sẽ không bao giờ nhắc tới Anh !!!
Bây giờ em phải đi xa ... dù rằng em vẫn muốn nói 3 từ :"Em yêu Anh". Em vẫn muốn nắm lấy đôi bàn tay ấm áp của anh, vẫn muốn nghe giọng nói tiếng cười của anh ...em vẫn muốn được ôm lấy anh dù chỉ là một lần và là lần cuối ...
Nhiều lúc em nghĩ ..."thôi đừng tự mình làm đau mình thêm nữa, vì tình yêu là vậy ...đôi khi người ta yêu vội , yêu chân thành , yêu là hy sinh tất thảy ...Người ta đã làm hết mình cho tình yêu , nhưng kết quả thì thật bất hạnh , họ đổ vỡ, họ tan đi trong nước mắt, trong nổi cô đơn .Dù có thầm lặng. có giá băng hay uất hận .. thì kết quả họ vẫn đang tự làm đau mình đấy thôi..." Và em cũng đang tự làm em đau ... thật vậy em đau lắm ... nổi đau của người không tìm ra lối thoát ....
Em đã từng khóc khi cuộc tình đầu tan vỡ , cảm giác mất mát và hụt hẫn , không còn được yêu thương ,không còn được chạm tay tới hạnh phúc cuối cùng ...và em tự nhủ yêu thương sao quá mong manh . !!!
Rồi... anh lại xuất hiện và đến bên em chia sẽ, an ủi ..em cảm thấy bình an, anh đã bên em trong những lúc em buồn nhất ...Nhưng có nhiều lúc, em luôn phủ nhận ý nghĩ về anh, luôn cho rằng anh cũng giống như bao người đàn ông thành đạt khác cũng có mặt trái ,cũng chỉ là khách trọ qua đường ... Hay anh là người từng trãi nên suy nghĩ của anh khác với những suy nghĩ còn non nớt của em... em đâu dám đùa với tình yêu đâu anh !!! Em giống như một đứa trẻ nghịch dao ...đã một lần bị đứt tay thì làm sao dám có lần hai...Nhưng không hiểu sao nhiều lúc em lại nhớ anh đến vậy , em đã cố không nghĩ về anh , em xoá số anh trong danh bạ ..em xoá tất cả ...nhưng rồi em vẫn nhớ...
Thà anh cứ bỏ mặt em ,đừng quan tâm ...anh cứ nói lời cay đắng thì chắc chắn em chẳng nhớ anh làm gì ...? thì có lẻ em đã không suy nghĩ thế này ... sao anh không làm vậy đi anh ..? Mà không...anh đã làm như vậy rồi đấy chứ...chỉ tại em thôi ... Anh nói yêu em làm gì? Dù em đã cố cho rằng đó chỉ là những lời đường mật, dối gian mà thôi tin làm sao được ... mà sao em lại thế này ...
Mỗi tối em vẫn luôn thấy hình bóng anh bên em, vẫn vang bên em một giọng cười nói dịu êm và em cảm nhận anh vẫn luôn ôm chặt lấy em ...Nhưng rồi em lại thấy em không thể nắm chặt tay anh và rồi em thấy em và anh có một khoảng cách của hai thế giới ... Em biết đối với anh em chỉ là một cô bé ...thế anh có biết đối với em ... anh là nữa cuộc đời của em không ...?
Nhưng thôi ...em không muốn ích kỹ để khát khao có được anh !!! Bây giờ em phải rời xa anh thật rồi , vì em cảm thấy em đã không còn là của anh nữa, nỗi lòng của em đã tan nát, em mong anh sẽ tha lỗi cho em. Giọt nước mắt cứ rơi ... em không thể lau khô , dù thế em mong anh hãy xoá đi những gì hai ta từng có , dù anh không tha thứ thì em cũng mong anh tìm được một hạnh phúc khác ... !!!
Hôm nay sẽ là ngày chúng ta chia hai lối .. hai con đường ...từ hai người quen sẽ trở thành hai con người xa lạ và chúng ta sẽ mất nhau từ đây...

Giọt lệ hôm qua em khóc cho duyên đôi mình, nước mắt là niềm đau ... và giờ này em khóc thêm lần nữa thôi.
Khóc cho lần yêu cuối để nước mắt tan vào mưa nhớ, dẫu biết bàn tay ấy sẽ ấm áp bên bàn tay khác.
Lối đi nào cho em, em đi tìm 1 cơn mưa, lối đi nào cho anh...anh đi tìm hạnh phúc riêng...
Nước mắt lăn dài trên má .. để thấy con đường hạnh phúc của anh ...!!!
*** Bông_Cỏ_May ***
Dối lòng mình với câu nói phụ vong Cố mỉm cười mà cay đắng trong lòng Mong anh quên mà sau em lại nhớ Những ân tình mà ta đã trao nhau...
Làm sao quên những giây phút ngọt ngào Trong ngày tháng ... quen nhau ta từng có Làm sao quên ... lời ước xưa bỏ ngỏ Làm thế nào .. em quên được người ơi ..?
Nhưng làm sao ... em cãi được mệnh trời..? Khi em biết không còn bao lâu nữa Cổ mộ sầu ... sẽ mở kia cánh cữa Đón em vào trong giấc ngủ nghìn thu ...
Em xin lổi vì một lần nói dối Dối lòng mình rằng đã hết yêu anh Dối lòng mình để lá phải xa cành Để anh buồn ... anh ôm trọn nổi đau ..!!!
Em Xin Lỗi !!! T.A
*** Bông_Cỏ_May ***

Mến chúc các bạn vui vẻ !!!
Khi tình yêu đến, người ta có thể cảm nhận sâu sắc niềm khát khao cháy bỏng từ một nơi sâu lắng nhất của tâm hồn và cảm nhận được sự thu hút làm mê mẫn lòng người khi được ở bên nhau ...!
Thật vậy, Ld nghĩ rằng bất cứ ai cũng sẽ giống Ld, ai cũng sống hết lòng vì tình yêu và sẳn sàng hy sinh vì nó...Yêu là cho đi tất cả ! Nhưng bên cạnh đó, Ld thấy vẫn còn một số người đã yêu nhưng chẳng muốn hy sinh, chẳng muốn cho mà chỉ muốn được nhận thật nhiều, thật nhiều...Họ đòi hỏi người mình yêu phải chiều chuộng họ, họ nói nhiều lời hoa mỹ ...Họ muốn người khác hiểu và hy sinh vì họ... Ld thiết nghĩ, họ không thật sự đã yêu mà chỉ là lòng ít kĩ,...muốn được tất cả cho riêng mình...Họ đâu biết được rằng với tính ít kĩ đó, đã làm cho người mình yêu phải đau khổ , chán nản,và thất vọng..Họ có thật sự biết thế nào là tình yêu không..?
"Tình yêu" - một thứ tình cảm thiêng liêng không ngôn từ nào có thể định nghĩa và lý giải được... Nhưng ở đây Ld hiểu một cách đơn giản nhất , tình yêu là sự hài hoà giữa "cho" và "nhận"... Khi đã yêu thì không nên tính toán cái mình đã bỏ ra là ít hay nhiều ,hoặc là cái mình nhận được có bằng cái mình đã cho hay không...?
Trong tình yêu , mình không nên chỉ biết có hưởng thụ,chỉ biết có nhận mà không biết cho đi..Bởi vì như vậy mình sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được niềm vui đích thực của tình yêu...
Các bạn àh...khi mình đã yêu thì mình cứ việc cho, cứ việc hy sinh ,cứ yêu bằng chính trái tim mình. Mình sẽ không mất gì đâu..mà ngược lại lúc mình cho cũng chính là lúc mình nhận...
Nói vậy chứ ... đôi khi Ld cũng rất mâu thuẩn...Ld cảm thấy cuộc đời này thật bất công ! Tại sao mình đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu...? Có ai từng nghĩ giống Ld không nhỉ ...?
Ld có nhiều thắc mắc lắm các bạn àh, khi một người bạn của Ld buồn ,Ld đã đến quan tâm ,khuyên nhủ ,đã ở bên cạnh bạn mình mà xoa dịu vết thương lòng ... Nhưng khi người bạn ấy đã có niềm vui trở lại thì đã không còn nhớ gì đến Ld... Nhiều lúc Ld buồn vô cùng và tự hỏi lòng những lúc này ai sẽ cùng mình chia sẽ ,ai sẽ lắng nghe thấu hiểu nỗi lòng cùng mình đây..?
Còn trong tình yêu, LD đã trao lời yêu thương đến người mình yêu bằng cả sự chân thành, xuất phát từ trái tim..để bây giờ Ld nhận được cái gì ..?
Có lúc Ld tự nhủ rằng từ giờ mình sẽ sống ích kĩ hơn, cho đi ít hơn và nhận từ người khác nhiều hơn ...Nhưng ..thực tế thì LD vẫn không làm được...rất đơn giản là vì Ld hiểu, dù mình có cho đi ít hơn thì mình cũng sẽ không nhận được nhiều hơn...
Các bạn biết không, Khi các bạn cho đi thì các bạn sẽ nhận được nhiều hơn thế...đó có thể là những niềm vui vô hình mà các bạn không chạm vào được...
Có lẽ các bạn sẽ thắc mắc tại sao Ld lại nghĩ vậy...Ld nói các bạn nghe nha... vì trong khoảnh khắc nao lòng nghĩ lại chuyện cũ ...Ld đã tự mỉm cười một mình... Lúc Ld lắng nghe nổi lòng của bạn...cái mà Ld đã nhận được đó là lòng tin của bạn đối với mình. Và trong tình yêu Ld đã trao đi tấm chân tình dù rằng không nhận lại được tấm chân tình nhưng Ld nhận được một thứ khác lớn lao hơn mà có thể người Ld yêu không bao giờ có..đó là hạnh phúc. Yêu bằng cả trái tim thì những gì mình đã trao ra mình sẽ cảm nhận được hạnh phúc thật sự dù chỉ là của riêng mình...Sẽ không ai có được niềm vui vô hình này khi sống với lòng ích kĩ ...
Cuộc đời này là một vòng tròn các bạn àh. Thật sự thì không có sự bất công nào như Ld đã nghĩ ,có hay chăng là sự cho đi đó của mình, sẽ được nhận lại sớm hay muộn...và cái quan trọng là mình có mở rộng tấm lòng để đón nhận hay không...!
Khi các bạn cho đi những điều tốt đẹp thì các bạn sẽ nhận được sự bình yên trong tâm hồn. Ld đã hiểu một điều cho đi không có nghĩa là phải tính toán sẽ nhận lại được hay không. Nếu các bạn tính toán thì các bạn sẽ cảm thấy mình bị dồn nén, tâm sẽ bất an,không tịnh. Khi ấy các bạn sẽ không cảm nhận được niềm vui vô hình từ chính cái đã cho đi của các bạn ...!!!
Và trong tình yêu, thì mình càng không nên trông mong được nhận lại ...Bởi tình yêu luôn luôn là thứ điều luật không công bằng của trái tim ,nó không có định nghĩa ,cũng chẳng có lý lẻ...Có hay chăng là chính mình sẽ nhận được hạnh phúc vô hình do mình cảm nhận, còn không thì mình sẽ nhận lại sự cô đơn ,chán chường và đau khổ !!
Hơiiiiiiii..tất cả đều trong một cái vòng lẫn quẩn của cuộc đời...Nhưng đôi khi dù biết cuộc sống không như ý muốn, Ld cũng sẽ cho đi, và các bạn cũng hãy cho đi..Vì cho đi là mình đã tự yêu thương chính bản thân mình. Chúng ta sẽ hoà vào dòng chảy của cuộc sống,của đời người...
Ld có nghe một câu như thế này..."Tất cả những dòng sông đều chảy về biển cả, và từ biển bao la sẽ rót vào những lòng sông mênh mông tràn đầy, mạch luân lưu không ngơi nghĩ ấy chính là cuộc sống. Sẽ không bao giờ có cái chết vì nơi tận cùng cũng là nơi khởi nguồn cho những mầm sống mới...!"
Cho đi..! Cuộc đời có bao lâu mà lại hững hờ, phải không các bạn ...
*** Bông Cỏ May ***

Em không phải là bông hồng đâu anh Mà kiêu sa giữa muôn vàn hoa nở ... Em chỉ xin làm "Bông May" bé nhỏ Vì yêu đời nên lưu luyến nhân gian ...
Chỉ buồn mình sao lại quá đa mang Cứ lặn thầm níu chân người qua lại Dẫu biết rằng đời có nhiều ngang trái Cố giữ hoài mà có giữ được đâu...?

Mỗi người qua tặng em một chút sầu , Họ vô tư mang tình em đi mất... Có khi nào họ nhận ra sự thật ... Khi trở về còn tìm được em chăng...?
Con đường xưa.. lối mòn em thơ thẩn Anh đi qua có thấy lòng trăn trở Có cảm thấy "Bông Cỏ May" bé nhỏ Trút tâm hồn để níu giữ chân anh ...!
Cỏ bây giờ đã lấn mặt đường xanh, Lối mòn xưa ...chông chênh mình em bước "Bông Cỏ May" hận bàn chân ngày trước.. Găm vào em chua xót đến.... vô tình !!!
***Bông Cỏ May***
Ai hiểu cùng Em giấc mộng đời..? Duyên tình Em đó chẳng phai phôi, Trao rồi tình ấy Ai có giữa..? Để ngày nào đó Ta có đôi...
Trách Ai đây, khi tình phai phôi ? Ta chia tay, Ai người có lỗi ? Bởi do trời ... đoạ đày ngang trái Không vững lòng ...tình ấy chia đôi 

Phố đông người, riêng Em đơn côi Bước song hành...năm tháng thời gian Có Ai không... cùng Em than vãn..? Bao nỗi niềm... chôn kín tim sâu...
Mai Em chết , Ai người xây nấm mộ... Cổ quan tài... Ai nhỏ lệ khóc thương... Ai là người nhớ Em những đêm trường ..? Khi hồn Em lạc loài trong hư ảo ...!!!
*** Bông Cỏ May ***
|