baos
PROFILE   GALLERY   BLOGS   GUESTBOOK   FRIENDS   FAVORITES   VIDEOS   HOME  
 


Viewing 1 - 9 out of 1554 Blogs.


Page:  1 | 2 | 3 | 4 | 5 | Next >  Last >>


xuân hạnh phúc
Posted On 01/30/2011 16:54:04

Xuân Hạnh Phúc - 

đạo phật được áp dụng ngay trong thá»±c tế cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, trong má»i hoàn cảnh, giúp những ngưá»i thiện tâm được sống bình an ngay tại thế gian này, chứ đạo Phật không phải chỉ lo cầu an cho ngưá»i sống, cầu siêu cho ngưá»i quá cố mà thôi.  Hiểu được như vậy má»›i không phí phạm cả cuá»™c Ä‘á»i quí báu này!

 

Năm hết tết đến

Ngưá»i ngưá»i chúc nhau

Thân Tâm An Lạc

Tân Xuân Hạnh Phúc

 

Kính má»i Quí vị

Cùng Ä‘á»c bài viết:

 

 

 

XUÂN HẠNH PHÚC

 

Thích-Chân-Tuệ

CÆ¡-sở Phật-há»c Tịnh-Quang Canada

 

         Theo truyá»n thống xưa, từ rất lâu Ä‘á»i, Tổ Tiên truyá»n lại, từ nÆ¡i thành đô, văn minh thị tứ, cho đến nông thôn, xóm làng hẻo lánh, ngày mùng má»™t Tết, Nguyên Äán hằng năm, gia đình chúng ta, thưá»ng hay Ä‘i chùa, lá»… Phật tụng kinh, chí tâm cầu nguyện, chư Phật mưá»i phương, thùy từ gia há»™, nhà cá»­a bình yên, gia đạo hạnh phúc, từ ngày đầu năm, chí những cuối năm.  Äồng thá»i chúng ta, cÅ©ng gá»­i đến nhau, những lá»i cầu chúc, má»™t năm tốt đẹp, vạn sá»± như ý, an lạc kiết tưá»ng.  á»ž trong nhà Phật, ngày mùng má»™t Tết, Nguyên Äán đầu năm, cÅ©ng là ngày vía, Bồ Tát Di Lặc.

 

Chúng ta thưá»ng tụng: Nam Mô ÄÆ°Æ¡ng Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật.  NghÄ©a là: theo kinh Ä‘iển Phật giáo, Bồ Tát Di Lặc sẽ thành má»™t vị Phật trong tương lai.  Như vậy, lá»… vía đức Bồ Tát Di Lặc ngày đầu năm, đối vá»›i má»i ngưá»i, mang ý nghÄ©a hy vá»ng được vạn sá»± kiết tưá»ng, vạn sá»± như ý trong năm má»›i.  Còn đối vá»›i những ngưá»i tu há»c, ngày vía đức Bồ Tát Di Lặc còn mang má»™t ý nghÄ©a trá»ng đại, đó là sá»± tinh tấn tu tâm dưỡng tánh, quyết tâm quyết chí để chuyển hóa tâm trí, từ má»™t phàm phu tục tá»­, đầy dẫy phiá»n não và khổ Ä‘au cá»§a ngày hôm nay, trở thành sáng suốt, giác ngá»™ và giải thoát cá»§a má»™t vị Phật trong tương lai.

 

Nhân dịp đầu xuân năm nay, chúng ta hãy lắng lòng, dẹp qua má»™t bên niá»m ưu tư vá» những chuyện thăng trầm cá»§a thế sá»±, cùng nhau cố gắng tìm hiểu vỠđức Bồ Tát Di Lặc và những hạnh nguyện cá»§a Ngài, để áp dụng ngay trong cuá»™c sống cá»§a ngưá»i Phật Tá»­ tại gia, nhằm mục đích tạo được sá»± an lạc và hạnh phúc má»™t cách trá»n vẹn và thiết thá»±c.

 

Theo quan niệm thông thưá»ng cá»§a dân gian, ngưá»i ta thưá»ng kiêng cá»­ đủ thứ chuyện trong ngày đầu năm má»›i, bởi vì cho rằng, chuyện gì xảy ra trong ngày đầu má»™t năm sẽ "giông" suốt cả năm, nghÄ©a là chuyện đó sẽ được lặp lại nhiá»u lần trong suốt năm đó. Ngưá»i ta coi hướng tốt để xuất hành, chá»n những ngưá»i "tốt tên tốt tướng" để má»i đến nhà xông đất đầu năm, vá»›i niá»m hy vá»ng được "hên" trá»n năm, được tài lá»™c dồi dào suốt năm.  Chẳng hạn ngưá»i tên "Vinh" Ä‘i cùng vá»›i ngưá»i tên "Quang", hoặc ngưá»i tên "Tấn" Ä‘i cùng vá»›i ngưá»i tên "Phát", hoặc ngưá»i tên "Tài" Ä‘i cùng vá»›i ngưá»i tên "Lá»™c" đến thăm, trong ngày đầu năm thì được lắm, tốt lắm, hoan nghênh.  Còn như ngưá»i tên "Quan" Ä‘i cùng vá»›i ngưá»i tên "Tài", thì không được đâu.  Ngày đầu má»™t năm ngưá»i ta kiêng cữ không quét nhà, kiêng cữ không khua chén đũa bát đĩa, vá»›i niá»m hy vá»ng giữ được sá»± sung túc, an hòa trong gia đạo suốt năm.

 

Thá»±c sá»±, ai ai cÅ©ng biết rằng những Ä‘iá»u đó không đúng thá»±c tế, ngưá»i ta chỉ nghÄ© và làm theo thói quen, theo phong tục tập quán, vá»›i niá»m hy vá»ng được Ä‘iá»u này Ä‘iá»u kia, chứ không có căn cứ vào đâu cả, và nhất là không đúng vá»›i Chánh Pháp, nhưng cho đến ngày nay, vẫn còn không ít ngưá»i cứ tin như vậy.  Bởi thế cho nên, trong đạo Phật, chư Tổ chá»n ngày mùng má»™t Tết Nguyên Äán là ngày vía đức Di Lặc và Phật Tá»­ chúng ta thưá»ng gá»i mùa xuân hằng năm là "XUÂN DI LẶC", mang ý nghÄ©a: "Xuân Hoan Há»·", "Xuân Hy Vá»ng", hay "Xuân Hạnh Phúc".  Ã nghÄ©a này hết sức tích cá»±c, thâm trầm và lợi ích, chúng ta nên cùng nhau tìm hiểu.

 

* * *

Trước hết, chúng ta được biết, hình ảnh cá»§a đức Di Lặc được thá» trong các chùa, trông rất khá»e mạnh, mập mạp, và gương mặt luôn luôn tươi cưá»i má»™t cách hoan há»·.  Äặc biệt, chúng ta thấy có sáu đứa bé bám trên thân cá»§a Ngài.  Äứa thì móc mắt, đứa thì móc mÅ©i, đứa thì móc miệng, đứa thì chá»c lá»— tai, đứa thì moi rún, mà Ngài vẫn tươi cưá»i, như không có chuyện gì làm cho Ngài phải phiá»n hà bá»±c dá»c hết trÆ¡n.  Hình ảnh cá»§a sáu đứa bé chính là bài há»c tích cá»±c, giúp chúng ta xây dá»±ng được má»™t cuá»™c sống an lạc và hạnh phúc cho chính chúng ta và cho những ngưá»i chung quanh, ngay trong hiện Ä‘á»i, ngay trong cuá»™c sống đầy phiá»n não và khổ Ä‘au này.

 

Có ngưá»i còn gá»i bức tượng đó là "Phật Hoan Há»·".  Äầu năm đến chùa cúng vái Ngài để được "hoan há»·" suốt năm.  Nhưng cÅ©ng có nhiá»u ngưá»i hiểu lầm cho đó là vị thần có nhiá»u con cái, để những ai muốn có con, hãy đến lá»… lạy Ngài mà cầu xin!  CÅ©ng có nhiá»u ngưá»i lầm lẫn vá»›i bức tượng khác cá»§a má»™t vị thần to béo, miệng cưá»i toe toét, có vẻ khoái trá, hai tay nâng má»™t lượng vàng, đó chính là tượng thần tài, không liên quan gì đến Phật giáo.

 

Sáu đứa bé bám vào thân cá»§a Ngài đó tượng trưng cho "lục tặc", tức là sáu tên giặc chuyên gây phiá»n não, gây rắc rối, gây bá»±c dá»c cho chúng ta trong cuá»™c sống thưá»ng ngày.  Sáu tên giặc đó là những ai?  Làm sao chúng có thể gây rắc rối cho cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chúng ta được?  Chúng ta cần nhận diện rõ ràng sáu tên giặc đó, má»›i có thể Ä‘iá»u phục được chúng, để xây dá»±ng cuá»™c sống an lạc và hạnh phúc, má»™t cách tích cá»±c hÆ¡n.

 

Chúng ta có lục căn, tức là sáu giác quan: mắt, tai, mÅ©i, lưỡi, thân và ý.  Vá»›i hai con mắt, chúng ta trông thấy những hình ảnh nào dá»… thương, hạp nhãn, thì sanh tâm đắm nhiá»…m, nhá»› nhung, tham luyến, muốn chiếm Ä‘oạt làm cá»§a riêng mình; còn nếu trông thấy những hình ảnh khó ưa, xấu xí, thấy phát ghét, thì sanh tâm bá»±c dá»c, tức giận, bất an.  Vá»›i hai cái tai, chúng ta nghe những tiếng êm dịu, tâng bốc, thì sanh tâm đắm nhiá»…m, ưa thích; còn nếu nghe những lá»i chỉ trích khó nghe, chạm đến tá»± ái, chạm đến bản ngã to lá»›n cá»§a mình, thì không kham nhẫn, nên sanh tâm sân hận, oán ghét, bất an.  Vá»›i cái mÅ©i, chúng ta chỉ thích những mùi hương thÆ¡m ngát, dá»… chịu và ghét những mùi khó chịu, những mùi lạ không vừa ý, nên sanh tâm bá»±c dá»c, bất an.  Vá»›i cái lưỡi, chúng ta chỉ thích ăn ngon khoái khẩu, hạp vị, mà không nghÄ© đến sá»± Ä‘au khổ cá»§a các chúng sanh bị giết làm thịt; còn nếu không được ngon miệng, thì sanh tâm bá»±c bá»™i, gắt gá»ng, bất an.  Vá»›i cái thân tứ đại giả tạm này, nhưng vì mê lầm, chúng ta thưá»ng chấp là chính mình, chúng ta chỉ thích mặc đẹp và những xúc chạm vừa ý; còn nếu không được như ý, thì sanh tâm cau có, quạu quá», tức tối, bất an.  Quan trá»ng hÆ¡n cả vá»›i cái tâm ý lăng xăng lá»™n xá»™n, không má»™t giây phút ngừng nghỉ, chúng ta luôn luôn suy tư, nghÄ© tưởng lung tung, linh tinh lang tang, tính toán những Ä‘iá»u gì có lợi cho bản thân mình, cho gia đình mình, cho tổ chức mình, luôn luôn khen mình khinh ngưá»i.

 

NghÄ©a là trong cuá»™c sống hằng ngày, khi "sáu căn" cá»§a chúng ta tiếp xúc vá»›i "sáu trần", mà tâm niệm khởi lên thế này thế ná», trong kinh sách gá»i là "sáu thức", tức là phiá»n não bất an dấy lên vậy. Trong trưá»ng hợp như vậy, lục căn cá»§a chúng ta chính là lục tặc, tức là sáu tên giặc, đã, Ä‘ang và sẽ dẫn dắt chúng ta vào sanh tá»­ luân hồi, nhiá»u Ä‘á»i nhiá»u kiếp.  Nói cách khác, sáu căn cá»§a chúng ta chính là cá»™i gốc cá»§a sinh tá»­ luân hồi.  Ngưá»i ta thưá»ng nói: "tam bành" (tham, sân, si) do "lục tặc" (mắt, tai, mÅ©i, lưỡi, thân, ý) gây ra, chính là nghÄ©a đó vậy.

 

Tuy nhiên, trong Kinh Thá»§ Lăng Nghiêm, Äức Phật có dạy:

"Sáu căn chính là cội gốc của sanh tử luân hồi

và sáu căn cũng chính là cội gốc của giải thoát niết bàn".

 

Tại sao vậy?  Bởi vì, nếu lục căn cá»§a chúng ta, tức là sáu giác quan, gồm có: nhãn, nhÄ©, tÄ©, thiệt, thân và ý, khi tiếp xúc vá»›i lục trần, tức là sáu trần cảnh bên ngoài gồm có: sắc, thinh, hương, vị, xúc và pháp, mà không đắm nhiá»…m, không dính mắc, không sanh lục thức, thì chúng ta đâu có bị phiá»n não, trong lòng đâu có nổi "tam bành". Tức là chúng ta không tham, không sân, không si, dù vẫn thưá»ng xuyên tiếp xúc vá»›i má»i ngưá»i má»i cảnh trong cuá»™c Ä‘á»i.  Giữ gìn được như vậy tức là chúng ta được giải thoát khá»i phiá»n não khổ Ä‘au, sống trong cảnh giá»›i niết bàn an lạc vậy.

 

Mắt trông thấy hình sắc thì biết rõ ràng ngưá»i nào là ngưá»i nào, món này là món này, nhưng không khởi niệm thương hay ghét, ưa hay không ưa.  Tai nghe thấy tiếng thì biết rõ ràng là tán thán hay phê phán, nhưng không khởi niệm khoái chí hay bá»±c bá»™i.  MÅ©i ngá»­i thấy mùi thì biết rõ ràng là mùi hương gì, nhưng không khởi niệm thích hay không thích.  Lưỡi nếm vị thì biết rõ ràng là vị gì, nhưng không khởi niệm khen ngon hay chê dở.  Thân xúc chạm thì biết rõ ràng là tốt hay xấu, nhưng không khởi niệm dá»… chịu hay khó chịu. Tâm ý nghÄ© suy thì biết rõ ràng là đúng hay sai, phải hay quấy, nhưng không khởi niệm kỳ thị, đố kỵ, so sánh, hÆ¡n thua, tranh chấp. Do đó, chúng ta đâu có bị kéo lôi, không có bị cá»™t trói vào chuyện thương thương ghét ghét, chuyện đấu tranh tranh đấu, chuyện lặp Ä‘i lặp lại, chuyện nói tá»›i nói lui, chuyện nói xuôi nói ngược, nghÄ©a là chúng ta đã thoát khá»i vòng sanh tá»­ luân hồi khổ Ä‘au đó vậy.

 

Thí dụ như mắt trông thấy lượng vàng, trông thấy kim cương há»™t xoàn, mà chúng ta không nổi lòng tham lam, ham thích, muốn sở hữu nó, thì đâu phải khổ công khó nhá»c, Ä‘i làm đầu tắt mặt tối, để mua sắm nó.  Còn nếu bản thân, vốn đã lưá»i biếng, không chịu làm việc, mà lại tham lam, muốn có lượng vàng, muốn có há»™t xoàn, thì còn khổ hÆ¡n, gấp muôn bá»™i phần!  Không phải là chúng ta không cần tiá»n để sinh sống, nhưng cổ nhÆ¡n có dạy:

 

Tri túc tiện túc đãi túc hà thá»i túc.

Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thá»i nhàn.

 

NghÄ©a là ngưá»i nào biết đủ thì lúc nào cÅ©ng thấy đủ và ngưá»i nào biết nhàn thì lúc nào cÅ©ng thấy nhàn.  Chỉ cần "biết" như vậy thì cuá»™c Ä‘á»i đã đủ quá rồi, đã nhàn quá rồi.  Bằng như ngược lại, bao nhiêu má»›i gá»i là đủ, chừng nào má»›i gá»i là nhàn?  Con ngưá»i bận lo toan chuyện tranh danh Ä‘oạt lợi suốt cả cuá»™c Ä‘á»i, cho nên không bao giá» thấy đủ, chưa bao giá» thấy nhàn, chẳng kịp tỉnh thức thì đầu đã bạc trắng, thân đã má»i mòn, không còn thá»i giỠđể lo liệu sắm sá»­a hành trang, thì đã phải Ä‘i du lịch thế giá»›i khác rồi!

 

Trong Kinh Di Giáo, Äức Phật có dạy:

 

Tri túc chi nhÆ¡n tuy ngá»a địa thượng du vi an lạc.

Bất tri túc giả thân xử thiên đàng diệc bất xứng ý.

 

NghÄ©a là ngưá»i biết thế nào là đủ, tuy nằm trên đất cÅ©ng lấy làm an lạc, vui sướng.  Ngưá»i không biết thế nào là đủ, dù thân có ở thiên đàng, tâm cÅ©ng vẫn không vừa ý!  Chỉ cần "biết" như vậy thì cuá»™c Ä‘á»i an lạc và hạnh phúc hiện tiá»n!  Bằng như ngược lại, dù có được cầu chúc tiêu diêu nÆ¡i miá»n cá»±c lạc hay siêu thăng vá» cõi thiên đàng trên báo chí, cÅ©ng khó mà được lắm thay!

 

Thí dụ như tai nghe thấy tiếng khó nghe, mà tâm không chấp những lá»i vô nghÄ©a, thì chúng ta đâu có nổi lòng sân, và đâu có bị lôi vào vòng sanh tá»­ luân hồi khổ Ä‘au.  Trong kinh Ä‘iển, Äức Phật có dạy chúng ta là "y nghÄ©a bất y ngữ", tức là chỉ nghe theo những lá»i nói có nghÄ©a, mà không chấp những lá»i nói suông vô nghÄ©a.  Nếu có ngưá»i mắng chúng ta là đồ ngu, mà chúng ta nổi sân, cãi lại cho ra lẽ, thì quả là chúng ta ngu thật rồi, còn gì nói nữa.  Nếu có ngưá»i miệt thị chúng ta mất uy tín quá, mà chúng ta khiêm nhưá»ng chẳng thấy mình có uy tín gì để mà mất, thì bình yên quá!  Những lá»i nói vô nghÄ©a như vậy khi đến nhÄ© căn cá»§a chúng ta, tức là hai cái lá»— tai, cÅ©ng giống như gió thoảng mà thôi!  Äược như vậy, chúng ta sẽ sống cuá»™c Ä‘á»i an lạc và hạnh phúc, không nghi.

 

Bởi vậy, có một bài kệ như sau:

 

Mắt trông thấy sắc rồi thôi,            &nb sp;             (không dính)

Tai nghe thấy tiếng, nghe rồi thì không.     (không mắc)

TrÆ¡ trÆ¡ lẳng lặng cõi lòng,            &nb sp;              (vô niệm)

Nhẹ nhàng ta bước khá»i vòng trầm luân.    (giải thoát)

 

Ngược lại, cũng có bài kệ như sau:

 

Mắt thấy sắc, thấy rồi thì dính,           (dính)

Tai nghe tiếng, nghe rồi thì mắc.        (mắc)

Tam bành lục tặc trong lòng,            &nb sp; (loạn tâm)

Nặng ná» ta lá»t vào vòng tá»­ sanh.        (phiá»n não)

 

         Có ngưá»i đến há»i má»™t vị thiá»n sư: "Làm sao để được giải thoát?".

Vị thiá»n sư đáp: "Lục căn tiếp xúc lục trần, không sanh lục thức là giải thoát".

 

NghÄ©a là thưá»ng ngày, nếu chúng ta sống trong cõi Ä‘á»i này, sáu giác quan cá»§a chúng ta tiếp xúc vá»›i sáu đối tượng ở trần Ä‘á»i, mà không sanh tâm dính mắc, không sanh tâm loạn động vì tham sân si thì chúng ta sẽ được tá»± tại, giải thoát ngay hiện Ä‘á»i.  Mắt trông thấy sắc, tai nghe thấy tiếng, mÅ©i ngá»­i biết mùi, lưỡi nếm biết vị, nhưng mà đừng khởi niệm thương hay ghét, thích hay không thích, nếu như có khởi niệm rồi thì đừng theo.  Như vậy chúng ta đâu có gì gá»i là phiá»n não, sân hận hay bá»±c dá»c nữa.

 

Từ xưa đến giá», má»—i khi tâm khởi niệm, chúng ta liá»n theo đến cùng, theo từ chuyện đông sang chuyện tây, từ chuyện xưa đến chuyện nay, từ chuyện quốc gia đại sá»± đến chuyện hang cùng ngõ hẹp, từ chuyện xứ ngưá»i đến chuyện xứ mình, từ chuyện ngưá»i lá»›n đến chuyện trẻ con, từ đủ má»i thứ chuyện trên trần Ä‘á»i, để rồi than nhức đầu vì nhiá»u chuyện quá, than trá»i trách đất vì khổ thân khổ não quá!

 

Còn như sáu đứa bé luôn luôn chá»c phá đức Di Lặc, mà Ngài vẫn tươi cưá»i hoan há»· như không có chuyện gì xảy ra.  NghÄ©a là "lục căn" cá»§a Ngài vẫn thưá»ng tiếp xúc vá»›i "lục trần", mà tâm cá»§a Ngài không sanh ra "lục thức", thì Ngài sống rất an nhiên, tá»± tại.  Äó là cảnh giá»›i cá»§a những ngưá»i "vô tâm", tức là những ngưá»i không có tâm niệm lăng xăng lá»™n xá»™n, cho nên không có phiá»n não và khổ Ä‘au.  Äó là cảnh giá»›i niết bàn ở ngay trong tâm trí cá»§a chúng ta hiện Ä‘á»i, chứ không phải đợi sau khi chết má»›i tiêu diêu nÆ¡i miá»n cá»±c lạc, hay lên trên thiên đàng đâu đâu không tưởng.

 

Äạo Phật chá»§ yếu chỉ bày phương pháp rèn luyện tâm, chuyển hóa tâm, từ vô minh trở thành giác ngá»™, từ tà vạy trở thành chân chính, từ phiá»n não và khổ Ä‘au trở thành an lạc và hạnh phúc.  Äạo Phật được áp dụng ngay trong thá»±c tế cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, trong má»i hoàn cảnh, giúp những ngưá»i thiện tâm được sống bình an ngay tại thế gian này, chứ đạo Phật không phải chỉ lo cầu an cho ngưá»i sống, cầu siêu cho ngưá»i quá cố mà thôi.  Hiểu được như vậy má»›i không phí phạm cả cuá»™c Ä‘á»i quí báu này!

 

         Thiá»n sư Bá Trượng Hoài Hải có dạy:

"Tâm cảnh không dính nhau là giải thoát".

 

NghÄ©a là chúng ta vẫn thấy, vẫn nghe, vẫn hiểu, vẫn biết tất cả các cảnh trên trần Ä‘á»i, trong kinh Ä‘iển gá»i là "kiến văn giác tri", nếu tâm cá»§a chúng ta không dính mắc thì không phiá»n não.  Không phiá»n não tức là giải thoát.  Thật là hết sức đơn giản.  Lý lẽ tuy cao siêu vi diệu, nhưng hết sức thá»±c tế.  Bất cứ ai cÅ©ng có thể làm được, không cần phải thá» lạy, cúng kiến, không phân biệt tôn giáo, sắc tá»™c, ngôn ngữ, nghá» nghiệp, xuất xứ, há»c thức, nam nữ, già trẻ, bé lá»›n, giàu nghèo, sang hèn.

 

*  *

 

         Tuy nhiên, nói như vậy thì hiểu như vậy, chứ còn thá»±c hiện được cái chá»— "không dính", cái chá»— "không mắc", cái chữ "vô tâm", cái chữ "vô niệm", thì chúng ta cần phải có phương pháp tu để ứng dụng, để thá»±c hành.  Làm sao chúng ta có thể sống vui tươi, hạnh phúc suốt năm và cả Ä‘á»i như đức Di Lặc?  Äiá»u đầu tiên, chúng ta hãy can đảm nhận thấy rõ cuá»™c sống cá»§a chúng ta vui ít khổ nhiá»u, đừng tá»± dối mình gạt ngưá»i, nhưng không bi quan yếm thế và cÅ©ng đừng sống trong phiá»n não, khổ Ä‘au bi thảm như trước đây nữa. Muốn được như vậy, chúng ta phải đảnh lá»… Ngài vá»›i tất cả lòng thành kính và hướng tâm hồn há»c theo cái hạnh nguyện cá»§a Ngài, đặng tâm trí được an vui phÆ¡i phá»›i, dù Ä‘ang ở trong bất cứ cảnh ngá»™ nào cÅ©ng vậy.  Äức Di Lặc tu theo pháp môn nào mà được tá»± tại như vậy?  Äó chính nhá» Ngài tu bốn hạnh "từ, bi, há»·, xả", trong kinh sách gá»i là "tứ vô lượng tâm", tức là bốn tâm địa rá»™ng lá»›n thênh thang, không thể nghÄ© bàn.

 

Vá»›i tâm từ, Ngài luôn luôn mang niá»m vui đến vá»›i má»i ngưá»i, bất cứ lúc nào, không phân biệt gì cả.  Vá»›i tâm bi, Ngài luôn luôn cứu giúp những ngưá»i Ä‘au khổ, những ngưá»i bất hạnh, thương ngưá»i như thương chính mình.  Vá»›i tâm há»·, Ngài luôn luôn vui vẻ, hoan há»· vá»›i những việc lành, những hạnh phúc, những thành tá»±u cá»§a tất cả má»i ngưá»i xung quanh, không có tâm ganh ghét, đố kỵ, tị hiá»m.  Ngài luôn luôn nhá»› câu: "Nam mô nhứt thiết chúng sanh há»· kiến bồ tát".  NghÄ©a là Ngài luôn luôn noi gương những vị bồ tát mà tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u hoan há»· khi gặp mặt.  Vá»›i tâm xả, Ngài không bao giá» chất chứa trong lòng, trong kho tàng tâm thức, bất cứ Ä‘iá»u phiá»n muá»™n nào, dù nhỠđến đâu.  Trái lại, Ngài luôn luôn tha thứ cho bất cứ ai gây phiá»n muá»™n, rắc rối cho Ngài.  Äức Di Lặc không bị bất cứ phiá»n não nào tác động, cho nên thân tướng mập mạp khá»e mạnh, tâm trí thanh thản, thảnh thÆ¡i thÆ¡ thá»›i, nét mặt lúc nào cÅ©ng hoan há»· vui tươi.  Nếu chúng ta muốn được an nhiên tá»± tại, muốn được hạnh phúc ngay hiện Ä‘á»i, chúng ta phải noi gương Ngài để tu bốn hạnh "từ, bi, há»·, xả" vậy.

 

Nếu có tâm từ và tâm bi, chúng ta sẽ biết thương yêu và thông cảm vá»›i tất cả má»i ngưá»i, dù kẻ đó Ä‘ang gây phiá»n não cho mình, đồng thá»i chúng ta sẽ giảm bá»›t lòng tham và lòng sân.  Thí dụ như chúng ta giúp đỡ bất cứ ai Ä‘iá»u gì, hay chúng ta nuôi nấng con cái cá»§a mình, bởi do lòng từ bi, thì chúng ta sẽ không cầu báo đáp, không nhá»› công lao, không kể lể Æ¡n nghÄ©a, vá»›i má»i ngưá»i hay ngay cả vá»›i con cái trong gia đình.  Do đó, ai cÅ©ng hoan há»· khi gặp mặt, không ai cảm thấy khó chịu, sau khi thá» Æ¡n cá»§a chúng ta.

 

Chúng ta thưá»ng có lòng từ bi vá»›i những loài vật nhá» nhít như ruồi muá»—i côn trùng, hay lá»›n hÆ¡n như gà vịt heo bò.  Chúng ta không nỡ giết hại chúng, không nỡ ăn thịt chúng.  Nhưng đối vá»›i những con ngưá»i sống chung quanh, như cha mẹ, vợ chồng, con cái, bạn bè, đồng nghiệp, đồng hương, đồng đạo, đồng bào, đôi khi chúng ta không nhịn nổi má»™t câu nói chạm đến tá»± ái hay má»™t hành động xúc phạm đến danh dá»± cá»§a mình, dù vô tình hay cố ý!  Lòng từ bi như vậy đó cần phải được xét lại!  CÅ©ng vậy, chúng ta thưá»ng có lòng từ bi vá»›i ngưá»i chưa quen hay vá»›i ngưá»i ở phương xa, lâu lâu gặp má»™t lần.  Nhưng chúng ta khó có lòng từ bi vá»›i những ngưá»i ở gần chung quanh, khi há» nói lá»i nào mích lòng mình, làm Ä‘iá»u gì trái ý mình. 

 

Khi chúng ta thấy má»™t ngưá»i làm việc phước thiện, như cúng chùa hay tặng há»™i từ thiện má»™t số tịnh tài chẳng hạn, nếu chúng ta phát tâm tùy há»·, nghÄ©a là vui theo vá»›i việc thiện ngưá»i khác làm được, thì chúng ta cÅ©ng được phước báu như ngưá»i đó.  Tại sao vậy?

 

Bởi vì, trong kinh A Hàm, Äức Phật có dạy:

 

"Khi có ngưá»i mồi ngá»n Ä‘uốc được sáng rồi, nếu ngưá»i khác đến mồi từ ngá»n Ä‘uốc đó, thì ngá»n Ä‘uốc sau cÅ©ng sáng như vậy, trong khi ngá»n Ä‘uốc trước không giảm sáng chút nào".

 

CÅ©ng vậy, khi có ngưá»i phát tâm làm việc phước thiện, thì tâm từ bi cá»§a ngưá»i đó tăng trưởng, tâm tham lam bá»n sẻn cá»§a há» giảm bá»›t.  HỠđược phước báu, giảm bá»›t phiá»n não, lần lần tâm tánh cá»§a hỠđược thanh tịnh, cuá»™c sống cá»§a hỠđược an lạc hÆ¡n, hạnh phúc hÆ¡n.  Nếu chúng ta phát tâm tùy há»·, má»™t trong tứ vô lượng tâm, vui theo vá»›i việc thiện cá»§a ngưá»i khác, thì chúng ta giảm được tâm đố kỵ, ganh tị, tâm từ bi cá»§a chúng ta cÅ©ng tăng trưởng, và khi đủ duyên, chúng ta cÅ©ng sẽ làm việc thiện đó vậy.

 

Còn đối vá»›i tâm xả, đó là chá»— hết sức cao siêu cá»§a ngưá»i tu hạnh giải thoát.  Muốn được giải thoát, muốn được tá»± tại, nhẹ nhàng bước ra khá»i vòng trầm luân, sanh tá»­ luân hồi, nhứt định chúng ta phải tu hạnh xả.  Nếu lục căn cá»§a chúng ta tiếp xúc vá»›i lục trần, đừng dính đừng mắc, cái gì cÅ©ng xả, cái gì cÅ©ng bá» qua hết, thì chúng ta không còn gì để Ä‘em vào chứa trong kho tàng tâm thức cá»§a chúng ta hết.  Lúc đó, chúng ta sống trong tá»± tại nhẹ nhàng, thảnh thÆ¡i thÆ¡ thá»›i, không lo âu phiá»n muá»™n, không ưu tư lo lắng, không thấp thá»m phập phồng.

 

Do tâm từ bi, chúng ta làm được biết bao nhiêu việc phước thiện không mệt má»i, và do tâm há»· xả chúng ta vui vẻ bá» qua hết, quên hết tất cả những việc đã làm, quên hết tất cả những việc bất như ý.  Trong tâm thức cá»§a chúng ta không có bốn tướng "ngã, nhÆ¡n, chúng sanh, thá» giả".  Tức là chúng ta không thấy có mình là ngưá»i làm phước, có kẻ khác là ngưá»i nhận lãnh và không nhá»›, không để tâm đến những việc tốt chúng ta đã làm, đã cho, đã giúp đỡ bao nhiêu ngưá»i khác.  Như vậy chúng ta sẽ không cầu được báo đáp, không kể lể, không đòi há»i bất cứ ai nhá»› Æ¡n chúng ta, thì chúng ta không có phiá»n não chút nào cả, nếu gặp phải những ngưá»i không biết chuyện Æ¡n nghÄ©a.  Sách có câu: "Thi ân bất cầu báo", chính là nghÄ©a đó vậy.

 

Chúng ta sở dÄ© bị sanh tá»­ luân hồi nhiá»u Ä‘á»i nhiá»u kiếp, bởi vì chúng ta dính mắc quá nhiá»u.  Chúng ta chẳng những không biết buông xả, trái lại, còn chứa nhóm quá nhiá»u thứ trong tàng thức, trong kho tàng tâm thức cá»§a chúng ta.  Hôm nay, nhân dịp năm cÅ© sắp hết, để chuẩn bị chào đón năm má»›i sắp sang, theo thông lệ, chúng ta thưá»ng lo sá»­a soạn trang hoàng nhà cá»­a, và đồng thá»i mở cá»­a nhà kho, dá»n dẹp cho sạch sẽ, sắp xếp cho ngăn nắp.  CÅ©ng vậy, để có được má»™t mùa "XUÂN DI LẶC", mang ý nghÄ©a "Xuân Hoan Há»·", "Xuân Hy Vá»ng", hay "Xuân Hạnh Phúc", chúng ta không thể quên việc chăm sóc, dá»n dẹp, sá»­a sang cho thá»±c sạch cái "kho tàng tâm thức" cá»§a chúng ta.

 

Lục căn cá»§a chúng ta cÅ©ng như các bá»™ phận cá»§a cái máy quay phim, hằng ngày thu nhận không biết bao nhiêu là hình sắc, âm thinh, rồi Ä‘em chứa vào trong kho tàng tâm thức.  Thỉnh thoảng hay lâu lâu, thậm chí đến mấy chục năm sau, đến lúc tuổi già, mang ra chiếu lại, để cưá»i chÆ¡i hoặc để tức giận, như thể chuyện má»›i xảy ra ngày hôm qua còn nóng hổi vậy.  Mặc dù những diá»…n viên trong đó đã Ä‘i vào quá khứ từ lâu!  HỠđã quên hết má»i chuyện, chỉ có chúng ta là còn nhá»› quá kỹ, để lãnh đủ phiá»n não khổ Ä‘au.  Nếu buông xả được, xóa được những cuốn băng trong kho tàng tâm thức, chúng ta sẽ trở nên con ngưá»i vui tươi dá»… chịu, lúc nào cÅ©ng hoan há»· vui vẻ như đức Di Lặc vậy, nhứt thiết chúng sanh sẽ hoan há»· kiến, không nghi.

 

Lúc Äức Phật còn tại thế, có má»™t ngưá»i mang hai chậu bông đến cúng dưá»ng, vá»›i tâm mong cầu pháp môn tu giải thoát.  Khi gặp mặt, Äức Phật bảo buông, ông ta bèn buông tay trái, chậu bông rÆ¡i xuống đất.  Äức Phật lại bảo buông, ông ta bèn buông tay phải, chậu bông thứ hai rÆ¡i xuống đất.  Äức Phật lại bảo buông, ông ta bèn thưa: Bạch đức Thế Tôn, hai tay con đã buông hết rồi, đâu còn gì để buông nữa?  Äức Phật dạy: "Như Lai bảo ông buông lần thứ nhứt là bảo ông buông sáu căn, lần thứ hai là bảo ông buông sáu trần, lần thứ ba là bảo ông buông sáu thức.  Khi căn, trần, thức không còn nhiá»…m trước, tức thập bát giá»›i không thành lập, thì ông được giải thoát".   Lục căn, lục trần và lục thức nói chung là thập bát giá»›i.  Thập bát giá»›i không thành lập có nghÄ©a là: lục căn tiếp xúc vá»›i lục trần không sinh ra lục thức!  Thá»±c là đơn giản!

 

* * *

Tóm lại, chúng ta cần lưu ý là đức Thích Ca đã Ä‘i tìm đạo, đã tu tập, đã chứng đạo và đã thành Phật dưới cá»™i cây bồ Ä‘á», ngay tại thế giá»›i ta bà này, từ 26 thế ká»· trước, lịch sá»­ đã ghi lại rõ ràng.  Và sau này, đức Di Lặc cÅ©ng sẽ hạ sanh ở thế giá»›i ta bà này, để tu hành và sẽ thành Phật dưới cá»™i cây long hoa. NghÄ©a là mưá»i phương chư Phật Ä‘á»u thành Phật ở ngay tại thế giá»›i ta bà này, chứ không phải ở thế giá»›i nào khác.

 

Bởi vì ở các cõi thiên giá»›i quá sung túc vật chất, chúng sanh ở đó ham vui, lo hưởng thụ quên tu, còn ở các cõi địa ngục, ngạ quỉ, súc sanh thì quá khổ vá» vật chất lẫn tinh thần, nên cÅ©ng không tu được.  Chỉ có ở thế giá»›i ta bà này, con ngưá»i có đủ thuận cảnh lẫn nghịch cảnh để tu hành, để thá»­ thách và tiến đến chá»— giải thoát mà thôi.  Chúng ta nên bình tâm xét lại những má»™ng tưởng vá» cõi tây phương cá»±c lạc, hay cõi thiên đưá»ng ở kiếp sau, để tích cá»±c tu tâm dưỡng tánh ngay hiện Ä‘á»i, để khá»i uổng kiếp làm ngưá»i trong muôn má»™t.

 

Chúng ta đã nghiên cứu và thấu hiểu má»™t cách rất rõ ràng phương pháp tu giác ngá»™ và giải thoát, hay ít ra cÅ©ng đạt được an lạc và hạnh phúc hiện Ä‘á»i. Vậy chúng ta hãy bắt đầu cất bước lên đưá»ng làm hành giả kể từ mùa xuân năm nay là vừa.  Äược như vậy, chúng ta sống trên cõi Ä‘á»i này sẽ thấy nÆ¡i đây chính là cõi an lành tá»± tại, là má»™t thế giá»›i đầy tình thương yêu, đầm ấm.  Thế gian này chính là cảnh giá»›i cá»§a chư Phật, chư hiá»n thánh nhÆ¡n, chư thượng thiện nhÆ¡n, chứ không còn là cảnh giá»›i cá»§a phàm phu tục tá»­ nữa.  Kính chúc quí vị được hưởng má»™t mùa xuân Di Lặc, mùa xuân hy vá»ng, mùa xuân an lạc và hạnh phúc, mùa xuân miên viá»…n cá»§a tất cả chúng ta vậy.

 

Tags: Tambaos


xuân vá»
Posted On 01/30/2011 16:48:06

lắng Ä‘á»ng xuân vá» chợt nhá»› nhau
thưong thưong đôi chử cùng bên ấy
nổi nhá»› hai đầu ?dẩu cách xa 
tình thÆ¡ vẩn dệt ?cùng ai há»a
hưong yêu thoảng ghé cùng xây mộng
cho nhau vần thưong tạo phím lá»i
dạ khúc đêm nầy ?má»™t mình hát 
tưong tư cung oán gửi vỠ...
.
.

Tags: Tambaos


câu chúc
Posted On 01/30/2011 16:44:18

viết  câu chúc tết vá» bên ấy

giá»t thương giá»t nhá»› bước thá»i gian

âm thầm lặng lẻ  ghé lại thăm 

vẩn còn nợ em ?tôi khẻ hát

xuân vỠnhỠgió nói hộ dùm

má»™t chút mong chá» thì thầm gá»i

buâng quơ đôi nét vần thơ gửi

chút tình lắng Ä‘á»ng lúc giao thoa

Tags: Tambaos


chá» ai
Posted On 01/25/2011 21:26:49

 tôi vẩn chá» bên khung cá»­a nhá»

chỠai đây dài thêm ngày tháng

soi mình lặng lẻ đếm thá»i gian
thì thầm thổn thức tình ca viết
chẳng biết cho tôi hay cho ngưá»i
sao thấy nhớ nghe như ngèn ngen
dạ khúc buồn cứ mải vấn vương


tương tư nắn nót dòng thơ chẩy

Tags: Tambaos


DỌN KHO ĂN TẾT
Posted On 01/25/2011 21:01:05

Chúng ta ai ai,

Ä‘á»u nhận ra rằng:

Cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình,

thá»±c nhiá»u Ä‘au khổ,

là bởi nguyên do,

trong kho tâm thức,

chứa nhóm quá nhiá»u. 

Nếu muốn giảm bớt,

phiá»n não khổ Ä‘au,

chắc chắn chúng ta,

phải hạ quyết tâm,

ra công dá»n dẹp,

kho tàng tâm thức. 

 

 


 

DỌN KHO ĂN TẾT


 

 

Thông lệ hằng năm, năm hết tết đến, nÆ¡i nÆ¡i ngưá»i ngưá»i, dá»n dẹp nhà cá»­a, cho ngăn nắp hÆ¡n, sắp xếp bàn ghế, sá»­a soạn tá»§ giưá»ng, cho tiện nghi hÆ¡n, trang hoàng phòng khách, cho sáng sá»§a hÆ¡n, lau chùi bàn thá», cho trang nghiêm hÆ¡n.  Tất cả Ä‘á»u được, lo liệu chu tất, trước ngày đón rước, ông bà tổ tiên, tức là trước ngày, mùng ba mươi tết, trể lắm cÅ©ng phải, xong hết má»i việc, trước giá» giao thừa.  Bởi vì suốt năm, làm việc quần quật, má»i ngưá»i Ä‘á»u mong, ngày đầu má»™t năm, hoàn toàn nghỉ ngÆ¡i, cho thiệt thoải mái, khá»e khoắn tinh thần, phục hồi sức khá»e, chuẩn bị làm việc, suốt trong năm má»›i.  Có ngưá»i tin rằng, nếu làm việc nhiá»u, trong ngày đầu năm, sẽ "giông" cả năm, nghÄ©a là suốt năm, Ä‘á»u phải làm lụng, vất vả cá»±c nhá»c.  Dẫu biết đó là, mê tín dị Ä‘oan, nhưng không ít ngưá»i, cứ tin như vậy.  Thá»±c ra năm nào, chúng ta cÅ©ng phải, làm việc vất vả, má»›i được có ăn, trừ phi thất nghiệp, trừ phi trúng mánh, thần tài chiếu cố, trúng số chẳng hạn. 

 

Äặc biệt năm nay,  má»i ngưá»i chúng ta, ngoài ra những chuyện, bắt buá»™c kể trên, phải nên làm thêm, má»™t việc ngoại lệ, việc đó chính là:

Dá»n Kho Ä‚n Tết.

* * *

 

Trong suốt năm qua, hay nhiá»u năm tháng dài, chúng ta Ä‘em cất vào trong kho bất cứ vật dụng gì còn tốt, còn xá»­ dụng được, còn chưa muốn vứt Ä‘i, lại chẳng biết Ä‘em cho ai, có biết cÅ©ng chẳng dám, không khéo sợ mích lòng.  Thậm chí nên biết, có các món đồ, cứ mua Ä‘em vá», hoặc ngưá»i khác cho, nhưng chưa có dùng, cÅ©ng bá» vào kho, đợi khi có dịp, Ä‘em cho ngưá»i khác.  Lâu ngày dài tháng, cái kho ắp lẫm, đã quá bụi bặm, bẩn thỉu dÆ¡ dáy.  Hôm nay chúng ta, nhân dịp cuối năm, dá»n dẹp nhà cá»­a, muốn Ä‘em vào kho, thêm vài món nữa, nhưng thá»±c không còn, má»™t chá»— nào trống, để nhét cho vừa.  Chúng ta bèn phải, xăn quần cởi áo, ra công dá»n kho, để ăn tết nhứt.  Äến khi mở cá»­a, bước vào trong kho, lôi ra từng món, món to món nhá», món cÅ© món má»›i, quét bụi sạch trÆ¡n, lau chùi kỹ lưỡng, xem xét kỹ càng, kiểm soát đàng hoàng, Ä‘em vô trở lại, chẳng muốn bá» Ä‘i, má»™t món nào hết!  Như vậy nghÄ©a là: cái kho vẫn đầy, đủ moi má»i thứ, thiệt là khổ quá, chẳng biết làm sao, giải quyết thế nào, cho được ổn thá»a.  Ngưá»i Ä‘á»i thưá»ng nói: "Bá» thì thương, vương thì tá»™i", chắc có lẽ là trưá»ng hợp này đây, chẳng biết đúng vậy hay không?

 

CÅ©ng vậy, ngoài cái kho cá»§a cải vật chất nói trên, đã gây bao nhiêu cá»±c nhá»c rối rắm, chúng ta còn có má»™t cái kho nữa, chứa đựng nhiá»u thứ ác liệt hÆ¡n, kinh khá»§ng hÆ¡n, dữ dằn hÆ¡n, khó khăn hÆ¡n, khó thấy hÆ¡n, khó bá» hÆ¡n, khó chịu hÆ¡n.  Cái kho đó là, cái kho chứa gì, ghê rợn quá vậy?  Xin thưa trình ngay, khá»i mất thá»i giá», đó chính thá»±c là: "Kho Tàng Tâm Thức", cá»§a má»—i chúng ta.  Thá»±c vậy, tất cả chúng ta, ai ai cÅ©ng có, má»™t cái gá»i là: kho tàng tâm thức, chứa đựng tất cả, hình ảnh âm thanh, mùi hương mùi vị, cảm xúc ký ức, chúng ta thu lượm, từ khi còn bé, chí cho đến lúc, trở vá» thăm viếng, tổ tiên ông bà.

 

Chúng ta sống ở trên Ä‘á»i, hằng ngày phải sinh hoạt, phải làm việc, phải tiếp xúc vá»›i má»i ngưá»i, trong xã há»™i, trong khu phố, trong cá»™ng đồng, trong trưá»ng há»c, trong sở làm, trong hãng xưởng, trong công trưá»ng, trong nông trại. Vá»›i hai con mắt và hai lá»— tai, chúng ta thu nhận biết bao nhiêu hình ảnh và âm thanh, rồi đưa vào chứa trong kho tàng tâm thức.  Hai con mắt và hai lá»— tai cá»§a chúng ta ví như hai bá»™ phận quan trá»ng cá»§a má»™t cái máy quay phim, má»—i ngày quay má»™t cuá»™n băng, vá»›i đầy đủ hình ảnh và âm thanh, từ êm ái dịu dàng, đến ồn ào náo động, từ thương yêu trìu mến, đến giận ghét hận thù, chưa kịp dán nhãn, chưa kịp đặt tên, đã được đưa vào, cất ngay trong kho.  Tạm gá»i đó là: kho tàng tâm thức.

 

Trong kho tàng tâm thức, chúng ta chứa đựng đầy đủ hình ảnh cá»§a ngưá»i thân lẫn kẻ thù, hình ảnh cá»§a những ngưá»i gá»i là tốt, vì đã từng giúp đỡ chúng ta, lẫn hình ảnh cá»§a những kẻ gá»i là xấu, vì đã từng làm chúng ta mích lòng.  Lâu lâu, chúng ta Ä‘em những hình ảnh đó chiếu Ä‘i chiếu lại, để sống lại cảnh náo động, thương thương, ghét ghét, bên trong tâm trí, y như lúc cảnh tượng đó xảy ra trước kia.  Hình ảnh những ngưá»i thân thương hiện ra, chúng ta cÅ©ng Ä‘au khổ bất an, thá» thẩn thẩn thá», nhá»› nhung thương mến, muốn được gặp lại, nhưng biết bao giá», má»›i được toại nguyện.  Hình ảnh những kẻ đáng ghét hiện ra, chúng ta cÅ©ng Ä‘au khổ bất an, phùng mang trợn mắt, bá»±c bá»™i khó chịu, không muốn nhá»› tá»›i, không muốn gá»i tên, không thèm gặp mặt, nhưng phải gặp hoài, cứ gặp Ä‘á»u Ä‘á»u, thá»±c là trá»› trêu!  Như vậy, việc chúng ta cất giữ những hình ảnh đó, trong kho tàng tâm thức, là nên hay không nên, là khôn hay không được khôn lắm?  Vậy mà giỠđây, nhân dịp cuối năm, tại sao chúng ta, không chịu ra công, dá»n dẹp sạch sẽ, kho tàng tâm thức, cho được trống trải, mát mẻ khá»e khoắn, đêm ngá»§ được yên, ngày ăn được ngon?

 

Trong kho tàng tâm thức, chúng ta chứa đựng đủ thứ âm thanh, từ những lá»i khen tặng, xưng dương, tán thán, ca ngợi, nịnh hót, tâng bốc, yêu thương, trìu mến, ngá»t ngào, tình cảm, cảm động, dá»… nghe, cho đến những lá»i vu oan, vu khống, thống trách, hách dịch, trịch thượng, kiêu căng, lăng nhục, thô tục, giận há»n, chá»­i bá»›i, bươi móc, bêu riếu, phỉ nhổ, phỉ báng, há»§y báng, há»§y nhục, nhục mạ, mạ lỵ, phê bình, chỉ trích, khích bác, chê trách, khiển trách, trách cứ, câu mâu, lầu bầu, rá»§a xả, xiên xá», xá» xiên, mắc mứu, quở trách, quở mắng, la rầy, la mắng, mắng nhiếc, mắng chá»­i, sỉ vả, sỉ nhục, gièm pha, nói xấu, khinh khi, khi dể, coi thưá»ng, coi rẻ, rẻ rúng, sâu độc, sâu hiểm, hiểm ác, ác độc, độc địa, Ä‘ay nghiến, nguyá»n rá»§a, nhiếc mắng, kê tá»§ vào há»ng, tá»ng cho câm mồm, đặt Ä‘iá»u thêm bá»›t, có nói không không nói có, đâm bị thóc thá»c bị gạo, thá»c gậy bánh xe, thá»±c là khó nghe, nhưng cứ nhá»› hoài, rất là khó quên, cho nên khó ngá»§, cú rá»§ suốt ngày, năm này tháng khác!

 

Hai cái lá»— tai cá»§a chúng ta làm việc thá»±c đắc lá»±c, Ä‘em chứa thá»±c nhiá»u thứ, vào trong kho tàng tâm thức.  Những lá»i êm dịu, dá»… chịu dá»… nghe, lại không nhiá»u lắm, nhưng vẫn làm cho, chúng ta khó ngá»§, bất an trằn trá»c, khoái chí hả hê, muốn nghe lần nữa, vẫn chưa thá»a mãn.  Những lá»i khó nghe, không ai thèm nghe, không ai thích nghe, không ai muốn nghe, không ai chịu nghe, quả thá»±c là nhiá»u.  DÄ© nhiên, những lá»i nói như vậy càng làm cho chúng ta khó ngá»§, bất an trăn trở, bá»±c bá»™i tức tối, không muốn nghe nữa, nhưng cứ nhá»› hoài, văng vẳng bên tai, ít ai nín được.  Thá»±c là Ä‘au khổ, cho cái lá»— tai, phải nghe dài dài, những lá»i cay đắng!

* *

 

Chúng ta ai ai, Ä‘á»u nhận ra rằng: Cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình, thá»±c nhiá»u Ä‘au khổ, là bởi nguyên do, trong kho tâm thức, chứa nhóm quá nhiá»u.  Nếu muốn giảm bá»›t, phiá»n não khổ Ä‘au, chắc chắn chúng ta, phải hạ quyết tâm, ra công dá»n dẹp, kho tàng tâm thức.  Nhưng phải dá»n dẹp, bằng cách nào đây, bắt đầu từ đâu, khởi công lúc nào, tốn hao bao nhiêu, công lao sức lá»±c, bao nhiêu thá»i gian, má»›i dá»n dẹp xong, kho tàng tâm thức?  Trước hết nên biết, mình muốn dá»n dẹp, trống trải kho tàng, cái việc đầu tiên, phải làm đó là: ngăn ngừa chận đứng, đừng có Ä‘em thêm, bất cứ vật gì, vào kho nữa cả.  Sau đó từ từ, chúng ta loại bá», những thứ trong kho.  CÅ©ng vậy, nếu muốn cái kho tàng tâm thức cá»§a mình ngày má»™t vÆ¡i bá»›t Ä‘i, để phiá»n não cÅ©ng vÆ¡i bá»›t theo, chúng ta đừng quay thêm cuốn phim nào nữa, trong cuá»™c sống hằng ngày.  NghÄ©a là trong các sinh hoạt hằng ngày, khi tiếp xúc vá»›i má»i ngưá»i, chúng ta luôn luôn giữ gìn chánh niệm, cố gắng duy trì sá»± bình tÄ©nh thản nhiên, trong má»i hoàn cảnh, trong má»i thá»i gian, trong má»i không gian, không để cho các "tâm tham, tâm sân, tâm si", có cÆ¡ duyên khởi lên, trong tâm trí cá»§a mình.

 

Thí dụ như có, ngưá»i tá»›i rá»§ rê, hùn hạp làm ăn, mập má» phi pháp, nhứt bổn vạn lợi.  Chúng ta đừng để, tâm tham khởi lên, dẫn dắt chúng ta, nghe lá»i dụ dá»—.  ÄÆ°á»£c những mối lợi, phi pháp bất chánh, ngày không ăn ngon, đêm chẳng ngá»§ yên, lúc nào cÅ©ng sợ, nÆ¡m ná»›p phập phồng, không biết bao giá», chuyện đó đổ bể, hậu quả thế nào?

 

Thí dụ như có, ngưá»i tá»›i rỉ tai, bày vẻ đủ cách, vu oan ngưá»i khác, chỉ dẫn thá»§ tục, kiện ngưá»i ra tòa, nhứt bổn lệ phí, thu được bá» túi, hằng triệu đô la, bồi thưá»ng thiệt hại, má»›i vừa nghe qua, thiệt là sướng quá!  Chúng ta đừng để, tâm tham khởi lên, xúi giục chúng ta, nghe lá»i ác độc. Pháp luật đặt ra, chỉ nhằm mục đích, duy trì an ninh, bảo vệ bình đẳng, trật tá»± xã há»™i, chứ không phải để, con ngưá»i lợi dụng, kiếm tiá»n làm giàu, bất chấp khổ Ä‘au, cá»§a kẻ bị hại, gia đình cá»§a há», phiá»n muá»™n không nguôi.  Dù cho có thắng, vụ kiện bạc triệu, liệu mình có thể, an nhiên tiêu xài, cho đến mãn Ä‘á»i, má»™t cách bình yên, hay không chẳng biết?

 

* Luật nhân quả dạy rằng: "Gieo nhân nào thì gặt quả nấy".  Bởi vậy cho nên, chúng ta đã thấy: Không biết bao nhiêu, gia đình giàu có, tan nhà nát cá»­a, vợ chồng ly tán, âm mưu hại nhau, tranh chấp cá»§a cải, con cái ám hại, cha mẹ anh em, tranh Ä‘oạt gia tài, hùn hạp làm ăn, thưá»ng bị phá sản, gặp cÆ¡n bệnh hoạn, nan y khó chữa, tai nạn hiểm nghèo, bất đắc kỳ tá»­!  Äó là những quả báo nhãn tiá»n, ngưá»i Ä‘á»i gá»i là: cá»§a thiên trả địa, cá»§a sông đổ biển.  Nhưng vì lòng tham, vô cùng vô tận, túi tham không đáy, tối tăm mặt mÅ©i, lương tâm mê má», lòng dạ tối Ä‘en, không thể thấy được, đó là ác nghiệp, cho nên nhào vô, tạo tá»™i tạo nghiệp, để rồi vá» sau, ngưá»i đó lãnh đủ, quả báo chẳng lành, khác nào thiêu thân, nhào vô lá»­a Ä‘á»!

 

Äồng tiá»n chân chánh, khổ cá»±c kiếm được, bằng chính tài năng, vá»›i sức lao động, dành dụm tiết kiệm, có khi không thể, giữ được trá»n Ä‘á»i, huống là những thứ, tiá»n cá»§a phi nhân, kiếm được cướp được, Ä‘oạt được giá»±t được, thưa kiện đòi được, trên sá»± khổ Ä‘au, phiá»n não ngưá»i khác!

 

Hiểu được như vậy, chúng ta quyết tâm, không thèm nghe theo, không làm những chuyện, ác nhân thất đức, cố gắng làm chá»§, bằng được tâm mình, dừng ngay các vụ, thưa kiện kiếm tiá»n, dừng ngay âm mưu, sang Ä‘oạt tài sản, tác quyá»n tác giả, dừng ngay mưu mô, chiếm Ä‘oạt công ăn, sang Ä‘oạt việc làm, cá»§a những ngưá»i khác.  Äó má»›i thá»±c là, những Ä‘iá»u khó làm.  Không phải ai ai, cÅ©ng làm được ngay, nên cần phải có, thá»i gian thá»­ thách, công phu thá»±c tập.  Làm được như vậy, lâu ngày dài tháng, con ngưá»i chắc chắn, trở nên sáng suốt, giác ngá»™ hoàn toàn, những ngưá»i chung quanh, cÅ©ng sẽ cảm nhận, an vui lợi lạc.  Kho tàng tâm thức, chá»§ng tá»­ tham lam, vÆ¡i dần bá»›t dần, trí tuệ phát triển, không còn những chuyện, mê tín dị Ä‘oan, cuá»™c Ä‘á»i an lạc, được hạnh phúc hÆ¡n, nhứt định không nghi.

 

Thí dụ như là, có ngưá»i Ä‘i tá»›i, chá»­i bá»›i nhục mạ, khiêu khích chỉ trích.  Chúng ta đừng để, tâm sân khởi lên, khiến cho chúng ta, tiếp nhận ngay những, lá»i nói khó nghe.  Tại sao vậy?  Bởi vì, những lá»i nói như vậy không có nghÄ©a lý gì cả, chỉ nhằm mục đích gây phiá»n não cho chúng ta mà thôi.  Chúng nói mình ngu, mình liá»n nổi giận, cãi cỠđôi co, đúng là ngu thiệt, chứ còn gì nữa!  Tục ngữ có câu: "No mất ngon, giận mất khôn".  Nếu chúng ta tiếp nhận ngay những lá»i nói khó nghe ấy vào lòng, cÆ¡n giận lập tức khởi lên, hành động thiếu bình tÄ©nh, lá»i nói kém sáng suốt, thưá»ng khi chỉ Ä‘em lại thiệt thòi cho mình mà thôi.

 

Chẳng hạn như khi bị vu khống cáo gian, nếu không dằn được sá»± tức giận bá»±c bá»™i, chắc chắn chúng ta sẽ có những lá»i nói hay hành động khiến ngưá»i khác mất cảm tình, hay hiểu lầm má»™t cách tai hại vô cùng.  Chẳng hạn như khi cấp trên trong sở làm, có những lá»i nói hiểu lầm hay khó nghe, nếu không thể nhịn được, không chịu giải thích má»™t cách ôn hòa nhẹ nhàng, chắc chắn chúng ta sẽ gặp nhiá»u phiá»n phức trong công việc.

 

Trong gia đình cÅ©ng vậy, muốn có được an lạc hạnh phúc, vợ chồng con cái phải biết hai chữ: thương yêu và nhẫn nhịn.  Thiếu má»™t trong hai chữ đó, gia đình sẽ luôn luôn có sóng gió, bất hòa, bất an, lâu dần có thể làm giảm hạnh phúc, cuá»™c sống chung trở nên phiá»n não và khổ Ä‘au.  Má»™t lá»i nói ra, trong sá»± vui vẻ, trong tình yêu thương, nói sao cÅ©ng được, nói gì cÅ©ng được.  Má»™t lá»i nói ra, trong sá»± bá»±c bá»™i, trong lúc giận há»n, tâm trạng bất an, nói sao cÅ©ng không được, nói gì cÅ©ng có thể gây hiểu lầm.  Bởi vậy cho nên, chúng ta luôn luôn, quán sát tâm mình.  Má»—i khi tâm sân, vừa má»›i khởi lên, chúng ta liá»n biết, dừng ngay không theo.  Äừng để tâm sân, dẫn dắt chúng ta, đến chá»— phiá»n toái, rắc rối cuá»™c Ä‘á»i.  Nếu được như vậy, má»i sá»± má»i việc, ở trên Ä‘á»i này, sẽ được bình yên, vui vẻ trá»n vẹn, thành tá»±u tốt đẹp.  Nhiá»u khi cÆ¡n sân, nổi lên đùng đùng, có thể tiêu tan, tất cả cảm tình, tiêu tan sá»± nghiệp, khổ công gầy dá»±ng, từ trước đến giá».  Ví như đốm lá»­a, có thể thiêu đốt, cả má»™t khu rừng.  Cho nên chúng ta, luôn luôn nhá»› rằng: tâm sân quả thá»±c, tai hại vô cùng!

 

Có ngưá»i không hiểu: Tại sao phải nhịn?  Nhịn để làm gì? Nhịn ở đàng chân, chúng lân đàng đầu.  Trên thế gian này, nhịn nhục khó sống, khó ngóc đầu lên, chẳng nên tích sá»±, lợi ích gì cả.  Thá»±c ra tất cả, suy nghÄ© vừa kể, Ä‘á»u do tâm sân, do tâm chấp ngã, tất cả má»i ngưá»i, từ đó phát ra.  Con ngưá»i thế gian, thưá»ng hay nghÄ© rằng: "Ä‘á»i mình còn dài", thấy ngưá»i khác chết, chứ mình sống dai, còn lâu má»›i chết!  Con ngưá»i ở Ä‘á»i, cần danh và lợi, cho nên thá»±c hiện, bất cứ thá»§ Ä‘oạn, miá»…n được làm giàu, bất kể chà đạp, thanh danh ngưá»i khác, để giành địa vị, để kiếm tí danh, luôn luôn muốn hÆ¡n, tất cả má»i ngưá»i, vá» má»i phương diện.  Có ngưá»i dạy con: ra đưá»ng phải nhá»›, luôn luôn hÆ¡n ngưá»i, chá»› bị hiếp đáp, chá»› để thiệt thòi, nếu bị thua nhục, thì đừng vá» nhà!  Nhịn thì nhục, cá»± thì đục!  Cho nên có ngày, đứa con chạy vá», ôm đầu đầy máu, hoặc đến nhà thương, nhận xác con mình!

 

Tâm sân thưá»ng thưá»ng, thúc đẩy con ngưá»i, đấu tranh cãi cá», lá»i qua tiếng lại, từ những chuyện như: quốc gia đại sá»±, chính trị tôn giáo, đến những thứ chuyện, lặt vặt nhá» má»n, sinh hoạt thưá»ng ngày.  Thá»±c ra nên biết: những khi ngưá»i khác, nói lên má»™t tiếng, mình trả má»™t miếng, thì dá»… dàng quá. Nếu không nhịn được, ngưá»i vào nhà xác, mình vào nhà thương, hay vô nhà tù, hoặc là ngược lại.  Còn nếu nhịn được, không thèm tranh cãi, không có bá»±c dá»c, không nổi cÆ¡n sân, làm chá»§ tâm mình, làm chá»§ ý mình, miệng mỉm nụ cưá»i, thá»±c là tươi tắn, may mắn má»i chuyện, chấm dứt nÆ¡i đây.  Äó má»›i thá»±c là, những Ä‘iá»u khó làm.  Không phải ai ai, cÅ©ng làm được ngay, nên cần phải có, thá»i gian thá»­ thách, công phu thá»±c tập.  Làm được như vậy, lâu ngày dài tháng, con ngưá»i chắc chắn, trở nên sáng suốt, giác ngá»™ hoàn toàn, những ngưá»i chung quanh, cÅ©ng sẽ cảm nhận, an vui lợi lạc.  Kho tàng tâm thức, chá»§ng tá»­ sân hận, vÆ¡i dần bá»›t dần, trí tuệ phát triển, không còn những chuyện, mê tín dị Ä‘oan, cuá»™c Ä‘á»i an lạc, được hạnh phúc hÆ¡n, nhứt định không nghi.

 

Thí dụ có ngưá»i, tá»›i cho mình biết: ngưá»i khác nói xấu, nói mình ngu si, hạ nhục bêu riếu, đàm tiếu khinh khi, khi dể chá»­i rá»§a, đồ đạo đức giả, thứ dân sợ vợ, khố rách áo ôm, như gả ăn mày, như trâu cày ruá»™ng.  Chúng ta đừng để, tâm si khởi lên, liá»n khiến chúng ta, tin lá»i đồn đại.  Tại sao như vậy?  Bởi vì nên biết, những lá»i đồn đại, thưá»ng là bịa đặt, đặt Ä‘iá»u thêm bá»›t, vẽ rắn thêm chân, thổi phồng con cóc, thành con khá»§ng long, chuyện xe cán chó, trà dư tá»­u hậu, đòn xóc hai đầu, đầu đâm bị thóc, đầu thá»c bị gạo, phá hoại gia cang, chia rẽ cá»™ng đồng.  Tin những Ä‘iá»u đó, chứng tá» con ngưá»i, có tâm chấp ngã, thá»±c là quá lá»›n, dá»… bị khiêu khích, tá»± ái quá cao, cho nên té nhào, Ä‘au thương tÆ¡i tả, đúng là ngu si, chứ còn gì nữa!

 

Thí dụ có ngưá»i, tá»›i cho mình biết: mình có căn tu, có nhiá»u phước báu, mau mau theo đạo, do há» dá»±ng lên, cúng hết bạc tiá»n, nhà cá»­a xe cá»™, tiệm buôn phố xá, vợ con bất kể, cha mẹ xá gì, cầu khẩn van xin, kiếp sau được vá», cõi mình mong muốn.  Ngưá»i nào nhẹ dạ, dá»… tin nghe theo, những lá»i như vậy, chữ ngu chữ ngốc, còn là quá nhẹ!  Còn nếu hiểu được, không thèm tin theo, không chút si mê, làm chá»§ tâm mình.  Äó má»›i thá»±c là, những Ä‘iá»u khó làm.  Không phải ai ai, cÅ©ng làm được ngay, nên cần phải có, thá»i gian thá»­ thách, công phu thá»±c tập.  Làm được như vậy, lâu ngày dài tháng, con ngưá»i chắc chắn, trở nên sáng suốt, giác ngá»™ hoàn toàn, những ngưá»i chung quanh, cÅ©ng sẽ cảm nhận, an vui lợi ích.  Kho tàng tâm thức, chá»§ng tá»­ si mê, vÆ¡i dần bá»›t dần, trí tuệ phát triển, không còn những chuyện, mê tín dị Ä‘oan, cuá»™c Ä‘á»i an lạc, được hạnh phúc hÆ¡n, nhứt định không nghi.

* *

 

Có ngưá»i thắc mắc: Nếu như bá» hết, tâm tham tâm sân, luôn cả tâm si, đâu còn mình nữa, mình bị biến mất, mất thiệt rồi sao?  Xin thưa đúng vậy, nhưng mà thá»±c ra, cÅ©ng không phải vậy.  Thưá»ng thưá»ng hầu hết, tất cả má»i ngưá»i, trên thế gian này, Ä‘á»u chấp cái tâm, suy nghÄ© là mình, mình là con ngưá»i, có tâm suy nghÄ©.  Bởi vậy cho nên, khi tâm suy nghÄ©, lăng xăng lá»™n xá»™n,  lắng xuống không còn, tưởng mình biến mất!  Thá»±c ra không phải!  Äiá»u đúng chính là: chỉ có cái tâm, nghÄ© suy suy nghÄ©, lăng xăng lá»™n xá»™n, biến mất mà thôi.  Chúng ta vẫn còn, hiện hữu rõ ràng, vá»›i tâm thanh tịnh, không có tham lam, sân hận si mê.  Bằng cá»› chính là: chúng ta biết rõ, nhận rõ thấy rõ, khi mình bình tÄ©nh, thản nhiên tá»± tại, cái tâm suy nghÄ©, lăng xăng lá»™n xá»™n, tan biến mất dạng.  Ai thấy Ä‘iá»u đó, ai biết Ä‘iá»u đó?  Chính mình chá»› ai!  Thá»±c không có sai!  Lúc đó chính là: con ngưá»i chân thật, hiện tiá»n trước mắt, đúng theo chân lý!  Chúng ta sống được, con ngưá»i chân thật, Ä‘á»i sống an vui, phiá»n não rút lui, cuá»™c Ä‘á»i hạnh phúc.

 

Như ngoài biển khÆ¡i, sóng to sóng nhá», Ä‘á»u lặng hết rồi, mặt biển thanh bình, tức thá»i hiện ra, má»™t cách rõ ràng, rá»™ng rãi bao la, vô bá» vô bến.  Trong lúc sóng to, và có gió lá»›n, bầu trá»i Ä‘en kịt, mình chỉ thấy được, vùng biển nhá» hẹp, sóng động mà thôi, tầm mắt giá»›i hạn, không thể nhìn xa.  CÅ©ng y như vậy, khi tâm cá»§a mình, sôi nổi náo động, lòng tham nổi lên, tối tăm mặt mÅ©i, lòng sân nổi lên, mất hết trí khôn, lòng si nổi lên, quên hết má»i việc, mình chỉ thấy được, con ngưá»i nhá» hẹp, suy nghÄ© ích ká»·, chỉ biết có mình, và gia đình mình, chỉ vậy mà thôi.  Tất cả má»i ngưá»i, phiá»n não ra sao, Ä‘au khổ thế nào, cÅ©ng mặc kệ há», chẳng cần biết tá»›i!  Bởi thế cho nên, hành động lá»i nói, và trong tư tưởng, chỉ có ích lợi, cho bản thân mình, gây nên bao nhiêu, khổ Ä‘au cho ngưá»i, và gia đình há».  Nếu những ngưá»i khác, cÅ©ng nghÄ© như vậy, thì mình lãnh đủ, mình là nạn nhân, cá»§a tâm xấu ác, cá»§a ngưá»i khác vậy.  Do đó cuá»™c Ä‘á»i, vay trả trả vay, liên miên như vậy, há»i sao Ä‘au khổ, há»i sao phiá»n não?

 

Nếu muốn ngưá»i khác, không làm hại mình, thì Ä‘iá»u trước hết, mình không hại ngưá»i.  Má»i sá»± bắt đầu, ngay trong tâm mình!  Äừng để đến khi, quả báo chẳng lành, xảy tá»›i liên miên, chịu nhiá»u khổ nạn, thậm chí mạng vong, hả há»ng rên la, than trá»i trách đất, cầu trá»i cầu Phật, cứu con cứu con, cứu sao kịp nữa! 

 

 

Sách xưa có câu:

Tâm mình bạc ác tinh ma.

Chá»› nên oán trách trá»i xa đất gần.

 

Khi nào tất cả, lăng xăng lá»™n xá»™n, thí dụ như là: tâm tham tâm sân, và tâm si mê, lắng xuống hết rồi, con ngưá»i chân thật, cá»§a mình hiện tiá»n, tâm thể thênh thang, cõi lòng cởi mở, rá»™ng rãi bao la, tâm trí an vui, Ä‘á»i sống lợi lạc, cảm giác hòa đồng, vÅ© trụ vạn vật.  CÅ©ng ví như là, cặn cáu lắng Ä‘i, cái ly nước trong, hiện hữu rõ ràng.  Con ngưá»i chân thật, đầy đủ bốn tâm, từ bi há»· xả, vì ngưá»i quên mình, bác ái vị tha.  Nếu như tất cả, má»i ngưá»i Ä‘á»u sống, như ngưá»i chân thật, thế gian này là, thiên đàng cá»±c lạc, nhà nhà an vui, ngưá»i ngưá»i hạnh phúc, nÆ¡i nÆ¡i thái bình, âu ca thạnh trị, phiá»n não không còn, khổ Ä‘au biến mất!  Lúc đó má»i ngưá»i, không ai còn sợ, chuyện nhảm tận thế, vào năm 2000, hoặc năm nào khác.  Tại sao như vậy?  Bởi vì khi đó, tâm tánh má»i ngưá»i, sáng suốt hiá»n hòa, công minh chính trá»±c, dù ở nÆ¡i nào, cÅ©ng được bình thản, an vui lợi lạc, không còn phiá»n não, cho nên không còn, sợ sệt gì nữa.

* * *

Tóm lại, chúng ta đã ráng, ra công ngăn chận, không Ä‘em vào trong, kho tàng tâm thức, thêm những chá»§ng tá»­, phiá»n não khổ Ä‘au, trong đó có ba, món to lá»›n nhứt, đó chính thá»±c là: cái tâm tham lam, cái tâm sân hận, và tâm si mê.  Lâu ngày dài tháng, những món chứa trong, kho tàng tâm thức, từ từ vÆ¡i bá»›t.  Những cuốn phim cÅ©, được thu cất giữ, từ bao năm xưa, nếu như chúng ta, không Ä‘em ra chiếu, chiếu Ä‘i chiếu lại, lâu dần phai má», rÆ¡i vào quên lãng.  Kho tàng tâm thức trống rá»—ng, tức là tâm cá»§a mình sẽ được khinh an, nhẹ nhàng, cuá»™c sống an vui hạnh phúc.  Lúc đó, dù mình không muốn làm thánh nhân, thánh nhân cÅ©ng không còn khác lạ, xa cách nữa.

 

Má»—i khi năm hết, cái tết lại đến, năm cÅ© bước qua, năm má»›i sắp đến, thiên hạ vui mừng, hân hoan há»›n hở, má»i ngưá»i nô nức, chào đón xuân sang.  Ngưá»i trẻ thưá»ng thấy, tương lai mở rá»™ng, trước mắt màu hồng, đáng yêu đáng sống.  Còn như các ngưá»i, lá»›n tuổi thì sao?  Má»—i má»™t năm qua, hết trẻ đến già, ngưá»i ta bước tá»›i, má»™t ngày quan trá»ng: giã từ gác trá»!  Gác trá» cá»§a tất cả má»i ngưá»i chính là: ta bà thế giá»›i.  Ngưá»i phải giã từ gác trá» không đợi độ tuổi nào.  Bất cứ lúc nào, bất cứ chá»— nào, bất cứ tuổi nào, bất cứ ngưá»i nào, cÅ©ng Ä‘á»u có thể ra Ä‘i. Nhưng mà Ä‘i đâu?  Mừng mùa xuân đến, ngưá»i hiểu biết đạo, gấp rút tu tâm, đồng thá»i dưỡng tánh, cho được giác ngá»™, đến ngày ra Ä‘i, khá»i phải quá» quạng, mang mang má» mịt, chẳng biết Ä‘i đâu?  Ngưá»i chưa thấy đạo, nhân dịp năm má»›i, hãy tạo thuận duyên, chuẩn bị kỹ càng, hứa hẹn rõ ràng: trong năm sắp tá»›i, má»i việc tốt hÆ¡n, tiến hÆ¡n năm cÅ©, ná»— lá»±c tu tập, cho sáng được đạo, đó là nguồn vui, hy vá»ng năm má»›i, sẽ hÆ¡n năm nay, công phu viên mãn.

 

Äất nước này, xứ sở này, địa phương này đã mở rá»™ng vòng tay từ ái bao dung, thương yêu đùm bá»c, chấp nhận chúng ta sống chung hòa bình, xây dá»±ng cuá»™c Ä‘á»i má»›i, trên miá»n đất tá»± do nhân đạo này.  Như vậy cá»™ng đồng, chúng ta vá»›i nhau, tại sao không thể, giúp đỡ lẫn nhau, nương tá»±a vá»›i nhau, đối xá»­ vá»›i nhau, má»™t cách nhân đạo, vá»›i tình đồng bào, để tạo cuá»™c sống, vạn sá»± như ý, an vui lợi lạc, vừa hợp tình nghÄ©a, vừa hợp đạo lý.  Trước thá»m năm má»›i, chúng ta có quyá»n, hy vá»ng từ đây, cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình, và cá»§a má»i ngưá»i, tất cả Ä‘á»u được: an lạc hạnh phúc, giác ngá»™ giải thoát.

 

Tags: Tambaos


Thượng Äế ba ngôi hay là ba lá»›p tâm thức cá»§a con ngưá»i
Posted On 01/25/2011 20:48:07

Thượng Äế ba ngôi hay là ba lá»›p tâm thức cá»§a con ngưá»i


Ba vị thần tối cao Ấn Äá»™ Brahma, Vishnu và Shiva

Vá» hình thức, tôn giáo Veda là má»™t Ä‘a thần giáo, nhưng vá» bản chất tôn giáo Veda là má»™t nhất thần giáo. Theo tôn giáo Veda, tất cả các thần linh chỉ là những biểu hiện khác nhau cá»§a cùng má»™t thá»±c tại, tức là Brahman hay Ishvara (Thượng Äế). Ngưá»i ta có thể nhận biết Ngài qua ba ngôi chá»§ động : đấng Sáng Tạo (Brahma), đấng Bảo Há»™ (Vishnu), và đấng Huá»· Diệt (Shiva). Tuy ba mà vẫn quy vá» má»™t mối, chẳng phải chỉ đồng nhất trong bản thể và nguồn gốc mà còn trong cả hành động nữa. Vì thế mà trong nhiá»u ngôi Ä‘á»n Ấn độ giáo, ngưá»i ta thấy hình ảnh Tam linh vị đã được thể hiện bằng má»™t cái đầu có ba bá»™ mặt. Ba ngôi cá»§a Thượng Äế là:

- Ngôi thứ nhứt: Shiva – Äức Chúa Cha.

- Ngôi thứ nhì: Vishnu – Äức Chúa Con.

- Ngôi thứ ba: Brahma – Äức Chúa Thánh Thần (Phạm Thiên).

Ba ngôi này có ba trạng thái:

- Ngôi thứ nhứt: Trạng thái Ã-chí.

- Ngôi thứ hai: Minh-triết, Bác-ái.

- Ngôi thứ ba: Hoạt-động cÅ©ng gá»i là Trí-tuệ sanh hóa.

Bắt đầu từ ngôi thứ nhì có sự phân chia âm-dương, tinh-thần vật-chất, sự sống và hình thể.

Thượng Äế ẩn diện trong hiện thể cá»§a thần linh

Thượng Äế duy nhất tá»± hữu hằng cá»­u là nguyên nhân và cứu cánh cá»§a toàn thể các thần linh và muôn loài trong vÅ© trụ. Theo quan niệm cá»§a Ấn Äá»™, con ngưá»i không thể hình dung Thượng Äế bằng bất cứ má»™t ý niệm hay hình ảnh cụ thể nào. Con ngưá»i chỉ có thể nhận biết được Thượng Äế qua những vị thần linh biểu hiện cho quyá»n năng mầu nhiệm cá»§a Ngài.

Cõi Trá»i (Dyaus), Äất (Aditi), và Mưá»i Hai Nguyên Lý Tối Cao (Âditya) tức Mưá»i Hai Tháng:

Hình ảnh tiếp cận nhất có thể biểu hiện cho Thượng Äế toàn diện là Cõi Trá»i (Dyaus) chứa đựng toàn thể vÅ© trụ.

Cùng vá»›i Cõi Trá»i (Dyaus) là Cha tượng trưng cho Tinh thần, có Äất (Aditi) là Mẹ tượng trưng cho Vật chất. Do hai nguyên lý này mà sinh ra Mưá»i Hai Nguyên Lý Tối Cao (Âditya) Ä‘iá»u hành má»i sinh hoạt giữa Trá»i và Äất, cai quản chư thần và loài ngưá»i. (Nói vậy vì mưá»i hai tháng trong năm khi chuyển vận lôi cuốn theo tất cả thế gian).

Bộ ba Dyaus-Aditi-Âditya (Cha-Mẹ-Con) với tính cách nhất nguyên, có thể ví như quan niệm vỠThiên Chúa Ba Ngôi Cha-Con-Thánh-thần trong Thiên Chúa Giáo. Lại cũng có thể ví như quan niệm trong Kinh Dịch vỠÂm, Dương và các hình thái biểu hiện do sự giao hoà của hai nguyên lý ấy.

Các thần linh trong Veda ngụ khắp ba cõi : Thần cai quản Hạ giá»›i là Lá»­a (Agni); thần cai quản Không trung la` Gió (Vâyu) và thần cai quản Thiên giá»›i là Mặt trá»i (Suârya). Äó là Ba ngôi tối linh Tri-murti trong Veda.

Vá» nguyên lý ba ngôi là Dyaus-Aditi-Âditya; vá» thể hiện thì Tam linh vị là Thần lá»­a Agni, Thần gió Vâyu và Thần mặt trá»i Suârya. Vì vậy, Äất và Lá»­a là má»™t, Bầu Trá»i và Không Khí là má»™t, Cõi Trá»i và Mặt Trá»i là má»™t. Cả ba vừa là Thể vừa là Dụng cá»§a cùng má»™t bản chất và là ba yếu tố căn bản cá»§a Ä‘á»i sống.

“Ba hồn†hay là ba trạng thái tâm thức

Ở Việt Nam nhân gian thưá»ng hay có câu nói phổ biến “ba hồn bảy víaâ€, ba hồn tức là hiện thân cá»§a ba ngôi: ChÆ¡n Thần, ChÆ¡n NhÆ¡n, Phàm NhÆ¡n.

- Ngôi thứ nhứt – Chơn thần – Esprit (Atman).

- Ngôi thứ nhì – Chơn nhơn – Ego (Bouddhi).

- Ngôi thứ ba – Phàm nhơn (hay Trí tuệ) – Personnal Ego (Manas).

Ba trạng thái tâm thức của ba thể là:

- Ngôi thứ nhứt (Atma): Trạng thái Ã-chí.

- Ngôi thứ hai (Boudhi): Trạng thái Minh-triết, Bác-Ãi.

- Ngôi thứ ba (Manas): Trạng thái Hoạt-động hay là Trí-tuệ sanh hóa.

ChÆ¡n thần lưu trú ở cõi Niết Bàn, càng xuống cõi giá»›i thấp hÆ¡n sá»± rung động vật chất nặng ná» làm nó không dá»… hoạt động, nên nó sinh ra ChÆ¡n NhÆ¡n thay thế cho mình nhận lấy kinh nghiệm từ cõi Niết Bàn, Bồ Äá» cho tá»›i Thượng thiên (ba cảnh cao Thượng giá»›i). Những há»c há»i cá»§a ChÆ¡n nhÆ¡n ở cảnh giá»›i thấp được truyá»n đến ChÆ¡n thần.

Xuống các cõi thấp từ Hạ thiên đến cõi Trần, sá»± rung động vật chất càng nặng ná» hÆ¡n, ChÆ¡n NhÆ¡n không đáp ứng được nên nó sinh ra Phàm NhÆ¡n để hoạt động trong đó. Tinh hoa những sá»± kinh nghiệm má»—i kiếp cá»§a Phàm nhÆ¡n Ä‘á»u giao lại cho ChÆ¡n nhÆ¡n. ChÆ¡n nhÆ¡n có sá»± sinh hoạt riêng. Giữa ChÆ¡n thần và ChÆ¡n nhÆ¡n, giữa ChÆ¡n nhÆ¡n và Phàm nhÆ¡n Ä‘á»u có dây liên lạc vá»›i nhau. Nhưng hầu hết trong Ä‘á»i sông nhân loại, con đưá»ng thông thương giữa ChÆ¡n nhÆ¡n và Phàm nhÆ¡n bị ách tắt bởi những tư tưởng và ý muốn cá»§a Phàm NhÆ¡n; vì vậy con đưá»ng trở vá» vá»›i Thượng Äế đã bị vây phá»§ bởi chông gai.

Một thi sĩ xưa đã diễn tả vai trò hợp nhất của Ba Ngôi trong mấy vần thơ sau:

Thượng Äế duy nhất biểu hiện trong cả ba ngôi

Äấng nào cÅ©ng đứng đầu, Äấng nào cÅ©ng đứng chót.

Không một đấng nào tách ra riêng biệt

Brahma, Vishnu, Shiva; má»—i Äấng Ä‘á»u có thể là :

Thứ nhất, thứ nhì, thứ ba trong ngôi chí thánh.

Tags: Tambaos


chùa tây tạng
Posted On 01/17/2011 11:55:34

Ngôi chùa Phật pháp online
Chùa Tây Tạng: Vết chân đầu tiên của Mật tông Việt Nam
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Thật không ngoa chút nào, khi tạp chí Chùa cổ Bình Dương cho rằng, chùa Tây Tạng là "dấu ấn đầu tiên cá»§a Mật tôngâ€.
Muốn khám phá sá»± kiện quan trá»ng này, chúng ta hãy dở lại từng trang, cho dù là khái quát, cái mà các vị Phật tá»­ cá»§a chùa yêu kính gá»i là Nhật ký Sư ông, mà sau này, trong phần biên tập lại, các đệ tá»­ cá»§a Ngài, sư ông - Hòa thượng Nhẫn Tế - đã ghi lại trong má»™t cuá»™c du hành gian truân cá»§a mình vá» vá»›i tạng cá»™i nguồn cá»§a Pháp: Sá»± tích tây du Phật quốc.

Ta cÅ©ng có thể tìm thấy hành tích này trong SÆ¡ thảo Phật giáo Bình Dương cá»§a T. Huệ Thông. Tuy nhiên, các mẫu chứng cứ rá»i rạc và không nhất quán trong tác phẩm biên khảo ấy, chỉ cho ta biết những nét đặc trưng cá»§a công cuá»™c đấu tranh trong thá»i kỳ Ä‘en tối cá»§a đất nước và má»™t ít phát triển đơn Ä‘iệu cá»§a các ngôi chùa ở đây.

taytangbd-1.gif

            &nb sp;                         &nb sp;               Cổng Chùa Tây Tạng-Bình Dương
Lịch sá»­ phát triển cá»§a má»™t dân tá»™c, không chỉ là các cuá»™c xung đột giữa thiện và ác, giữa nô lệ và giải phóng, mà nó còn phải chuyển tải cho được hệ thống phát triển văn minh cá»§a mình như thế nào trong lòng cuá»™c đấu tranh như vậy, nếu ta cho rằng, Phật giáo là cốt tá»§y văn hóa không thể thiếu, nói chung, cá»§a nhân loại, nói riêng, ở chính Việt Nam. Tuy nhiên, công phu cá»§a tác phẩm biên khảo này vẫn đáng trân trá»ng. Lịch sá»­ không chỉ là những con số thống kê, dù chỉ là thống kê sÆ¡ thảo, mà nó còn liên quan đến các lãnh vá»±c xã há»™i, văn hóa, kinh tế và giáo dục, phong tục há»c..., nhất là, trong đó có vai trò tất yếu cá»§a Phật giáo.
Sư ông thế danh Nguyá»…n Văn Tạo, tên thưá»ng gá»i là ông Mưá»i Tạo, sanh năm 1888, ở thôn An Thạnh (bây giá» là thị trấn Lái Thiêu, huyện Thuận An), tỉnh Bình Dương. Sư là bậc am tưá»ng Äông và Tây há»c, và là công chức cá»§a ngành y tế. Sư “đam mê†Phật giáo từ năm 16 tuổi, sau đó xuất gia vá»›i Hòa thượng Ấn Thành-Từ Thiện, chùa Thiên Tôn vá»›i pháp danh ChÆ¡n Phổ-Nhẫn Tế, thuá»™c vá» cây phả hệ cá»§a giòng thiá»n Lâm Tế Ä‘á»i thứ 40. Sở dÄ© sư có thêm pháp danh Minh Tịnh là do cầu pháp há»c đạo vá»›i tổ Huệ Äăng và thụ giá»›i vá»›i Hòa thượng Ngá»™ Äịnh-Từ Phong. (Theo SÆ¡ thảo Phật giáo Bình Dương, gá»i tắt là ST). Thuận theo hoàn cảnh đất nước bị thá»±c dân Pháp đô há»™ thá»i bấy giá», sư ông từng đảm nhiệm vai trò Chá»§ tịch Há»™i Phật giáo cứu quốc Thá»§ Dầu Má»™t do mặt trận Việt Minh hướng dẫn, và theo ST, thì Há»™i ra mắt tại chùa Há»™i Khánh vào ngày 23-3-1945 dưới sá»± chứng nhận cá»§a bác sÄ© Trần Công Vị, Chá»§ tịch Ủy ban Hành chánh cá»§a tỉnh Thá»§ Dầu Má»™t thá»i bấy giá».

taytangbd-2.gif

HT Thích Nhẫn Tế

Theo tôn giả Thế Thân, sá»± tồn tại cá»§a Phật giáo được cấu thành trên “đôi chân†cá»§a Giáo và Hành. Giáo, tức là những công trình tư duy, nghiên cứu, xiển dương... những gì vốn được bẩm thụ từ Phật dạy, và Hành, tức là sá»± nghiêm chứng cá»§a tá»± thân, trên cÆ¡ sở truyá»n thừa. Cả hai, là toàn khối văn minh xuất thế cá»§a Phật giáo và nhỠđó mà Thế pháp được tồn tại, nói cách khác, sá»± thanh bình cá»§a thế gian, luôn sở y trên khối thống nhất vi diệu ấy. Thế là chúng ta có má»™t cuá»™c xuất dương cá»§a má»™t trong những hành giả má»™ Phật vào những ngày giữa đầu thế ká»· thứ 20. ST cho biết rằng, sư ông là má»™t trong những vị đầu tiên mang Xá lợi cá»§a Phật vá» Việt Nam và được nghiêm thỠđến giá» tại chùa Thiên Thai, Bà Rịa, VÅ©ng Tàu.

Lên đưá»ng
Nhật ký sư ông (gá»i tắt là NK), cho ta biết là, công việc xuất dương cá»§a sư được hoàn tất hÆ¡n 15 ngày vá»›i bao thá»§ tục phiá»n hà cá»§a má»™t đất nước bị trị - chế độ mật thám và “lý lịch chánh trị†- đúng vào ngày 17-4-1935, sư lên tàu trá»±c hướng Ấn Äá»™, khoảng 5 giá» chiá»u cùng ngày, sau khi lá»… Phật và tạm biệt thân bằng đạo hữu. Sư cho biết là, mình xin Phật để lại pháp phục "theo tục lệ nước nhà mà Ä‘i. Qua đến Tây Thiên sẽ tùy cÆ¡ ứng biến. Äó là đỠphòng ngoại đạo, e biết pháp phục mà sinh khóâ€. Và, "má»›i má»™t lần thứ nhất có cái hạnh phúc này, vì sao lại không vui, mà lại có sắc buồn bã là cá»› sao?†(NK. tr.4).
Tàu nhổ neo, bá» Sài Gòn lại, chỉ còn sóng nước chập chùng, trùng dương viá»…n má»™ng. Bấy giá» là những ngày trăng tá», tháng ba Âm lịch, biển cả tịnh êm và như thế ta được hai khổ thÆ¡ tuyệt diệu như sau:

Cá»­a sổ ngá»±a qua, Ä‘á»i mấy lát,
Lá»—-bô tàu chạy cảnh thay liá»n.
Há»i thăm giả thiệt, cùng Hoàn vÅ©,
Giấc má»™ng trả lá»i, dứt đảo Ä‘iên.
Và,
Gió êm, biển lặng bóng trăng lồng,
Äáy nước, bầu trá»i, má»™t Hóa công,
Äuốc nguyệt, đèn soi trên dưới tá»,
Thiên, Long hội yến tiễn bần tăng.
Thế đó, 8 ngày đã Ä‘i qua, 8 ngày trên đại dương mênh mông ảo hóa, bậc hành giả cá»§a chúng ta đã cảm nghiệm được "chân như" trong huyá»…n tượng, "thưá»ng tại" trong "cá»­a sổ ngá»±a qua, Ä‘á»i mấy lát", và rồi, tàu cÅ©ng thả neo khi đến tận bá» bên kia, nÆ¡i mà đức Phật hiện thân, đứa con cá»§a Bát nhã - Ấn Äá»™, Tây Thiên Trúc.
Thế đó, du khách cá»§a chúng ta, trong 8 ngày, tá»± mình tham há»c tiếng Anh, tiếng ngưá»i Nam Ấn, tức là tiếng Tamil, tham quan cảnh trí Singapore và nÆ¡i đây, ta lại má»™t lần nữa, được lắng mình trong vài khổ thÆ¡ trầm mặc:
Không kim, không cổ, vẫn quen nhau,
Cảnh huyễn, mài bôi, ngũ thể màu,
Mắt huệ toàn xem, nào có lạ,
Nơi mô cũng gặp, ngảnh là sao?
Là sao bỉ thử, buổi hôm nay?
Ngũ dục tranh mồi, quên lửng ai;
Nhượng hết cho Ä‘á»i, tay rÅ© sạch,
Xin đừng chia rẽ, nói là hai.

Rạng sáng ngày 25-4, tàu vào cảng Madras và hành giả lưu lại đây ba ngày, có khi thì cải trang thành đạo sÄ© Bà La Môn, có khi thì cải dạng là đạo sÄ© Hindu, nhá» vậy mà Ngài “xông pha†vá»›i há» má»™t cách dá»… dàng, “ngưá»i bốn thổ [hay bốn châu thiên hạ], không lạ mắt như cái áo tràngâ€. (NK, tr.23). Bởi vì, ở đây, tuy ngưá»i ta không sùng Phật, nhưng vẫn nể trá»ng kẻ xuất gia.
8 giá» sáng, tàu há»a rú còi rá»i Madras hướng đến Xá Vệ Quốc (Calcutta) và  rạng sáng ngày 30-4 thì tàu đã đến nÆ¡i đây. Sau đó, khoảng 3 giá» chiá»u, hành giả làm thá»§ tục Ä‘i vá» Bénarés (Ba La Nại) bằng vốn liếng tiếng Bắc Ấn có được suốt ba ngày trên tàu há»a, vì đôi chút tiếng Tamil đã há»c không sá»­ dụng được nÆ¡i đây. 

tangtangbd-4.gif

Thủ bút của HT Thích Nhẫn Tế

Nhập thành Ba La Nại
Hướng vá» thành Ba La Nại, nÆ¡i mà giáo pháp đầu tiên vận chuyển và cÅ©ng là nÆ¡i mà năm anh em ông Kiá»u Trần Như đắc thánh quả. Nhật ký ghi rằng “mang gói ra Ä‘i, phú mặc cÆ¡ duyên, bần tăng chỉ vững lòng niệm Phật Ä‘i tá»›iâ€. Chất văn bắt đầu từ tr.29 - tr.36 toát lên sá»± an ổn lạ kỳ, tuy đã vào nÆ¡i thánh địa, tuy gặp toàn ngoại đạo, nhưng lòng lữ khách vẫn không phân biệt, luôn kính ngưỡng, vẫn hướng lên phía trước cho đến khi nào chạm mặt Phật tích thì thôi. Suốt đêm thao thức nÆ¡i thành Ba La Nại, hành giả bá»—ng nhiên uất nghẹn, bao nhiêu tập khí muá»™n phiá»n ngàn xưa, bá»—ng đâu trút sạch và nghe trong hư không như có tiếng há»™ trì. Vậy đó, hành giả đã lưu lại tại chùa ngoại đạo ngót cả hai tuần vá»›i tâm niệm “phép làm ngưá»i tu hành trong đạo Phật, sở dÄ© là tùy thuận, nhẫn nhục, là cái bài há»c cần yếu cá»§a nhà Thích tá»­â€. Và ngày 31-4, bước chân hành giả đã nhập thành, tính ra trá»n ná»­a tháng ròng má»›i thá»a ước mÆ¡. "Có lẽ chí nguyện đạt thành từ đâyâ€. (NK tr.34). Mãi đến ngày 14-5 "nghe nói có chùa Phật cách xa thành Xá Vệ tám ngàn cây số, xin cho ngưá»i dẫn Ä‘i viếng chùa Phậtâ€; và rồi "thẳng vào chánh Ä‘iện thấy tượng Như Lai, phút chốc động lòng, sa nước mắt, vì từ 17 tháng Tư tá»›i nay không đặng lá»… bái thánh tượngâ€. Thì ra đây là chùa cá»§a há»™i Mahâ-Bodhi (Äại Bồ Äá») cá»§a Tích Lan, há»™i chúng đó đến đây để chấn hưng Phật giáo.

Sáng hôm sau đó, hành giả chúng ta từ giã nhà thỠđạo Hindu, "quảy gói Ä‘i bá»™ tầm Tăng-già mà vào, phút gặp hai vị Sa-di Xiêm đạo hiệu là Mêta và Karnna,†(NK, tr.53) sau khi ra mắt nhau, nhá» huynh Mêta biết đôi chút tiếng Pháp, nên chuyện vãn, hành giả má»›i biết chá»— mình vừa đến chính là Lá»™c-giả-viên (Sarnath) và như thế là, sư ông xin gia nhập há»™i. Ở đây, hành giả an lòng há»c tiếng Anh và tiếng Hindi vừa đủ giao tiếp phổ thông vá»›i những đạo huynh cùng há»™i. Và cho đến tháng 11-1935, sư ông má»›i chính thức xin đến cá»™i bồ Ä‘á», nÆ¡i Äức Thích Ca tá»a thiá»n để lá»… bái cúng dưá»ng.
Giai Ä‘oạn từ tháng 5 đến tháng 11-1935, NK không cho ta biết sư đã làm gì, nhưng ta cÅ©ng Ä‘oán ra rằng, đây là khoảng thá»i gian mà sư ông, bậc hành giả cá»§a chúng ta, buá»™c phải há»c bản ngữ Ấn Äá»™ và nhất là tiếng Anh, sá»± kiện này, chính những lá thÆ¡ sau đó mà sư đã viết cho tòa Lãnh sá»± Anh v.v... và thá»i gian còn lại, là những thá»i gian, ta biết chắc rằng, sư ông dành hết cho tá»a thiá»n và quán tưởng các chá»§ng tá»± Phật, như các tiểu Ä‘oạn cá»§a tr.51-53 đã ghi, khi sư quán chữ (अ)  hay là quán "mặt nhật ở mi gian cá»§a Phật tổâ€, "chập lâu có đến 10 phút, tôi má»›i lấy mắt nhìn dòm ngưá»i nÆ¡i mé sông, thì sắc diện ai cÅ©ng đặng màu kim sắc. Tôi toại nguyện bình đẳng quánâ€. (NK, tr.52).

taytangbd-3.gif

Kỷ vật của HT Nhẫn Tế từ Tây Tạng

Äoạn nhật ký này dạy ta biết rằng, “Äại và Tiểu thừa†không có má»™t ranh giá»›i nào cả trong lòng cá»§a sư. Bởi vì, khi vào vưá»n Lá»™c Giả, chính sư đã xin gia nhập há»™i cá»§a chư sư ngưá»i Tích Lan, tức là các vị Phật giáo Nguyên Thá»§y. Vấn đỠở đây, là “đứa con chung cá»§a má»™t đấng cha lành - Äức Phật†và, ngưá»i cha nào lại không muốn con mình “thành Phật†bao giá». Sá»± kiện này cho ta biết rằng, vá»›i lòng thiết tha cầu Phật, vá»›i nÆ¡i nào có tháp tích, Ä‘iện thá» Phật Äà, thì nÆ¡i đó luôn là Phật địa, luôn là bình đẳng địa, như phép quán mà sư ông từng thá»±c hiện, cho những ai cầu pháp, và ta đã có má»™t sư ông như vậy.
Má»™t sá»± kiện thật là quan trá»ng diá»…n ra trong khoảng thá»i gian đầu tháng Giêng năm 1936 (15 / janvier / 1936), là sư đã được tháp tùng cùng các vị Lama Ä‘i Népal để lá»… Thánh tháp. Phái Ä‘oàn hành hương gồm có: sư (ngưá»i Việt Nam), tì-kheo Phạm Ngá»™ ngưá»i Hoa và, Losang Lama, Losang Kompo, Kolchch Tâmpa (ba vị sư Tây Tạng). Sau khi vuợt qua hàng ngàn cây số, Ä‘oàn hành hương cÅ©ng đã đến Tuyết SÆ¡n, tức thắng địa Népal, lúc đó khoảng 4 giá» sáng, ngày 2-2-1936, tức ngày mùng 10-1-Bính Tý.

Ta nói sá»± kiện này quan trá»ng, là vì, chuyến Ä‘i ấy, sẽ mở ra má»™t nhân duyên cho việc tấn nhập Tây Tạng cá»§a sư mà mục đích duy nhất là: nếm tận nguồn pháp vị như vậy cá»§a cả hai pháp tu mà hành giả cá»§a chúng ta vốn đã thá»±c hành, như ta biết, đó là: sư thá»±c hành cả hai pháp tu, Thiá»n Mật như trong những trang nhật ký đã cho biết. Sá»± kiện này cÅ©ng nói lên rằng, lịch sá»­ cụ thể cá»§a Thiá»n và Mật, trên dòng chảy cá»§a Phật giáo Việt Nam, nói chung, sư là vị được trá»±c tiếp truyá»n trao, bởi vì, đúng như ST cho biết: “Ông nghiên cứu Phật giáo từ năm 16 tuổi, sau đó xuất gia vá»›i hòa thượng Ấn Thành-Từ Thiện, chùa Thiên Tôn vá»›i pháp danh ChÆ¡n Phổ-Nhẫn Tế, thuá»™c vá» dòng Lâm Tế Ä‘á»i thứ 40†và cÅ©ng đúng như bài viết cá»§a TS. Trần Hồng Liên, “Chùa Tây Tạng - dấu ấn Phật giáo Mật tông Tây Tạng†đăng trong tập san Khoa há»c Lịch sá»­ Bình Dương, số 1, tháng 12-2005, và bài viết này được phát triển thành má»™t tiểu luận, vá»›i tiêu Ä‘á»: "Chùa Tây Tạng, Bình Dương: ngôi chùa duy nhất ở Nam bá»™ mang dấu ấn Mật tông Tây Tạng†đăng trong tập san Chùa cổ Bình Dương và đây là những gì mà ta Ä‘ang Ä‘eo Ä‘uổi.

Tuy nhiên, tại nhiá»u nÆ¡i trong NK, cho phép ta tuyên bố rằng, sư còn là má»™t hành nhân Niệm Phật nữa. Chúng ta nên nhá»›, giáo pháp dù là giáo pháp gì được Phật thuyết ra, chính là Sắc, bởi vì nó là phương tiện và cÅ©ng bởi vì, nó được thuyết ra cho ba cõi. Và, chính Äức Phật đã nhập Niết bàn trên sắc pháp này, tức là cảnh giá»›i cá»§a Thiá»n thứ tư vậy. Do đó, trên cÆ¡ sở như thế, Äại thừa kiến lập há»c thuyết “Tam Thânâ€, là vì ngoài sắc, thì chúng sinh trong ba cõi biết dá»±a vào đâu - chúng ta có Bồ tát hạnh. NghÄ©a rằng, cho dù “Trá»±c chỉ nhân tâm, kiến tính thành Phậtâ€, thì “trá»±c chỉ†vẫn phải luôn là Sắc trong má»i trưá»ng hợp, còn “kiến tính†thì hãy để cho hành nhân tá»± nghiệm bằng chính Phật tâm cá»§a mình. Theo chá»— tôi biết, chùa Tây Tạng, má»—i tháng vẫn hai ngày tổ chức lá»… sám, má»—i chiá»u vá» viếng chùa, Phật tá»­ luôn nghe chư sư tụng niệm Di Äà, Phổ Môn. Bởi vì, chúng ta, đôi khi Ä‘á»c NK sư ông bằng cái tâm lạm phát (inflationary-mind) cá»§a mình nhiá»u hÆ¡n, cái mà thuật ngữ Phật giáo gá»i là “ngã mạn - adhimànaâ€, cho nên ta làm sao mà hiểu được hành tích cá»§a sư ông, thế thì, có cái gá»i là “tông mônâ€, “giáo phái†má»›i có cÆ¡ há»™i xuất sinh theo lẽ thưá»ng tình. Nói theo Duy thức, má»i thứ cưỡng danh, cÅ©ng chỉ là “danh ngôn tập khí - adhivacàna†mà thôi. Cái “phần má»m†cá»§a bất cứ giáo pháp nào, thì phải do ta tá»± nghiệm.

Trở lại, 4 giá» sáng ngày 3-2-1936, Ä‘oàn đã đến chân núi Hy Mã Lạp SÆ¡n, thuá»™c nước Népal, hỠđã viếng thăm tháp "Sư tá»­, tẩy uế và lá»… Phật, nhiá»…u thápâ€. (NK, tr.60). Sau đó, bằng má»i phương tiện, trải qua 6 ngày gian khó, Ä‘oàn đã trá»±c nhập Népal. Và ở đây, nÆ¡i tháp Bouddha-Narth, sư đã thỉnh đặng má»™t số Xá lợi Phật, hiện Ä‘ang trang nghiêm tại chùa Thiên Thai, Bà Rịa, VÅ©ng Tàu, và má»™t ít cÅ©ng Ä‘ang được phụng kính nÆ¡i chùa Tây Tạng. NK ghi rằng: "Äó là bình Xá-lợi cá»§a Phật Thích-Ca, thầy mà lá»… đặng món ấy cÅ©ng như chÆ¡n Phật thân... Nghe qua, bần tăng chưng há»­ng. Chập lâu, bèn thưa: nghe rằng, xưa kia Xá-lợi đã phân từ bá»­u bình, chia má»—i tháp má»™t bình, mà đây sao lại nhiá»u bình? Ngài [thượng tá»a quản tháp] rằng: phải, nhưng duyên cá»› ấy có lẽ ông cÅ©ng hiểu, vì ông là Thích tá»­, lá»±a há»i tôi làm chi? Bần tăng chắp tay bạch rằng: ở An Nam qua tá»›i xứ này là thiên sÆ¡n vạn hải, thì có đâu đặng rõ biết duyên cá»› ấy, xin Ngài hoan há»·. Äoạn Ngài dẫn tích: xưa thì Xá-lợi Phật tổ ở tại tháp Niết-Bàn (Cu-thi-na-quốc), lúc binh Ä‚ng-lê náo loạn, thì tổ sư bèn dá»i qua nước Niếp-ba-lê, thá» tại Sư-tá»­ tháp này. Từ khi ngoại đạo thạnh hành, Phật đạo đã qua [bước sang] thá»i kỳ mạt pháp. Ông qua tá»›i Thiên Trúc, ông có thấy những tháp tá»± tiêu tan hư sập chăng?... Bần tăng vá» cả ngày buồn bã, bữa ngá» biếng ăn. Cái tham tâm đã dậy động và nghÄ© rằng, "Mình Ä‘i, mình thấy, mình đặng lá»… bái, mà ngặt má»™t Ä‘iá»u là: thương thầy bổn sư [y chỉ sư], tuổi đã cao mà công cÅ©ng cao trong ná»n đạo hạnh, nhưng không đặng thấy và lá»… bái. Trá»n ngày đêm van vái vá»ng tưởng đức Như Lai, xin thương Nam-Việt chư Thích tá»­ và chúng sinh xui sao cho đệ tá»­ cầu đặng chút phần Xá-lợi Ä‘em vá» nước Nam (đó là cái tham tâm nó lá»™ là vậy: đã lá»… bái được rồi muốn thấy, thấy rồi lại muốn cho đặng Ä‘em vá» xứ mà chia phước vá»›i chư Tăng và bá tánh)... vì Ngài cÅ©ng rõ, Xá-lợi là vật báu nhà Phật đạo, sáu Ä‘á»i hằng giữ chá»— này, chưa có ai đặng hồng phúc ấy... Thôi thôi, vì đạo đức cá»§a thầy, vì công đức khổ hạnh cá»§a thầy, vì chúng sinh, dầu tôi có bị khổ sau khi dâng cho thầy chút đỉnh Xá-lợi, thì tôi cÅ©ng cam tâm.

Ôi! nghe qua dưá»ng như bệnh hấp hối mà gặp thuốc hồi dương, nên lá»… nữa, ngài đỡ dậy và nắm tay kéo thẳng vào đại Ä‘iện, lấy chìa khóa mở cá»­a tháp, vào vá»ng bái, quỳ lại, rồi đứng dậy, nói rằng: nhÆ¡n duyên bao nhiêu thì đặng bấy nhiêu, tôi không biết. Nói rồi, bưng bá»­u bình xuống, bảo bần tăng lấy má»™t cái khăn vải vàng cá»§a bổn đạo cúng trên Ä‘iện, để lên đầu, trải ra, ngài trút cả bình lên khăn, thì nghe có chút ít rá»›t vào khăn. Dở bình lên, bần tăng bèn túm lấy khăn, rồi lá»… bái Ä‘i ra. Ngài căn dặn, cẩn thận, rồi ngài đưa ra cá»­a. Bần đạo kiếu luôn... lòng mừng khấp khởiâ€. (NK, tr.68-69).
Qua đây, ta thấy rằng, mục đích Tây du cá»§a sư không chỉ vì sá»± ham muốn cá»§a cá nhân mình, mà chuyến hành hương ấy, còn mang theo cả tâm nguyện cá»§a mình cho toàn dân tá»™c Việt, cho hạnh phúc cá»§a chư Tăng và bá tánh nữa. Má»™t lần nữa, ta há»c nÆ¡i đây, hạnh nguyện cá»§a má»™t chúng sinh có tuệ giác. Do vậy, khi bước vào cổng cá»§a chùa Tây Tạng, ta bắt gặp ngay hai câu kệ khắc trên hai trụ đá cá»§a chùa:

西歸�妙天真寶
è—出å«éˆåœ°æ­£é¦™ 
Tây quy độc diệu thiên chơn bửu
Tạng xuất hàm linh địa chánh hương.
Tạm dịch:
Ngá»c thật cá»§a trá»i độc diệu từ Tây lại
Chánh hương cá»§a đất chứa  linh thiêng do Tạng sinh.

TS. Trần Hồng Liên, cho rằng, “thiên chÆ¡n bá»­u†nhắm vào hai chùa Thiên ChÆ¡n và Bá»­u Hương (các ngôi chùa do sư kiến lập hoặc trùng tân) và “Tây†thì cho là Tây Tạng. Tất nhiên, để chứng minh cho bài viết cá»§a mình, ở góc độ lịch sá»­, nên ST đã quy như vậy, và đây cÅ©ng là má»™t mẫu chứng cứ phổ biến, hợp lý (tiếc rằng, trong tiểu luận tạp san Chùa Cổ Bình Dương chữ éˆ Ä‘ viế lá»™ thành é›¶. Nguyên văn là hàm linh [å«éˆ],chỉ cho chúng sinh có tình thức). Tuy nhiên, 天真寶, còn có nghÄ©a là ngá»c Như ý (maniratna), bản chất trong sáng đặc thù và è—出, có nghÄ©a là xuất từ Như Lai Tạng hay gá»i là xuất từ chá»§ng tính Như Lai, cÅ©ng có nghÄ©a là, ‘pháp giá»›i Tạng thân, gá»i là A Di Äà Phậtâ€, chá»› không phải là bá»n dị sinh hay prthak; còn “正香 - chánh hươngâ€, có nghÄ©a là: Äịnh hương, Tuệ hương và Giá»›i hương, ba yếu pháp làm nên Ä‘á»i sống xuất thế cá»§a Phật giáo và, 地, chỉ cho Thập Äịa (dasabhùmi) cá»§a Bồ tát đạo; hàm linh (å«éˆ), chỉ cho tính phương tiện Sắc châu biến hay phổ quát từ Phật tính; Tây (西)  và Tạng (è—) ghép lạ, chỉcho chùa Tây Tạg trong cách uyên thâm Nho há» cá»§ sư Tóm lạ, hai câu trên, theo thiể ý có nghÄ© la "ai cÅ©g có thểtu thành Phậ cảvì sinh ra từTạng Như lai, nhưng pháp môn thù thắng nhất, phải là từTây lại".

Tấ cả những Ä‘iá»u đó  sẽ có thể nên lý giải như thế nếu xét trên quan Ä‘iểm triết há»c cá»§a Äại thừa. Song, trí phàm làm sao dõi được hành tướng cá»§ bậc “vô vịc chân nhân†Thế nhưng, có má»™t Ä‘iá»u chắc chắn rằng, hạnh cá»§a sư phải là hạnh “vô công dụng hạnhâ€má»›i đúng, tức là thanh tịnh hạnh, hạnh không tư lợi, như ta bắt gặp bất cứ nÆ¡i đâu, trong toàn NK. Nếu chúng ta viếng chùa, trước khi vào chánh Ä‘iện lá»… Phật, ta sẽ gặp trước tiên là má»™t cái tháp khiêm tốn có bốn tầng, tầng đầu có khắca há» hình cá»§a sư tầng kế là câu "từ Lâm tế pháp nhãn gia phong, húy  như Ä‘i Pháp Minh, diệu vân yết ma vị?, viết bằng Hán tá»± tầng ba là bài chú “Om manipadme Hùmà¥?ण?प?à¥?ेह?ं - Om trong hoa sen là ngá» Như ý Hùmâ€viết bằng tiếng Tây Tạng và tầng trên cùng là lục tá»± "Nam mô A Di Äà Phật†bằng Hán tá»± Tháp này do Hòa thượng Tịch Chiếu, tổ thứ nhì cá»§a chùa thá»±c hiện. Äặc trưng cấu trúc cá»§a  tháp này cho ta biết theo “tư kiếnâ€là, sư không xiển dương, hay chá»§ trương bất cứ giáo pháp nào, cho dù, sư là má»™ Lama đắc pháp chánh truyá»n từTây Tạng.
Trở lại, vào ngày 7-2, Ä‘oàn khởi hành vá» Bồ Äá» Äạo Tràng, ghé viếng đại há»c Nalanda, hồi tưởng đại sưHuyá»n Tránng khi xưa có lần ở đâ y há»c đạo, lá»… bái thạch tòa đạo tràng, nÆ¡i Phật dừng chân khai hóa. Äàn trú nÆ¡i đây suốt ba tháng và thá»±c hiện má»i công hạnh cá»§a má»™t Thích tá»­ như công quả cúng dưá»ng, chiêm bái khắp các thánh tích. Và rồi, sư xin phép Há»™i Äại Bồ Äá» Ä‘i Tây Tạng.

Nhập Lahsa, kinh đô Tây Tạng
Äã vào thành Lahsa rồi, mãi đến 3-7-1936, sư má»›i được yết kiến và hành lá»… vá»›i quan nhiếp chánh vá»›i tư cách là Quốc vương BÆ¡dalama (tức là quan nhiếp chính cá»§a vương quốc Tây Tạng thá»i bấy giá», bởi vì đức Dalai Lama, ngưá»i kế vị chánh thức má»›i chừng 5 tuổi mà thôi), lúc bấy giá» Quốc vương (quan nhiếp chính) chỉ 27 tuổi. NK ghi rằng: “ Bữa Ä‘iểm tâm cải salade chấm muối, không có giấm mà trá»™n salade. Äoạn 9 giá», quan thừa tướng cho ngưá»i lại bảo, giá» này Ä‘i đảnh lá»… Quốc vương BÆ¡dalama đặng; Bảo rằng: bần đạo phải đắp y bí-sô, chá»› không nên bận đồ Tây Tạng Ä‘i yết kiến Quốc vương. Y theo lá»i dạy, rồi cùng huynh đệ cá»§a Samdhen, bốn ngưá»i khuân lá»… vật... Lén ngó, thấy Äại đức BÆ¡da Lama Quốc vương (tuổi) tác còn thÆ¡ (há»i lại thì má»›i 27 tuổi, thế ngôi Tả-lê lama Quốc vương tịch, đặng bốn năm), mặt mày sáng láng, ngồi nÆ¡i long đơn trải gấm Tây Tạng. Ná»™i bá»n, chỉ bần đạo đắp y vàng rá»±c từ trên sấp dưới, làm cho Quốc vương chăm chỉ ngó ngay, các quan ná»™i Ä‘iện Ä‘á»u để mắt. Äoạn Samdhen đảnh lá»…, bần đạo y theo, rồi Samdhen Ä‘em Anh-lạc long tợ dưng... các quan hầu má»i bần đạo ngồi nÆ¡i đơn cao... Äến nay Ä‘i ra mắt Quốc vương thì thừa tướng đã tâu trước, lại Ä‘i vá»›i bá»n tôi, Ä‘i con đưá»ng đến ngá»± Ä‘iện, ai ai thấy cÅ©ng biết, nào ai dám nói. Lại thêm lúc vá» tuy ná»™i bá»n Ä‘i không có Lama quan dẫn đưá»ng, nhưng nhân dân quan lại xem thấy cái niệt Ä‘iá»u trên cổ [tức là khúc vải vàng quấn cổ vua ban] cÅ©ng đủ biết ở trong ngá»± Ä‘iện, hoàng thiá»n mà ra. Bần đạo nghe qua, niệm Phật và cảm oai linh Phật lá»±c á»§ng há»™ làm cho bần đạo an ổn các nÆ¡i vô chướng ngạiâ€.

Từ thá»i Ä‘iểm này, sư chánh thức là má»™t vị tu sÄ© Tây Tạng, cho đến khi sư đắc thiá»n pháp và được Pháp danh là: Thubten Osall Lama (có nghÄ©a: Thubten là tên đức Tả-lê Lama Thái thượng hoàng đã băng hà. Thubten là vòng cứng bá»n chắc kim cương. Còn chữ Osall là: ánh sáng mặt trá»i, tên cá»§a đương kim quốc vương Lama, nên bần đạo biết là: Huệ nhật. (NK, tr.319-320) và pháp danh này được loan báo khắp nÆ¡i.

Ngày 30-6-1937, lúc “ 7 giá» sáng sư vá» Sài Gòn, vá» tá»›i am 11 giá» trưaâ€. (NK, tr.406). Äúng ra, sư còn phải ở Tây Tạng má»™t thá»i gian nữa, nhưng, theo NK, các sư Tây Tang cho biết là đất nước mình sẽ trải qua binh biến, nên sư không thể lưu lại được. Ta thấy, “pháp nạn†cá»§a Tây Tạng, vốn đã được ngưá»i Tây Tạng biết trước rồi. Và đây cÅ©ng là vấn đỠlịch sá»­, xét trên thánh trí cá»§a các Lama.
Theo NK, ta có thể chia ra làm hai phần: từ tr.13-tr.186, là quá trình chiêm bái Phật tích ở Tây Trúc và, từ yt.192-tr.317, là quá trình tu há»c tại Tây Tạng. NghÄ©a rằng, sư đã thật sá»± “hóa thân†làm má»™t Lama Tây Tạng vá»›i má»i công hạnh đặc thù cá»§a má»™t Lama - há»c Tạng văn, thiá»n định, quán tưởng Tứ niệm xứ theo cách riêng cá»§a Phật giáo Tây Tạng, trì chú và các phương pháp Yoga mang tính vật lý đặc thù (cá»§a Tây Tạng)... - cho đến khi đắc pháp và thá» pháp danh.

Vá»›i lối văn bình dị, khoa há»c và giàu lòng bi, NK dẫn ta Ä‘i vào chi tiết cá»§a lịch sá»­ Phật tích ở Ấn Äá»™, các tập quán cÅ©ng như các phương thức tu hành Phật giáo cÅ©ng như cá»§a các ngoại đạo, lồng trong đó là các quan Ä‘iểm trung thá»±c và thắm đượm tình cảm cá»§a sư. Và rồi, bản văn dẫn ta vào đất nước Tây Tạng vá»›i các chuá»—i gian truân trong quá trình cầu và đắc pháp. Có thể nói, vào những ngày giữa cá»§a phân ná»­a đầu thế ká»· XX, thì NK, không chỉ là má»™t nhật ký, mà còn là má»™t áng văn ký sá»± thiên tài, má»™t vần thÆ¡ lá»™ng lẫy cá»§a má»™t nhà thÆ¡ giàu tình cảm, thấm đượm tính nhân bản và Phật bản. HÆ¡n thế, NK còn thể hiện là má»™t giáo pháp thá»±c sá»± cá»§a má»™t bậc chân tu. Nó chuyển tải hầu hết má»i thể nghiệm cá»§a “căn†và “cảnhâ€, má»™t quá trình lịch nghiệm cá»§a má»™t cá nhân. Xa hÆ¡n, NK đã trở thành kim chỉ nam cho cả hai mặt: lịch sá»­ thuở “bình minh†cá»§a Mật giáo ở Việt Nam nói chung, và nói riêng tại Bình Dương, và lịch sá»­ giáo chứng nữa.

Như má»™t Ä‘iểm son, má»™t vết chân trên dòng lịch sá»­ còn nhiá»u khuất tất, bởi vì, chỉ hai chữ “truyá»n thừa†vốn đã mang lại biết bao xung đột hệ phái trong bất cứ tôn giáo nào, bất kể Phật giáo hay là không. NK sư ông là má»™t dấu ấn lịch sá»­, nó chia phần mình cho giáo pháp và cho tất cả chúng sinh, như chính chân lý chia phần bình đẳng cho tất cả. Phật giáo, thật vậy, như con Rồng thần, ngưá»i ta chỉ có thể thấy được phần “đuôi†cá»§a nó. Chùa Tây Tạng, cÅ©ng như, có thể còn biết bao nhiêu ngôi chùa như thể vá»›i dáng vẻ khiêm nhẫn cá»§a mình, đã chuyển tải nÆ¡i tá»± thân biết bao Ä‘iá»u huyá»n nhiệm và Ä‘iá»u này cần đến sá»± phê xét và nghiên cứu cá»§a những nhà sá»­ há»c. Bởi vì, nói cho cùng, cả Mật và Thiá»n mà sá»± tồn tại cá»§a cả hai, phải luôn được sở y trên bình diện trá»±c truyá»n đúng như bản thân cá»§a chúng.

Nằm dưới rừng đại thỠđã thành lõi xám, chùa Tây Tạng ( “đã được nhiá»u lần trùng tu và ngày thêm trang nghiêm theo lối kiến trúc kết tân. Chánh Ä‘iện thiết kế thá» phượng như má»™t pháp há»™i khi Phật còn tại thế. Ở giữa Ä‘iện thá» Phật Thích-Ca (tượng cao thiá»n tá»a 2m3). Chung quanh gồm chư Phật ở các vị trí như tầng dưới thá» Äịa Tạng, Di Lặc; tầng kế thá» Phổ Hiá»n, Văn Thù; tầng trên là Quan Âm, Thế Chí... Äặc biệt đích thân Hòa thượng trú trì (tức hòa thượng Tịch Chiếu, hiện còn tại thế, tuổi đã ngoài 95) cÅ©ng góp phần tham gia vào việc chỉnh sá»­a trong quá trình tạo tác má»™t số ảnh tượng Phật như tượng Äức Bổn Sư... cho được hoàn mỹ hÆ¡n... Sau lần đại trùng tu vào năm 1992, chùa có dáng dấp gần giống như má»™t ngôi chùa Tây Tạng. Chánh Ä‘iện cấu trúc hình khối vuông, chính giữa là ngôi tháp (stupa), tứ giác có chiá»u cao trên 15 mét. Cách thiết kế tầng thượng ở mặt bằng nốc chùa... năm Ä‘iện thá» năm vị gá»i là ‘ngÅ© trí Như Lai’ (chiá»u cao má»—i vị 1m5)...

Äặc biệt hÆ¡n cả, có lẽ Minh Tịnh là nhà sư Việt Nam đầu tiên ghi chép, lưu giữ được hình ảnh, sá»± kiện cuá»™c hành trình vỠđất Phật má»™t cách chi tiết đầy đủ từng ngày từ Viêt Nam qua Ấn Äá»™ - Népal - Tây Tạng và ngược lại. Cuốn nhật ký này, có thể xem như là tập “Tây Trúc - Tây Tạng ký†ghi rõ thá»i gian, các địa danh và Phật sá»± suốt cuá»™c hành trình từ khi ngài xuất hành từ Thá»§ Dầu Má»™t, Bình Dương, rá»i bến Nhà Rồng (Sàigòn) vào ngày 17- 4-1935 cho đến lúc trở vá» Việt Nam vào ngày 30- 6-1937 (kéo dài 2 năm 2 tháng 13 ngày). Cuốn nhật ký ghi bằng thá»§ bút cá»§a Ngài vá»›i nét chữ nghiêng, đẹp, rõ ràng bằng chữ quốc ngữ, có xen lẫn ghi chú thêm bằng tiếng Pháp, Anh (Tây Tạng, Phạn...). Nhật ký có độ dày trên 300 trang khổ lá»›n, hiện còn lưu giữ cẩn thận tại chùa Tây Tạngâ€. Và, có thể nói “Ngài là má»™t “tiểu Huyá»n Tráng cá»§a Việt Nam†) vậy. (Theo tập san Chùa Cổ Bình Dương).

Äể kính tán công đức cá»§a sư đối vá»›i nước Việt nói chung và riêng đối vá»›i Bình Dương và rất riêng đối vá»›i ngưá»i viết - bậc hành nhân sau khi đắc pháp từ Tây Tạng vá», đã “mặc như lôi†cho đến khi thị tịch, nghÄ©a rằng, Phật giáo chỉ có thể tìm thấy nÆ¡i má»™t vài vuông đất “thổ cư†khiêm tốn hÆ¡n là nÆ¡i hàng trăm mẫu đất “trồng cây ăn trái†hay “đất nông nghiệp†- đã có chút phước duyên Ä‘á»c được NK này vá»›i “tư kiến†cá»§a mình. Cho nên, xin trích má»™t bài chú thuá»™c hệ Bát Nhã nhằm quy mệnh dưới phẩm tính ấy. Chú viết:â€à¤“ं आ ई ऋ. ऊ  लरि पंचधातà¥à¤µà¤¿à¤¶à¥‹à¤§à¤¨à¤¿ सà¥à¤µà¤¹à¤¾ (Các linh tá»± như:  Om, Ä, Ä«, Å«, là những linh tá»± phải đắc thành trong cách tịnh hóa  ngÅ© căn.)

PHÃP HIỀN


© 2008 -2011  Ngôi chùa Phật pháp online | Homepage

Tags: Tambaos


cu tran lac dao
Posted On 01/12/2010 20:04:15

đạo Ä‘á»i an lạc phải tuỳ duyên

đói ăn khát uống lẻ tự nhiên

ngoc báu đủ đầy ở nơi ta

nhiếp tâm thu cảnh há»i chi thiá»n
     

Tags: Tambaos


thong dong
Posted On 11/15/2009 17:45:30



11/14/2009 09:56:53

Photobucket
Bốn mùa mưa nắng lại mưa nắng

Vô thưá»ng đã há»i đã tỉnh chưa

Sinh diệt, diệt sinh dả thấy rõ

Giữ lòng thanh thản ...giữa nắng mưa ...

bốn mùa có sẳn tá»± bao giá»

tiếp nối thị hiện lẻ thưá»ng tình

không sinh không diệt nên thưá»ng trụ

tự tại rong chơi ở chốn nầy

hoa trong ảnh hay ảnh trong hoa

ảo thật ?thật ảo ?đâu thật ảo
hình như có hoặc hình như không
có không?không có ?tự nơi mình

 



































Tags: Tambaos




Page:  1 | 2 | 3 | 4 | 5 | Next >  Last >>



MangViet.com