Chỉ qua 8 giá» hÆ¡n mà cái nắng đã tháºt gắt. Chú đưa xe bon bon leo dốc đèo Cả, tiến vá» hướng biển. Váºy là để vỠđến nhà , chúng tôi phải Ä‘i qua má»™t ngá»n đèo khá hiểm trở vá»›i 12 km đưá»ng vòng ngoằn ngoèo, thuở xưa từng là ranh giá»›i cá»§a Äại Việt và Chiêm Thà nh, giỠđây được xem là là n phân cách giữa Khánh Hòa và Phú Yên.
Hổng biết có phải vì do nhiá»u năm không được cầm lái hay không mà khi cà ng leo đèo chú tôi cà ng có chà táºp dợt quá xá. Chú chạy má»—i lúc má»™t nhanh, những Ä‘oạn cua gấp mà chú vèo vèo lạng qua lách lại là m cho tôi xém té ghé ..Tôi cứ ngồi im niệm thần chú ...hồi há»™p mãi cÅ©ng hông xong nên tui hạ nghị quyết: "dừng lại, xuống xe Ä‘i chú!" chú tôi ngạc nhiên "là m gì nhóc?- "Äể cháu chở chú cho!" Chú tôi cưá»i hì hì rồi huýt sáo yêu Ä‘á»i, quăng cho tui nguyên cục lÆ¡, tôi ỉ ôi: " Cháu muốn chạy thỠđưá»ng đèo, lần đầu tiên được lái xe như vầy, chú cho cháu thá» Ä‘i..." ổng giao xe cho tôi vá»›i ánh mắt nghi nghi ngá» ngá» là m cho tui nÃn cưá»i cÅ©ng bị phát hiện nên vừa xuống tá»›i chân đèo tôi phải trả tay lái lại cho ông chú cà chá»›n vá»›i giao ước là "chú chạy chầm cháºm để thưởng thức phong cảnh nha!"
Mà phong cảnh tháºt đẹp..“núi ấp ôm mây, mây ấp núi". Những ngá»n núi, dãy đèo xanh rì cháºp chùng uốn lượn như Ä‘ang cùng Ä‘uổi bắt vá»›i chúng tôi, bầu trá»i trong xanh, cao vá»i vợi, những đám mây trắng bá»nh bồng khi thì quấn quÃt dãy núi, khi thì nhởn nhÆ¡ soi mình trên mặt nước biển trong vắt.. chúng tôi cứ chầm cháºm thong thả giữa thiên nhiên mà thấy mình nhá» bé quá, trước má»™t bức tranh thiên nhiên, má»™t bên là biển, 1 bên là núi như váºy.. là m cho tâm hồn tôi dưá»ng như cÅ©ng mênh mông hÆ¡n...tôi cứ hát lẩm bẩm không chán: "ÄÆ°á»ng quanh, quanh khói vá»n bay, lòng như say cảnh trá»i mây, nÆ¡i biên quan mấy tranh ải khói lên bồng bá»nh, vui chân Ä‘i bước bên vá»±c đá bên sưá»n đồi, hà há hà háha hà ha.."
"Cháu hát bà i gì váºy, sao chú chưa nghe qua?" -Äang say sưa chợt nghe tiếng chú há»i nên tôi trả lá»i má»™t cách háo hức: " Hoa Má»™c Lan tùng chinh đó chú " chú tiếp luôn: "cháu hát hay quá là m mấy hòn đá nó thức dáºy nghe nên xì bánh xe mình rồi kìa kakakakak" Giá»ng cưá»i cá»§a chú là m cho cái sá»± ngon trá»›n cá»§a tôi không dưng mà xì.. xẹp lép, không thua gì cái vá» xe lúc đó!
Chúng tôi đủng đỉnh thả bá»™ thêm mấy km nữa, khá»ang chừng 1 tiếng thì há»›n hở ra vì xa xa đã thấy có cục gạch dá»±ng lẻ loi bên ven đưá»ng, dấu hiệu cá»§a má»™t tiệm sá»a xe..
Nhà chú là má»™t vùng biển xinh đẹp cách thà nh phố Khánh Hòa 80 km, nổi tiếng vá»›i những dãy cát trắng mịn, bá» biển trãi dà i, độ thoải lá»›n tha hồ bÆ¡i xa bá», mặt biển lúc nà o cÅ©ng trong xanh, từ trên cao nhìn xuống tôi có thể nhìn thấy rõ đáy. Vừa bước và o sân, chân tôi bị chá»±ng lại vì có rất nhiá»u ngưá»i, phụ nữ có, trẻ con có, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u đổ dồn ánh mắt vá» phÃa chúng tôi. Tôi thấy chú bá»—ng lặng im, ánh mắt chú hướng vá» má»™t ngưá»i đà n bà đã có tuổi, ngưá»i phụ nữ ấy cÅ©ng không nói được lá»i nà o, đôi mắt rưng rưng, giang hai tay vá» phÃa chú, chú tôi lúc bấy giá» như má»™t đứa trẻ tháºt sá»±, chợt òa lên rồi chạy lại ôm chầm lấy bà , hai tay giữ chặt ngưá»i đà n bà bé nhá» như chẳng muốn rá»i, giá»ng chú tháºt nhá»: “mẹ Æ¡i!â€
PhÃa sau giá»t nước mắt là những nụ cưá»i.
Tháºt váºy, khi những xúc cảm đã lắng động thì căn nhà hiển nhiên trở thà nh..má»™t cái chợ! Má»i ngưá»i cưá»i nói, báºn bịu và tÃu tÃt vá»›i nhau đủ thứ chuyện. DÄ© nhiên là không thể thiếu được sá»± tÃch vì sao mà chú có được má»™t đứa cháu ngang hông là tôi. Là m bữa đó tôi cÅ©ng được dịp hoạt động tÃch cá»±c, cái miệng hông kéo da non luôn hihihi…
CÆ¡m nước xong má»i ngưá»i còn chén tạc chén thù thì tôi rút và o phòng, tìm má»™t khá»ang lặng cho mình. Ngỡ tôi đã ngá»§ nên bà đi nhẹ và o tắt đèn dùm tôi. Tôi nằm yên để cảm nháºn cho hết những cái tình cảm mà tôi bất giác nháºn được từ những con ngưá»i tưởng tháºt xa lạ nhưng sao lại quá gần gÅ©i nà y.
Má»™t lát, tá»± dưng tôi thấy má»™t dáng ngưá»i liêu xiêu Ä‘i và o, ngồi bên giưá»ng và nhìn tôi. Trong bóng đêm nhưng tôi biết rõ là chú. “Sao chưa Ä‘i nghỉ váºy chú, có chuyện gì hông?†Tôi lòm còm ngồi dáºy mở đèn dzòm chú. “Ừh, muốn kiếm cháu ngồi nói chuyện vá»›i cháu chút mà thôi..†Cái giá»ng lìu xìu cá»§a ổng đầy mùi bia là m cho tôi cÅ©ng không biết ổng buồn hay vui, tôi trả lá»i: “ ừa, bữa nay chắc chú có nhiá»u cảm xúc héng nhưng chú Ä‘i nghỉ cho khá»e, chú cháu mình bữa nay Ä‘i mệt rồi, cháu cÅ©ng muốn nghỉ sá»›m†Váºy mà ổng cứ lè nhè và lẳng nhẳng nhất định hông để tôi yên, thấy bà đi ngang qua tôi gá»i méc bà mà ông chú cứ: “con ngồi nói chuyện chÆ¡i vá»›i nó chút rồi con Ä‘i thôi, có gì đâu, mẹ cứ Ä‘i nghỉ Ä‘i†bà cừơi hì hì rồi nói vá»›i tui: "nó ngồi chÆ¡i chút rồi nó Ä‘i, hông có sao đâu há cháu!†nói rồi bà cưá»i Ä‘i tiếp. Ông chú khóai chà nằm phịch xuống giưá»ng là m như ngá»§ là m tôi cho nổi máu lưu manh lên: “ chú mau vá» phòng chú để cháu ngá»§ nha, chú hông tá»± giác là cháu đá chú á ? †ổng ngoan cố im re, tui nói là là m thiệt, đạp cho ổng mấy cái, ông cưá»i hì hì rồi cÅ©ng ở lì đó. Vừa giáºn vừa tức, tôi nói: “chú thÃch ở đây thì cháu Ä‘i ra†nói rồi tôi ôm má»n Ä‘i thẳng ra cái võng Ä‘ang để ngòai hiên, Ä‘ong đưa cho gió mát trăng thanh là m nguôi Ä‘i cÆ¡n ấm ức…đang thiu thiu thì chợt mấy con chó sá»§a á»§m tá»i rồi tá»± dưng có ngưá»i lay chân tôi, cÅ©ng là má»™t giá»ng đà n ông lè nhè: “ Em là bạn gái thằng N dẫn vỠđó phải không?†–Trá»i đất, thiệt là quạu mà “ Không phải đâu dượng Æ¡i, cháu là cháu gái cá»§a chú mà , dượng say rồi dượng Ä‘i nghỉ cho khá»e Ä‘i dượng Æ¡iâ€. Cả nhà đang ngá»§ thì bị ông dượng say mèm Ä‘i vỠđánh thức như thế..rõ chán vá»›i mấy ông nháºu.
Trá»i đêm tháºt thanh, gió tháºt lạnh, co ro trong cái má»n vừa sợ muá»—i vừa sợ gió mà là m cho ná»—i ấm ức cá»§a tui dâng trà o, ông chú tôi vẫn say sưa ở cái chá»— êm ấm đáng là ra cá»§a tui, còn tui thì giá» trằn trá»c xoay qua trở lại như vầy… cà ng nghÄ© đến là cà ng thấy tá»§i thân. “được rồi, hãy đợi đó!â€
Ở miá»n biển bình minh đến tháºt sá»›m, chưa 4 giá» mà bầu trá»i đã sáng hẳn. Tôi cÅ©ng trở dáºy Ä‘i loanh quanh hÃt thở bầu không khà trong là nh. Äang ngang qua phÃa nhà sau thì tôi trông thấy bà cụ Ä‘ang say sưa..giặt đồ cá»§a chú! “ Mèn Æ¡i, bà dáºy sá»›m quá! Sao bà không để chú ấy tá»± giặt đồ cá»§a mình, cái nà o cÅ©ng to đùng thế bà giặt là m sao†vừa nói tui vừa xót xa nên xắn tay ngồi xuống giúp bà . Bà cụ ngòai 70 tuổi vẫn không ngừng tay và cưá»i tươi bảo tôi: “Cháu cứ để đó bà , bà là m quen rồi, vá»›i lại tá»™i nghiệp nó…†Bà nói bằng cái giá»ng xót xa thương cảm là m cho tôi ko chịu được mà lầm bầm trong miệng nhưng vẫn tranh thá»§ giúp bà là m cho xong: “tá»™i nghiệp khỉ khô, Ä‘ang ngá»§ ngon như chết trong đó dzị mà !â€
Trá»i há»ng sáng thì tôi men theo đồi cát phÃa sau nhà để ngắm mặt trá»i má»c. Lên đến đỉnh đồi tôi liá»n bị thu hút bởi má»™t mà u trắng mênh mông, đâu đâu cÅ©ng là cát trắng, đồi nối tiếp đồi, cát bao la cát. Tôi cÅ©ng tháºt ngạc nhiên vì cÅ©ng có rất nhiá»u lá»ai cây bụi phát triển trên những hạt cát tưởng rất khô cằn nà y...Thấp thóang xa xa có mấy con bò Ä‘ang thong thả gặm cá». Mấy em nhỠáo trắng, khăn quà ng đỠnói cưá»i tÃu tÃt thi trượt cát xuống dốc dồi vá»›i nhau tháºt vui là m tôi bất giác cÅ©ng muốn tham gia. Mãi đến khi tiếng trống tùng tùng báo giá» vô há»c thì các em nhá» láºt Ä‘áºt ùa chạy không quên dặn tôi đợi các em giá» ra chÆ¡i sẽ trở lại để cùng chÆ¡i tiếp. Tôi cưá»i hì hì thiệt tươi vẫy tay tạm biệt các em. Mãi mê chÆ¡i mà tôi quên mất mặt trá»i đã má»c tá»± khi nà o, ánh nắng bấy giá» gay gắt, tá»a lên cát là m nóng cả bà n chân, tôi tìm má»™t góc râm ngồi nhìn ra biển. Biển long lanh trong nắng sá»›m như có hà ng nghìn viên kim cương bên dưới tháºt là quyến rũ…
“Là m gì dáºy sá»›m leo lên đây váºy khỉ Ä‘Ãt Ä‘á»?†Trá»i đất, giá»ng ông chú cà chá»›n đó, má»›i sáng sá»›m đã kiếm chuyện rồi. Tôi không nói không rằng chỉ liếc ngang phÃa chú má»™t cái, rồi tiếp tục ngắm biển. á»”ng vẫn tiếp: “Äi và o nhà ăn sáng Ä‘i nhóc, má»i ngưá»i đợi kìa†Tôi nói: “chú cứ tá»± nhiên Ä‘i, cháu muốn ngồi ngắm cảnh má»™t chút nữa†.Tá»± dưng ổng nhắc lại: “hôm wa sao khi không chú ở phòng cá»§a cháu váºy, chú say quá có biết gì đâu, cháu đừng buồn chú nha†Tôi cÅ©ng chỉ lặng im không nói gì. Ông chú giá»±t tay tôi xoay ngưá»i lại để nhìn thấy cái mặt đáng ghét cá»§a ổng “Thôi mà , chú có là m gì sai cho chú xin lá»—i, chú hứa vá»›i cháu từ đây vá» sau sẽ không có xảy ra những việc như váºy nữa, được chưa?†Tôi gãi gãi đầu nhìn chú hết sức nghi ngá»: “thiệt không đây?†Ổng nhìn tôi gáºt đầu má»™t cách chắc chắn: “Ừa!†Nói rồi chú kéo tui đứng dáºy, “Äi, lên đây rồi thì chú dẫn cháu đến chá»— nà yâ€. Äể đến “chổ nà y†mà chú nói thì chúng tôi phải Ä‘i qua mấy Ä‘á»an dốc, trá»i thì ngà y má»™t nắng gắt, đèo cát thì cháºp chùng, lúc trượt dốc thì vui mà lúc leo lên thì thiệt là nản..tôi cứ bò bò mà không tiến bá»™ được bao nhiêu. Chú chìa bà n tay cho tôi biểu tôi nắm tay cho chú kéo tôi Ä‘i nhưng tôi vẫn lì tiếp tục bò bò, từ từ cÅ©ng tá»›i heheh….Thấy tôi bò lâu sốt ruá»™t nên chú quạu hay sao, ổng là m má»™t cá» chỉ dứt khoát là nắm luôn tay tôi nhất định không buông ra mà lôi Ä‘i à o à o…Trá»i hỡi, sao ổng khá»e váºy, tui chỉ còn má»—i việc là “đi theoâ€. Chá»— mà chú nói là má»™t nấm mồ thấp lè tè, phá»§ đầy cát, nếu chú không nói đó là ngôi má»™ cá»§a ba thì tôi cÅ©ng không nghÄ© đó là má»™t phần má»™, vì thoạt trông chỉ như má»™t ụ cát nhá» giữa những đồi cát nhấp nhô xung quanh thôi. Nhìn quanh thì tôi má»›i thấy còn nhiá»u phần má»™ tương tá»± như váºy nữa. “ Chú vá» lần nà y có định là m má»™ lại cho ba chú không? Gió thế nà y thì bay hết cát là m sao?†Tôi ngây ngô há»i trong xót xa.. Chú nói: “ừa, lần nà y chú sẽ là m má»™ lại cho ba đà ng hòang, khi ba chú mất chú không được gặp ông lần cuối†Tôi hái má»™t chùm hoa dại mà u tÃm gần đó đặt lên má»™ ông và lặng im. Trên đưá»ng vá» tôi má»›i được chú giải thÃch cho biết vá» lòai hoa tim tÃm đó, tên cá»§a nó là hoa sim. Nó má»c đầy trên những đồi cát trắng, tô Ä‘iểm cho đất trá»i đẹp thêm những sắc mà u thầm lặng.

Tags: Truyện