|
Viewing 1 - 9 out of 305 Blogs.
Chỉ cần thá»i gian má»™t phút thì bạn đã có thể cảm thấy thÃch má»™t ngưá»i. Má»™t giỠđể mà thương má»™t ngưá»i. Má»™t ngà y để mà yêu má»™t ngưá»i. Nhưng mà bạn sẽ mất cả Ä‘á»i để quên má»™t ngưá»i. ChÃnh vì thế mong bạn đừng bao giá» yêu má»™t ngưá»i chỉ vì bá» ngoà i diện mạo đẹp đẽ cá»§a há», bởi cái đẹp đó rất dá»… bị phai tà n. Và đừng bao giá» yêu ngưá»i ta chỉ vì tiá»n tà i danh vá»ng, bởi những cái đó Ä‘á»u dá»… tan theo mây khói. Hãy chá»n ngưá»i có thể mang lại được nụ cưá»i trên môi cá»§a bạn. Hãy chá»n ngưá»i luôn mong muốn những thứ tốt đẹp nhất sẽ đến vá»›i bạn và sẵn sà ng để sá»± vui vẻ cá»§a bạn trên hết má»i thứ; trên cả sá»± vui vẻ cá»§a chÃnh mình. Hãy chá»n ngưá»i mà bạn có thể cùng tâm sá»±, chia sẻ niá»m vui vá»›i ná»—i buồn, sẵn sà ng ôm bạn và o lòng và hoà n toà n hiểu rõ tất cả vá» bạn. Hãy chá»n ngưá»i chịu bá» hết tất cả thá»i gian quý báu cá»§a hỠđể đến vá»›i bạn và không bao giỠđòi há»i bất cứ Ä‘iá»u gì, ngoại trừ được nghe lá»i nói dịu dà ng cá»§a bạn và là m má»™t nÆ¡i nương tá»±a tốt nhất khi bạn cần đến. Tình yêu bắt đầu từ má»™t nụ cưá»i, chá»›m nở bằng má»™t cái hôn và cảm nháºn được từ những cái ôm ấp dịu dà ng. Má»™t tình yêu tháºt sá»± không thể xây dá»±ng từ những mâu thuẫn đổ vỡ cá»§a quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Bạn sẽ cảm thấy rất Ä‘au khi bạn thât sá»± thương yêu má»™t ngưá»i mà ngưá»i ấy lại không yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa Ä‘au bằng nếu bạn tháºt sá»± thương yêu má»™t ngưá»i nhưng lại không có can đảm để nói cho ngưá»i đó biết.
Sẽ không có má»™t ai có thể biết trước được “ngưá»i bạn trăm năm†cá»§a mình sẽ là ngưá»i như thế nà o? Có thể bạn đã gặp được ngưá»i đó, nhưng sá»± rụt rè nhút nhát không dám nói cá»§a bạn sẽ là m bạn mất Ä‘i cái ngưá»i lý tưởng đó. Lỡ đâu, ngưá»i đó cÅ©ng có những tình cảm như bạn nhưng còn Ä‘ang chỠđợi bạn ngá» lá»i thì sao. Äó sẽ là điá»u Ä‘au khổ nhất nếu xảy ra trong Ä‘á»i bạn. Cuối cùng, hãy yêu quý những gì bạn Ä‘ang có và đừng nên vì những giáºn há»n nhá» nhặt nà p để rồi dẫn đến cuá»™c chia tay không nguyên cá»›. Hãy thương yêu và tôn trá»ng lẫn nhau vì trong Ä‘á»i ngưá»i, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi. Äừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn. ChÃnh vì thế mà ngưá»i ta má»›i nói “ngã và o tình yêu “. Bạn không thể tá»± buá»™c mình ngã được, chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi. Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuá»™c sống Ä‘iá»u nguy hiểm nhất là không thá» thách Ä‘iá»u gì . Thá» thách trong tình yêu chÃnh là bạn yêu mà có thể không được đáp trả. Là m thế nà o để định nghÄ©a Tình yêu: vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi há»i, tổn thương nhưng đừng bao giá» giữ lại ná»—i Ä‘au. Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó khắc sâu và o tim ta những vết khắc diệu kỳ và sẽ theo ta đến cuối Ä‘á»i.
Em không biết hạnh phúc trá»n vẹn là như thế nà o, thế nà o má»›i thá»±c sá»± là bình yên?
Ngưá»i ta thưá»ng chúc nhau rằng “ Hạnh phúc vừa đủ và bình yên tháºt nhiá»uâ€!
Biết bao nhiêu cho đủ hả anh? Em không biết nữa. Nhưng có lẽ cho em được chá»n,
em sẽ không chá»n má»™t cuá»™c sống như thế. Hình như khi ta sống quá hạnh phúc, quá bình yên thì cuá»™c sống sẽ trở nên buồn tẻ và vô vị. Nó khiến con ngưá»i ta luôn nÆ¡m
nớp lo sợ. Sợ rằng những thứ đó một lúc nà o đó sẽ mất đi- bởi lẽ không có một cuộc
sống hoà n mÄ© giống thiên đưá»ng đâu anh nhỉ? Mà cÅ©ng lạ tháºt, đã ai biết thiên
đưá»ng như thế nà o đâu mà ngưá»i ta miêu tả thiên đưá»ng đẹp đến thế. Em sẽ cảm
nháºn hạnh phúc theo cách cá»§a riêng mình và cÅ©ng không muốn rằng cuá»™c sống cá»§a
mình quá bình yên đâu anh ạ. Nhưng chỉ má»™t chút thôi anh nhé! ........ Má»™t Ãt khó khăn để em biết mình cần phải cố gắng. Má»™t Ãt thất bại để em biết ý nghÄ©a cá»§a những phút
giây thà nh công. Má»™t Ãt nước mắt để em biết rằng mình rất nhạy cảm trước cuá»™c
sống. Má»™t Ãt mất mát để em biết trân trá»ng những gì mình Ä‘ang có. Má»™t Ãt ốm Ä‘au để
em biết rằng sức khá»e tháºt là đáng quý. Má»™t Ãt chia ly để em cảm nháºn trá»n vẹn niá»m sung sướng cá»§a những khi Ä‘oà n tụ. Và … Má»™t Ãt cách xa để em biết rằng mình Ä‘ang
nhá»› anh. Má»™t Ãt dá»—i há»n để em biết vị trà cá»§a mình trong trái tim anh. Má»™t Ãt ghen tuông để em biết rằng em yêu anh rất nhiá»u!!! Nhưng chỉ má»™t Ãt thôi anh nhé!!!
Khi ta mỉm cưá»i và nói – không sao là riêng mình ta biết Ä‘ang Ä‘au xé lòng chứ không Ãt
Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống Ä‘i đừng má»i mệt ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...
Trong suốt cuá»™c Ä‘á»i ta nhiá»u lần đã nhìn thấy những vết thương những giá»t nước mắt rÆ¡i không thà nh tiếng những lần gượng cưá»i mà ná»—i Ä‘au nổi lên theo từng đưá»ng gân thá»› thịt những ngưá»i sống mà không há» biết rằng mình đã chết mãi đến táºn cuối Ä‘á»i...
Từ lúc nà o đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trá»i tá»± mình xoa tay để cho mình hÆ¡i ấm xếp lại những cuối tuần và o má»™t chiếc há»™p rồi buá»™c lên nó những ánh nhìn vô cảm biết đến bao giá» má»›i mở ra?
Khi ta mỉm cưá»i và nói- có gì đâu phải xót xa? là riêng mình ta biết bá» môi Ä‘ang lem đầy đắng chát
Khi ai đó choà ng ngưá»i ta bằng má»™t cái ôm tháºt chặt ta không há» muốn đánh rÆ¡i hÆ¡i ấm kia chút nà o!
Giá như có thể trả lại được con đưá»ng mà ta từng bước Ä‘i bên cạnh nhau trả lại những dá»—i há»n và o thá»i gian chỠđợi trả lại những nghi ngá» và o má»™t câu há»i trả lại bà n tay cho bà n tay, bá» vai cho bá» vai và con ngưá»i cho con ngưá»i lần đầu táºp nói dối ta có tháºt lòng yêu?
Cuá»™c Ä‘á»i già nh giáºt từng ngà y nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu thêm giấc ngá»§ khóa cá»a bá» trái tim tá»± co ro ngoà i hiên vắng ta đã Ä‘i hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giá» vỠđến lầm lÅ©i như má»™t ngưá»i nhìn thấy cuối đưá»ng là ánh lá»a mà cứ lo vụt tắt ta kiệt sức vì lo toan…
Khi ta mỉm cưá»i và nói- cảm Æ¡n là riêng mình ta biết không chút nà o muốn thế
Khi ai đó bà y cho ta cách xóa Ä‘i má»™t phần trà nhá»› sao ta không chá»n lá»±a để quên?
Nếu bão tố có tháºt sá»± Ä‘i qua cuá»™c Ä‘á»i nà y chỉ trong má»™t đêm chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghÄ© cá»§a ta là đẹp nhất?
Nếu bão tố có tháºt sá»± Ä‘i qua cuá»™c Ä‘á»i nà y chỉ trong má»™t giây phút chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?
Khi ta mỉm cưá»i và nói- tháºt sá»± rất Ä‘au là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại!
Hãy đếm những nụ cưá»i, đừng đếm những giá»t nước mắt. Hãy đếm những hạnh phúc, đừng đếm những tai há»a. Hãy đếm những gì ta được, đừng đếm những gì ta mất. Hãy đếm những niá»m vui, gắng quên Ä‘i những ná»—i buồn.. Hãy đếm những ngà y khá»e mạnh, quên Ä‘i lúc bệnh hoạn, Hãy đếm những bạn thân, quên Ä‘i những ngưá»i thù.
... Bạn cưá»i, thiên hạ cùng cưá»i vui vá»›i bạn, bạn khóc thì chỉ khóc má»™t mình ...Â
Trong má»—i cuá»™c Ä‘á»i, má»™t cÆ¡n mưa nhá» sẽ rÆ¡i nhưng nếu có má»™t ngưá»i bạn, bạn sẽ chịu đựng được tất cả, vì ngưá»i bạn sẽ như cây dù che trên đầu bạn và giúp bạn nghÄ© đến những ngà y nắng ấm. Trong má»—i cuá»™c Ä‘á»i, có ngà y ná» sẽ yếu nắng mặt trá»i, nhưng nếu có má»™t ngưá»i bạn, dẫu trá»i nắng có yếu Ä‘i cÅ©ng không sao. Bởi vì, bạn có thể chia sẻ những khoảng thá»i gian ấm áp vá»›i má»™t ngưá»i bạn - Ä‘iá»u ấy rất quan trá»ng. Vì bạn có thể nói chuyện và đi dạo cùng nhau, hoà n toà n không lo âu khi tay trong tay.
Trong má»—i cuá»™c Ä‘á»i sẽ có má»™t cÆ¡n gió nhẹ tạt ngang qua, nhưng nếu có má»™t ngưá»i bạn - ngưá»i có thể Ä‘i cùng đưá»ng vá»›i bạn - bạn sẽ được hướng dẫn chá»n lá»±a nẻo đưá»ng nên Ä‘i... Bởi ngưá»i bạn ấy sẽ bà y tá» quan Ä‘iểm cá»§a há» và thêm và o đó má»™t tiếng nói má»›i. Trong má»—i cuá»™c Ä‘á»i, má»™t ngưá»i bạn sẽ đến vá»›i bạn, bạn sẽ thấy mình được quan tâm và sẻ chia.
|
|
Khóc
Posted On 01/14/2009 09:34:16
|
Từng giá»t nước mắt lăn dà i trên gò má, cháºm rãi, không vá»™i và ng... Khóc chỉ là cái chá»›p mắt, đỠhoe và má»™t chút gì mằn mặn.... Không thà nh tiếng... Khóc má»™t chút để thấy mình đã khóc và chỉ má»™t chút thôi để không ai biết rằng mình đã khóc... ... Nhiá»u lúc thÃch khóc, muốn được khóc... ... Äể cảm thấy cái vị mặn cá»§a nước mắt, để thấy nước mắt không phải chỉ mặn đắng những ná»—i buồn mà còn mặn vị ngá»t ngà o cá»§a hạnh phúc...Â
...Nên nhiá»u lúc thÃch khóc và muốn được khóc...
Má»™t cà nh nho mảnh mai lá»›n lên nhá» những dòng nuá»›c khoáng tinh khiết từ lòng đất. Nó tháºt trẻ trung, khá»e mạnh và đầy sức sống. Nó cảm thấy rất tá»± tin khi tất cả chỉ dá»±a và o chÃnh bản thân nó.
Nhưng 1 ngà y kia, bão lốc trà n vá», gió thổi dữ dá»™i, mưa ko ngá»›t, cà nh nho bé nhỠđã bị dáºp ngã. Nó rÅ© xuôÌng, yếu á»›t và đau đớn. Cà nh nho đã kiệt sức. Tháºt tá»™i nghiệp! Bá»—ng nó nghe thấy tiếng gá»i cá»§a 1 cà nh nho khác:''Hãy lại đây và nắm lấy tay tôi''
CaÌ€nh nho do dá»± trươÌc đỠnghị ấy. Từ trươÌc đến giá» cà nh nho bé nhỠđã quen tá»± miÌ€nh giải quyết má»i khó khăn 1 mình. Nhưng lần nà y nó đã tháºt Ä‘uối sức.
Nó ngươÌc nhìn cà nh nho kia vá»›i vẻ e dè và hoà i nghi. ''Bạn đừng sợ bạn chỉ cần quấn những sợi tua cá»§a bạn và o tôi là tôi có thể giúp bạn đứng thẳng trong mưa bão. Cà nh nho kia noÌi. Và cây nho bé nhỠđã là m theo.
Gió vẫn giữ dá»™i, mưa tầm tã, và tuyết lạnh buốt áºp vá». Nhưng cà nh nho bé nhá» không còn đơn độc, lẻ loi nữa mà nó đã cùng chịu đựng vá»›i những cà nh nho khác. Và mặc dù những cà nh nho bị gió thổi lắc lư, chúng vẫn tá»±a và o nhau như không sợ bất cứ Ä‘iá»u giÌ€.
Có những khó khăn chúng ta co thể vuợt qua bằng chÃnh sức lá»±c cá»§a miÌ€nh. Nhưng có những thá» thách lá»›n mà chúng ta chỉ có thể vuợt qua nhá» tình yêu thuÆ¡ng, đồng lòng gắn bó và chia sẻ vá»›i nhau như nhưng cà nh nho bé nhá» kia.
Ước gì giá» má»›i mùa thuÂ
Äể cho tôi được chu du nắng hồng
Ước gì giá» má»›i đầu đôngÂ
Äể tôi sống giữa tình nồng bạn thân
Ước gì giá» má»›i mùa xuânÂ
Äể tâm hồn ngáºp tinh thần ngà y vui
Thá»i gian nay đã hết rồi
Chia tay bè bạn ngáºm ngùi lòng ta
Ước gì mùa hạ lâu qua
Äể cho tôi được mãi là há»c sinh.
Ngà y đó Thuyá»n Ä‘i ngang sông và sẽ cáºp và o Bến. Bến nhá»› ngà y đầu Bến gặp thuyá»n, Thuyá»n lúc đó buồn buồn như thể vừa xa mất má»™t cái gì đó. Bến chẳng hiểu, Bến vô tâm hay là chẳng đủ bao dung. Bến cá»§a thuở ấy ngô nghê, vừa má»›i được ngưá»i ta tạo nên bằng cách phát Ä‘i má»™t đám cá» dại, đóng má»™t cái cá»c neo và cứ thế hằng ngà y đón đưa những ngưá»i sang sông trên những chuyến đò.
Thuyá»n đến bên Bến, cáºp và o Bến cÅ©ng chẳng ồn à o mà lÆ¡ đãng. Có lẽ Thuyá»n đã Ä‘i qua nhiá»u bến và rồi cÅ©ng như nhau cả, lại ra Ä‘i. Bởi vì Bến biết mình không bao giá» giữ chân được má»™t chiếc Thuyá»n. Thế mà Bến vẫn muốn là m má»™t Ä‘iá»u trái vá»›i lẽ thưá»ng.
Bến im lặng, lắng nghe tiếng cá» cây thì thầm, tiếng cuá»™c sống âm Ä© cá»§a đám côn trùng tranh nhau kể vá» sá»± Ä‘ua chen. Nhưng trong tất thảy, Bến thưá»ng hay ngóng tiếng rẽ nước cá»§a Thuyá»n, má»—i lần Ä‘i và đến.
Thuyá»n thì há» hững lắm. Có lẽ Thuyá»n chỉ biết Æ¡n vì Bến đã giữ Thuyá»n lại trong những phút giây Thuyá»n mệt má»i. Thuyá»n thưá»ng nhảy nhót và đùa giỡn vá»›i sóng nước. Thỉnh thoảng có và i giá»t nước không chịu nổi, nhảy cả lên bá», thấm và o lòng Bến mà than thở, mà kể lể. Và Bến nghe, nghe hết những gì vá» Thuyá»n.
Bến cÅ©ng thưá»ng ngồi ngắm nhìn Thuyá»n vá»›i những cánh bèo Tây bao quanh. Những cánh bèo Tây cố nở hoa tÃm mà gây ấn tượng vá»›i Thuyá»n. Nhưng chẳng cánh bèo nà o ở lại. Có thể là vì nước chảy, hoặc Thuyá»n lắc mạn Ä‘i cho nước chòng chà nh.
Tất cả những Ä‘iá»u Bến là m dưá»ng như vô nghÄ©a. Vì tá»± Bến phá nó Ä‘i. Bến thưá»ng xấu hổ vì những gì định nói vá»›i Thuyá»n. Nhưng chẳng đủ can đảm để nói. Có nói ra rồi thì cÅ©ng là chuyện vu vÆ¡ chỉ để nÃu thuyá»n ở lại lâu hÆ¡n má»™t chút mà nghe cho hết. Äến khi má»™t và i ngưá»i khách qua sông vô tình là m rÆ¡i vãi Ãt rác lên mình Bến. Bến ngà y cà ng tá»± ti hÆ¡n vì thấy rằng Thuyá»n cÅ©ng chẳng nháºn ra Ä‘iá»u đó.
Và rồi Bến hiểu. Bến hiểu Bến sinh ra để là m gì và phải là m gì. Và cÅ©ng từ đó, Bến trở lại là mình. Tiếp tục gồng mình cho những bước chân qua. Tiếp tục vững và ng cho những chiếc dây neo giữ thuyá»n khá»i mất Ä‘i vì gió. Tiếp tục lắng nghe âm thanh cá»§a tá»± nhiên. Tiếp tục nhìn Thuyá»n vá»›i thái độ bình thưá»ng và cư xá» như đáng lẽ. Có thể hÆ¡i ưu ái hÆ¡n má»i thứ má»™t chút vì Bến quý Thuyá»n, nhưng chẳng bao giá» muốn giữ Thuyá»n mãi ở lại.
Và rồi ngà y đó cÅ©ng đến, Thuyá»n ra Ä‘i, sẽ Ä‘i rất lâu và không biết có quay vá» thăm Bến. Bến sẽ nhá»› Thuyá»n như nhá»› những thứ mà Bến đã mất Ä‘i. Nhưng Bến hoà n toà n thõa mãn. Không nuối tiếc nÃu giữ. Chỉ lâu lâu, cÅ©ng có và i chú cá lang thang trong sông kể cho nhau chuyện vá» Thuyá»n. Và Bến vui khi biết Thuyá»n vẫn hạnh phúc bình yên, Bến buồn khi biết Thuyá»n mệt má»i hay kiệt sức vì giông bão. Nhưng Bến chẳng thể là m gì khi Bến còn nhiá»u thứ khác để lo toan. Chẳng thể vứt bá» khúc sông nà y mà theo Thuyá»n mãi được.
Cho đến má»™t hôm Thuyá»n vá». Và Thuyá»n lại thản nhiên kể vá»›i Bến nhiá»u thứ chuyện như ngà y xưa từng vốn dÄ©. Bến vui vẻ lắng nghe và sẽ chia như Bến vẫn là m vá»›i những chuyến đò thưá»ng nháºt. Từ đó, Thuyá»n coi Bến là bến bình an má»—i khi Bến cần. Và bây giá» Bến đủ bao dung để là m Ä‘iá»u đó.
Dá»c theo những chuyến hà nh trình, thỉnh thoảng Thuyá»n vá» bên Bến. Thuyá»n sẽ cưá»i, sẽ khóc, sẽ hạnh phúc, sẽ khổ Ä‘au, sẽ mạnh mẽ, sẽ yếu Ä‘uối, sẽ…cho Bến nghe. Và Bến lặng im, nghe hết những Ä‘iá»u từ đáy lòng cá»§a Thuyá»n muốn gá»i cho Bến giữ. Bến biết rằng không phải ai cÅ©ng được nghe những Ä‘iá»u đó. Vá»›i má»i ngưá»i, Thuyá»n lá»™ng lẫy vá»›i những thá»› gá»— căng sÆ¡n nhiá»u mà u, vá»›i cánh buồm kiêu hãnh lồng lá»™ng gió. Chỉ mình Bến biết bên trong kia cá»§a Thuyá»n là những gì. Bến tá»± hà o vì Ä‘iá»u đó.
Trong khoảng thá»i gian đó, cÅ©ng có những chiếc thuyá»n cáºp bến nhưng Bến không giữ, cÅ©ng có những chiếc thuyá»n khác Bến muốn giữ lại ra Ä‘i. Bến trở nên khắc khoải từ đó. Những âu sầu nó cứa thẳng và o lòng Bến là m Bến tà n tạ. Cá» dại lại thi nhau má»c lên mình Bến, đất cÅ©ng bở rá»i buông mình khá»i Bến mà chảy theo sông. Ngưá»i ta đã xây má»™t bến má»›i bằng bê tông gần đó và quên dần Ä‘i Bến Ä‘ang tồn tại.
Nhưng Bến không há» kể cho Thuyá»n nghe vá» những Ä‘iá»u đó. Chỉ đơn giản là vì Thuyá»n luôn coi Bến là nÆ¡i đỗ bình an. HÆ¡n nữa, Bến vẫn còn có Ãch dù chỉ giữ dây neo cho má»—i mình Thuyá»n. Bến hiểu, thân Thuyá»n đã chứa quá nhiá»u thứ nặng ná» rồi. Còn chá»— đâu nữa cho ná»—i buồn cá»§a Bến gá»i theo ra biển mà thả.
Má»—i khi Thuyá»n đến, Thuyá»n quay mặt vá» Bến. Má»—i khi Thuyá»n Ä‘i, thuyá»n lại quay lưng vá» Bến. Chỉ có Bến vẫn luôn dõi mắt hướng vá» Thuyá»n má»—i lần đến và đi. Thảng hoặc chỉ khi có sương mù hoặc Thuyá»n đã Ä‘i quá xa mà nước vẫn động, vẫn vá»— và o mình nên Bến không biết.
Bến vẫn ở đó, vẫn là nÆ¡i bình yên má»—i khi Thuyá»n vá». Vẫn chỠđợi và tìm kiếm má»™t chiếc thuyá»n nà o lững lá» trên sông sẽ chịu ở lại mãi vá»›i Bến. Vẫn ngóng tin Thuyá»n đã tìm thấy chưa má»™t bến vững và ng cho Thuyá»n nằm lại.
Dòng sông thì cứ trôi lặng lẽ, và sóng cứ bạc đầu. Nhưng vá»›i Bến, sẽ trãi lòng ra khi Thuyá»n vá» và neo lại má»™t đêm.
Vì vá»›i Thuyá»n, Bến vẫn luôn là má»™t Bến bình an.
|