|
Viewing 1 - 9 out of 21 Blogs.
Anh! Anh yêu! Em yêu anh! Em nhớ anh! Em cần anh! Em vẫn muốn dành cho anh những tiếng gọi ngọt ngào như thế cho đến cuối đời mình. Mong muốn được chia sẻ với anh tất cả mọi điều trong cuộc sống của em, của anh, của chúng ta. Em luôn thực hiện điều đó hằng ngày, nâng niu từng giây phút có anh, gần anh, cạnh bên anh. Vẫn muốn, vẫn muốn nhiều như thế đó và hơn cả thế... Nhưng... Có lẽ đêm nay là giây phút cuối rồi ... đến hết đêm nay mình sẽ mãi cách rời Hãy nói đi anh ngàn lời trong đáy tim ... mà đôi ta chưa nói ra cùng nhau .... Nhưng... chỉ có em, cũng chỉ có em muốn và vẫn muốn, vậy tình yêu này có đủ đầy không anh, có trọn vẹn không anh?! Chúng ta như thế này, đóng kịch với nhau thế này bao lâu rồi? Lẽ nào chỉ có em đóng vở kịch cho cả hai người?! Vậy có công bằng không anh?! Em buồn lắm! Buồn rất nhiều! Buồn đến mức không biết từ lúc nào em đã không còn muốn chia sẻ cùng anh nữa. Em giữ mọi thứ trong tim mình, giữ những niềm vui nho nhỏ tự tạo, giữ những lúc vui vẻ nhỏ nhoi cùng bạn bè, giữ những cô đơn dù em rất muốn nói với anh và những cơn buồn nhiều thật nhiều lẻn vào tim em mà em không cách nào ngăn chặn. Em giữ cả lại, chẳng buồn chia sẻ cùng anh. Điệu ngân trong bài ca cuộc đời của em và anh đã lạc nhịp lâu rồi phải không?! Có những lúc, em im lặng! Em chịu đựng! Em cố gắng lơ những cuộc buồn của mình. Cố gắng hết sức để cười với anh khi anh bên cạnh, để chìu chuộng anh khi anh không vui, để xoa dịu anh khi anh nổi giận với đời, với điều không may mà anh chạm phải. Từng ngày, từng ngày, em nhớ vị mặn trên môi mình, em nhớ vị tanh tan trong miệng, em nhớ khoảnh khắc tim mình đập dồn dập điệu bất thường dai dẳng nơi lồng ngực. Em muốn khóc mà mắt lại khô ráo đến lạ. Em cắn môi mình … chẳng đau. Em ôm hai vai mình cúi gập người vì cơn đau tim nữa đêm không nấc lên vì sợ nữa... Em nhớ... nhưng không còn nữa. Em đã thôi khóc, cũng đã thôi cắn môi mình... những cơn đau tim bây giờ cũng không còn bất ngờ vì trận đập dữ dội bất thường nữa. Mọi thứ trở nên thật bình thường... Bình thường, tĩnh lặng, vô cùng tĩnh lặng. Chị nói "em giống như một cơn giông"... có phải sự im lặng này báo hiệu một cơn bão lớn phải không anh?! Em không cam tâm...
Cố níu tay anh mà sao chỉ thấy buồn. Cố níu môi hôn mà sao chỉ thấy nhạt ! Tiếc mãi hương xưa ngày nào còn có nhau Rồi đành mai chia ly..hai đứa..hai phương trời.....
Bên nhau làm gì khi những trái đắng vẫn giấu trong tim !? Từng ngày trôi qua ta trong lặng im.. Bên nhau mà sao chỉ thấy buốt giá...thêm những xót xa...Mà thời gian vô tâm giết tình ta... Chắc bởi vì người đã hết yêu…hết yêu em rồi..... Nếu em đã cố hết sức vẫn không thể hòa hai nhịp điệu đang lạc cả ngàn nốt trước đó thì phải chăng sẽ là định mệnh! Định mệnh từng nói rằng ta có nhau, chẳng lẽ cũng định mệnh nói rằng ta sẽ mất nhau? "Bên nhau làm gì khi những trái đắng vẫn giấu trong tim? Từng ngày trôi qua ta trong lặng im..." Em tự hỏi mình biết bao nhiêu lần tại sao, tại sao, tại sao? Tại sao em không thể dứt anh ra đi? Tại sao vẫn cứ ở lại? Tại sao cứ phải đóng cho tròn vai diễn của mình? Em tham lam điều gì? Em sợ hãi điều gì? Em nghi ngờ điều gì? Cố níu tay anh mà sao chỉ thấy buồn. Cố níu môi hôn mà sao chỉ thấy nhạt ! Tiếc mãi hương xưa ngày nào còn có nhau Rồi đành mai chia ly..hai đứa..hai phương trời.. Anh có vẫn bên cạnh em diễn tròn vai diễn của anh, vẫn ngọt ngào , vẫn em em, anh anh... Làm tròn bổn phận của anh. Anh có sợ như em? Có nghi ngờ như em? Có tham lam như em? Anh không muốn mình là người quyết định sự dừng lại hay tiếp tục, nên trao nó vào tay em đúng không anh?! Anh là một diễn viên quá dở anh ạ! Dù cố gắng giấu đi những điều tưởng như đơn giản, thì em lại vẫn có thể nhìn ra, lôi điều đó ra để phê bình anh nếu anh hỏi, và em vẫn giữ trong tim mình khi anh không đề cập đến. Em biết mình đang níu giữ những kỷ niệm của cả hai, em sợ chỉ cần em khắc nên kỷ niệm mới, chạm vào người nào khác thì em sẽ mất anh mãi mãi. Em tiếc công em gây dựng nên tình yêu này lại bị những người xung quanh anh đạp đổ. Em tiếc mãi nên chẳng dám buông tay. Chỉ trách, chỉ trách anh sao không nhìn thấy tim em sâu hơn 1 chút nữa...
Có nói thêm chi tình yêu cũng đã tàn Có trách chi nhau tình cũng đã khuất ngàn... Ước muốn bên anh trọn đời này vỡ tan... Một lần thôi không trách than người ơi......
........ Anh ơi! Em mong anh sẽ tìm được hạnh phúc. Em mong sẽ có một người khác hơn em, yêu anh, mang hạnh phúc mãi mãi về sau cho anh. Chỉ em... chắc là em không thể...
Hết yêu ...mà sao chưa nói !? Hết yêu ..mà sao nghẹn lời... Hết yêu ..mà tim đau nhói.... Vì khi yêu thương ..trôi thật xa....
Một đêm dài ...rồi từng đêm thức trắng Nổi u hoài ai thấu hiểu cho chăng ..? Trời hôm nay mây tím khuất chị Hằng Ai còn nhớ trang thơ mình mơ kết..?
Không phải em ...ân tình xưa đã chết Mà thu buồn tim tím lá vàng bay Gọi tên nhau trong thầm lắng ai hay ..? Thôi thì để tim sầu ... hoa tím nhớ...
Tình Anh đây em ghi vào trang vở Còn thơm màu giấy mực thuở mộng mơ Những dỗi hờn của giây phút đợi chờ... Là giọt lệ còn nhạt nhoà in dấu...
Ngày mai này khi em không còn nữa Trang thơ này em gửi lại cho anh Hồn phản phất tiết nhớ tuổi xuân xanh Thầm mong anh yên lành vui hạnh phúc..!!! T.A
*** Tuyết_Lạnh ***
Thật sự "Tuyết" ... đối với em rất xa lạ, em chỉ cảm nhận tuyết qua hình ảnh chứ chưa bao giờ được chạm vào ... nhưng em rất thích và yêu tuyết...Không hiểu sao em lạ vậy ...?!
Em đã từng có những giấc mơ thật đẹp khi thấy mình đắm mình trong tuyết,để mặt cho những bông tuyết rơi rơi bao phủ mình... cảm giác đó thật tuyệt vời biết bao ..! Đó là mùa đông thật ấm áp, khi em được tay trong tay cùng với người mình yêu đắm mình trong tuyết trắng ...nhưng...
"Tuyết_Lạnh" ! Thì vẫn cứ lạnh ... Chắc chắn là như vậy rồi .Cái lạnh của mùa đông giá rét ,của nổi đau chia cắt thâm tình...Tuyết vẫn cứ rơi , phủ kìn hồn người một màu tang trắng xoá...Màu trắng tang tóc ấy đã từng đi vào phủ kín giấc mơ ấm áp của em...vô tình làm hồn em gợn lên cơn giông tố ..!
Có ai trong các bạn đã từng nghe những ca từ ,những giai điệu trong bài hát "Tuyết Lạnh" chưa? Riêng em thì đã nghe rất nhiều lần,lời bài hát dẫn dắt em đến một cảm giác buồn da diết...bởi cuộc tình ấy kết thúc là nổi trống vắng lạnh lùng trong giá lạnh ....
"Tại anh đó nên duyên mình dở dang... đường tình hai đứa thênh thang...Tại em đó nên duyên mình lẻ loi... ai ngờ rằng đâu tình đó chia phôi...Trời đày hai đứa hai nơi để rồi nay thấy buồn cả đôi...Giờ xa cách nhau xin hiểu vì đâu ...? Thì thôi kĩ niệm mình khắc trong lòng ..tình này nay đã không mong cầm bằng ôm tuyết lạnh mùa đông ..."
Trách ai đây..? Tại anh..? Tại em ..? Hay tại ông trời ..? Để rồi cuối cùng ai là người ôm "Tuyết Lạnh"..?
Thế đấy, mất nhau trong tình yêu luôn đem đến cho chúng ta cảm giác đớn đau chán chường đến tột cùng...Em Không biết lời bài hát là ngoại vật hay là chính em..? Nhưng sao em cảm thấy bàn tay mình đã không còn ấm nữa, nó thiếu đi "cái nắm chặc", lòng em bỗng lạnh đến lạ thường, bị bao phủ bởi một màu trắng tát dù rằng trời không đổ tuyết... Mà chỉ vì... một ngày đó anh đã buông tay, anh đã đi ... Rồi những ngày tiếp theo em không còn nghe bước chân anh đến nữa ...
Trong mơ hồ em đã nhận ra sự chia xa...con đường dẫn tới tình yêu ,dẫn tới ước mơ của em đã bị màu trắng lãng quên ấy phủ đầy từ lúc nào...Để rồi em vẫn chờ đợi...trong vô vọng, em biết nhịp yêu đương đang còn thổn thức nhưng...em cũng biết nó đã trở thành "tuyết lạnh, băng giá , tả tơi..."
 Không có anh trong tay chiều nay Môi mắt em xanh xao hao gầy Tuyết vẫn rơi đầy trên cây Giông tố ơi sao qua đây vô tình...!
Một chiều buồn nào đó, một mùa đông ngày trước, một xa xăm dáng hình mờ ảo , một cô đơn vây kín cả hồn, một màu trắng của chia xa ... Nhưng đâu phải đã hết, dường như vẫn còn chưa dủ để làm cho nổi cô đơn trống vắng thêm thê lương hơn ...Vẫn đâu đây một khúc nhạc du dương...,phải chăng để tiễn đưa một tình yêu về nơi quá khứ...? Giọt lệ hôm nay em khóc cho mùa đông hay đang khóc cho riêng mình ..? Có mùa đông nào lại buồn bã thế này không ..? Hay là tự lòng em lặng chìm đến thế...
Em chờ đợi gì...để nổi buồn níu gọi màn đêm , để ánh mắt sẫm màu tuyệt vọng, để bờ môi khô đắng gọi tên...và để không gian vẫn trắng màu của tuyết trên nền hy vọng...Sự vô tình của ai đã làm "Tuyết Lạnh"....!!!
Tình ơi xót thương thân mình Vắng ai căn phòng lặng thinh tiếng cười Nổi cô đơn này sao nguôi..? Nhớ thương ..ta vẫn ngầm ngùi mang theo !!!
Cuối cùng em cũng đành trở lại với chính mình, đối diện với niềm đau, xót xa khi nhìn tình yêu đã bay về phương trời khác, phương trời không có mùa đông,không có "Tuyết Lạnh". Một căn phòng giá lạnh sẽ phủ vây một con tim giá lạnh , một không gian cô đơn sẽ trói buộc một nổi cô đơn...Để một câu hỏi của em sẽ mãi khắc tên vào năm tháng...Nỗi nhớ bao giờ sẽ nguôi...?
Có lẻ do tâm trạng buồn, và quá khứ quay về gõ cửa bất chợt, nên em cảm nhận tuyết rơi đã làm nhói buốt tâm hồn khi em cứ ngỡ nó đã bình an... Thì ra vẫn thế...những gì đã qua đi...biết đâu có lần mình sẽ ngoái lại nhìn, để biết người hơn, biết đời hơn...Để biết giữ gìn từng chút ấm cho nhau, khi ngoài kia trời có thật sự đỗ tuyết...Cũng như em dù trong lòng đang có tuyết, nhưng em vẫn giữ những gì ấm áp nhất của quá khứ để sửi ấm chính mình...
*** Tuyết_Lạnh ***
Em đắng đo rất nhiều, em không biết là mình có nên viết lá thư này hay không ... nhưng cuối cùng em cũng đã cầm bút ...!!!

Từng ngày ,từng ngày trôi qua... đến giờ phút này, có lẻ ta mãi mãi mất nhau anh nhỉ ...? Mặc dù em đã cố tỏ ra mình không hề bận tâm, em cố gắng phớt lờ sự việc là anh đã quay lại với tình yêu cũ của anh, nhưng em không thể nào lừa dối bản thân rằng , lúc này em thật sự trống rỗng và buồn bã ...
Em từng yêu anh và từng mong rằng sẽ có ngày chúng ta mãi mãi thuộc về nhau .Giấc mơ đó của em đã không thể trở thành hiện thực rồi phải không anh..?
Em rất buồn ,em đã từng nghĩ ..nếu như em mất anh thì có lẻ em sẽ mất tất cả ! Nhưng anh ạh, thời gian rồi sẽ trôi qua, nỗi đau dần dần sẽ được em chấp nhận thôi...Em không hận anh , không giận anh và cũng không oán trách anh .Em chỉ đành chấp nhận nhìn anh bước đi bên người khác, chấp nhận nhường hạnh phúc của mình cho người con gái đã từng là tình yêu của anh. Vì em yêu anh nên em vẫn luôn mong rằng dù trong bất cứ hoàn cảnh nào anh sẽ luôn vững vàng, em cầu mong anh được bình yên trên con đường sắp tới ...
Tuy ta đã mất nhau, nhưng những kĩ niệm chúng ta đã có với nhau có được gọi là đẹp không anh? Và tuy không còn yêu nữa, nhưng em vẫn muốn được cùng anh chia sẽ nhưng niềm vui, nổi buồn trong cuộc sống như những người bạn đích thực.
Em biết khi đã mãi mất nhau thì rất khó để có thể là những người bạn theo đúng nghĩa của nó. Nhưng em sẽ để anh yên tĩnh,.. rồi dần dần em mong chúng ta có đủ khả năng để tạo nên một tình bạn ...! Anh-người đã chiếm trái tim em, tình yêu của em, anh là người quan trọng nhất trong em vậy mà mình lại không thể bên nhau mãi mãi.Nhưng đó cũng là duyên số thôi anh nhỉ! Em sẽ gạt bỏ tất cả để vững vàng hơn...!
Con đường còn rất dài phía trước...,Ta gặp nhau ,yêu nhau tuy nhiều tình cảm nhiều kĩ niệm nhưng em nghĩ đó chưa phải là tất cả. Chắc gì ,chắc gì ...ta ở bên nhau sẽ hạnh phúc phải không anh? Dù vậy, em cũng không ân hận một chút nào vì đã yêu anh !Em biết lắm anh ạh, biết thế nào là tình yêu,là nỗi mong chờ của những người đang yêu...và em cũng biết nỗi khổ đau khi mất nhau... Nhưng em cũng biết tôn trọng quyết định của người khác, tôn trọng quyết định của anh.Ai sinh ra cũng có quyền được sống, được quyến làm theo những suy nghĩ của bản thân mình. Em tôn trọng anh !!!
Nhiều khi em muốn quên đi cái sự thật là anh đã quay lại với tình yêu cũ nhưng...em nhớ anh. Người yêu cũ của em đã từng nói với em: Một lần yêu là sẽ yêu mãi mãi, dẫu có ngàn gian khổ đắng cay ! Nhưng rồi sao chứ...Em vẫn mất.., và giờ em lại mất anh nữa...Em hiểu lắm chứ, em hiểu vì sao trên con đường phía trước ta không thể cùng nhau...Em hiểu hoàn cảnh của chúng ta ,của anh ,của em ,và của người kia. Tình cờ cuộc sống cho 3 người chúng ta gặp nhau, quen nhau và yêu nhau.Nhưng cũng thật tàn nhẫn khi số phận buộc chúng ta phải mất nhau vĩnh viễn...
Hôm nay, khi em viết lá thư này ,em không dự định sẽ oán trách gì cả. Em đã nhẹ lòng nhiều,hay nói đúng hơn là thanh thản, mặt dù sự thật này chưa bao giờ em mong muốn...Em đã không có được cái mình thích thì em sẽ cố gắng thích những cái gì mà em đang có. Và em mong anh cũng sẽ hành động như vậy. Hãy yêu thật lòng người về sau anh nhé ..!
Lá thư này có lẻ là lá thư cuối cùng em gửi cho anh trước khi em đóng cửa trái tim mình. Em nghĩ rằng, chị sẽ là người con gái dịu dàng dể thương mang đến cho anh thật nhiều hạnh phúc, điều mà em chưa thể mang đến cho anh ! Tình bạn chân thành là món quà cuối cùng em có thể dành cho nhau. Mong rằng thỉnh thoảng khi anh ngồi hồi tưởng lại quá khứ ,thì xin anh hãy cho em một khoảng trời nhỏ nhoi trong tim anh..!
Em biết có lẻ em không nên viết thư này. Nhưng hãy cho em được ích kĩ một lần như những kẻ yêu đương khác. Anh hãy để em được nói câu này 1 lần nữa nha: "Anh - duy nhất trong em !!!"

Em nói đây ... ở tận đáy lòng Em yêu anh ... tình ấy long đong Mãi không phai ... qua tháng năm dài Tình anh ơi...có thấu hay không ..?
*** Tuyết Lạnh ***
Đã mấy hôm sao Em không thể viết... Dòng thơ tình nay biền biệt nơi đâu... Để từng đêm nghe giọt nhớ rơi sầu... Đang dần thấm vào tâm hồn bé nhỏ !
Mưa vẫn cứ rơi đều qua lối ngõ... Lặng đứng nhìn mưa nhỏ giọt buồn hơn... Đèn hắt hiu soi tỏa bóng cô đơn... Đêm quạnh vắng nghe hồn đang tê dại
Thời gian ơi có thể nào dừng lại... Để ta về tìm lại dáng người thương... Mưa vẫn rơi tí tách suốt đêm trường... Buồn lạnh lẽo người thương ơi có biết
Đêm hiu hắt giọt sầu hoen mắt biếc Từng giọt buồn đang tha thiết gọi tên Lệ hay mưa đang đọng giọt môi mềm Nghe thấm mặn giữa hồn đang đơn lạnh
Này mưa ơi ! đến bao giờ mới tạnh Để nắng về sưởi ấm nỗi cô đơn Cho mắt Em thôi đọng giọt tủi hờn Cho môi nhỏ đượm nụ cười tươi thấm !
Người thương ơi ! Từ phương thời xa thẳm Biết mưa buồn đang lạnh lắm hồn Em Nhìn mưa rơi tí tách giọt bên thềm Buồn lắng đọng hồn Em từng giọt nhớ !
*** Tuyết Lạnh ***
 Nhớ anh viết vội mấy hàng... Gửi vào trong ấy miên mang nổi sầu Anh ơi ... nay đã về đâu..? Hay không em nhớ ...đêm thâu mắt nhòa ...
******** Anh đi đã mấy thu xa ! Nhưng lòng em vẫn thiết tha mong chờ "Tình Anh" cứ mãi thờ ơ... Tình Em vẹn giữ câu thơ ước thề !!!
******** Anh đi đường ấy lê thê ... Em đây ở lại ê chề tháng năm , Ôm chi một mối tình câm ... Nhớ chi Anh đã xa xăm chẳng về ...?
*** Tuyết Lạnh ***
Hôm nay, TL cầm bút không phải muốn viết về tình yêu , hay viết về bản thân, mà bỏng dưng TL lại có xúc cảm nghĩ về nơi xa, chạnh lòng trước ai đó đang phải sống tha phương... thật buồn... !
Cuộc sống cuốn ta vào vòng xoáy của mưu sinh ,danh lợi... Đến một lúc nào đó ta mệt mỏi chợt nhận ra rằng mình đang cô đơn nơi đất khách...Nhớ quê là nổi nhớ mà ai cũng đã từng trãi qua , nó da diết trong lòng những ai đó đang sống tha hương...
Chúng ta đừng nên hỏi họ tại sao phải xa quê ,tại sao phải bôn ba nơi xứ lạ , tại sao và tại sao...? Chúng ta nên cảm thông và chia sẽ cùng họ .Họ là một cuộc đời trong rất nhiều cuộc đời , là một số phận trong rất nhiều số phận gắn với nơi "đất khách quê người"...
Bất cứ ai trong số chúng ta đều đâu muốn phải sống xa quê, bôn ba nơi đất khách... Ai cũng mong muốn được trở về với quê hương và mỗi người đều có một lý do khi ước muốn đó chưa thành ... Ai cũng hỏi tại sao...? Họ biết trả lời thế nào cho câu hỏi tại sao đây ? Thôi thì đành dổ cho số phận ...số phận đã đẩy họ đi một con đường khác, con đường cách biệt với quê hương ....
Ai sẽ là người hiểu hết được hai tiếng "lưu vong" khi không là người trong cuộc...? Ngày xưa đó , khi đất nước chúng ta còn sống trong cảnh lầm than, hoang tàn ,vì những lý do khó nói khác nhau mà họ phải ra đi ,phải bôn ba nơi xứ lạ...Để đến bây giờ, đất nước chúng ta thanh bình ,có những người được quay trở về trong niềm vui sum hợp , nhưng cũng còn nhiều ai đó phải rưng rưng nước mắt ôm nổi nhớ da diết với quê hương... vì họ không bao giờ được trở lại...
TL nghĩ, họ sẽ được an ủi hơn khi ở nơi đất khách xa xôi đó họ gặp được những người cùng quê. Hai tiếng "đồng hương" nghe thân thiết gần gũi biết bao, se thắt lòng họ ... Nhưng họ sẽ lại thấy chạnh lòng hơn khi không được trở về ...nơi có cha , nơi có mẹ , có anh ,có em, có người đang mong chờ họ ...
Trong số chúng ta có người hiểu, có người không hiểu , có người cười nhạo ,có người đố kỵ, có người coi thường và cũng có người thương cảm .Còn trong số họ thì có người đúng có người sai... Vây thì tại sao ,tại sao chúng ta lại không đứng trên vị trí của họ mà suy nghĩ ,mà sẽ chia, mở rộng lòng khoang dung để cho họ một phán quyết công bằng... TL nói như thế không nghĩa là trắng đen lẫn lộn, đúng là đúng mà sai thì vẫn là sai ...
Thời gian trôi qua thật nhanh, có khi nào chúng ta đã một lần nhìn lại mà suy ngẫm ...? TL nghĩ là có. Nếu như cuộc đời chỉ có 60 năm thì TL đã sống gần phân nữa ,còn nếu đoạn đường đời này dài 100 năm như ai đó đã nói thì TL cũng đã đi được 1/4 đoạn đường với cái tuổi 25 của mình. Từ 0 đến 25 nói dài thì nó không dài , nhưng nếu nói ngắn thì chưa hẳng là ngắn vì trên đoạn đường này, khi TL nhìn lại, nó cũng đã cho TL nhiều kĩ niệm , nhiều niềm vui hạnh phúc và nhiều những bài học quý báo .Nhưng nó cũng đem lại cho TL rất nhiều nổi đau và nước mắt ...
Mà thôi, TL vẫn cảm thấy mình hạnh phúc hơn nhiều người khác, TL được sống với quê hương, với cha ,với mẹ, với chị, được có tình thương của nơi mình sinh ra và nuôi lớn mình ... TL rất cảm thông cho họ, những người xa quê hương, xa nơi mình sinh ra , xa nơi "chôn nhau cắn rốn"...để bôn ba nơi xứ người.. ! Tuy rằng cuộc đời có đôi lúc bất công, cuộc sống có đôi lúc chật vật ,bận rộn...nhưng TL nghĩ,họ vẫn mang trong tận sâu thẳm một nổi nhớ quê hương da diết, họ vẫn không quên một điều "mình là con của quê hương.. những đứa con xa xứ" và họ vẫn nun nấu một ngày ... "Quê hương" hai tiếng thiêng liêng , họ nhớ lắm ...!!! Mong một ngày thật gần họ sẽ được trở về !!!
 Hởi người lưu lạc tha phương Có không một lần nhớ thương quê nhà ...?
*** Tuyết Lạnh ***
|